Chương 3
Giang Nam vào mùa này, những cơn mưa rào thường đến mà không báo trước.
Trong tiết Thể dục, bầu trời vốn đang xanh ngắt bỗng sầm sì lại, rồi đổ sụp xuống một màn nước trắng xóa. Thầy giáo thổi còi cho cả lớp chạy vào trú dưới mái hiên của nhà thi đấu. Đám đông chen chúc, xô đẩy nhau. Trong lúc hỗn loạn, Tô Lạc, một cô bạn nhỏ nhắn cùng lớp vô tình bị vấp chân vào bậc thềm, ngã sóng xoài ra giữa làn mưa.
Mọi người hét lên. Tôi đứng ngay sát cạnh Tô Lạc nhất. Chỉ cần tôi vươn tay ra, tôi có thể kéo bạn ấy vào vùng an toàn.
Nhưng trong đầu tôi lúc đó, câu nói của thầy Hứa vào buổi sáng hôm trước bỗng vang lên, rõ mồn một như một lệnh bài: “Đừng để người khác phải bận tâm.” Và xa hơn nữa, là tiếng của bố tôi mỗi khi tôi cố gắng can ngăn ông bà cãi nhau: “Chấp An, im miệng. Đừng có xía vào chuyện của người lớn, lo việc của mày đi!”
Tôi đứng khựng lại. Tay tôi buông thõng. Tôi nhìn Tô Lạc đang đau đớn ôm lấy cái cổ chân sưng vù dưới màn mưa xối xả, nước mưa làm nhòe đi gương mặt bạn ấy. Tôi tự nhủ: “Mình không được bận tâm. Nếu mình chạm vào bạn ấy, mình sẽ làm chuyện này phức tạp hơn. Thầy bảo đừng để tâm đến người khác. Tôi đứng đó, bất động như một bức tượng gỗ bị bỏ quên.
Lâm Gia Di từ phía sau lao tới, đẩy mạnh vai tôi sang một bên để chạy ra bế Tô Lạc vào. Khi đi ngang qua tôi, Gia Di ném lại một ánh nhìn sắc lẹm, chứa đầy sự ghê tởm:
- Thẩm Chấp An, cậu máu lạnh đến thế sao?
Tôi nhìn theo bóng lưng họ. Tôi không máu lạnh. Tôi chỉ đang cố gắng trở thành một đứa trẻ ngoan. Một đứa trẻ ngoan là một đứa trẻ không gây rắc rối, không xen vào việc của bất kỳ ai, và tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh.
Nhưng tại sao khi tôi làm đúng theo lời dạy, lồng ngực tôi lại đau như có ai đó đang bóp nghẹt thế này? Chữ “An” (安) trong tên tôi, chẳng lẽ không có nghĩa là sự bình yên trong tâm hồn sao?