Chương 2
Góc nhìn của Thẩm Gia Di
Thực sự là xui xẻo tám đời tôi mới gặp phải con nhỏ tên Thẩm Chấp An đó.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ta là một cô gái có vẻ ngoài rất “thanh thuần” – tóc đen dài, da trắng, mắt lúc nào cũng mở to như đang ngạc nhiên về thế giới này. Ai ngờ đâu, cái bộ dạng đó chỉ để che giấu một bộ não có cấu tạo vô cùng bất thường.
Ai đời lại đi ném chăn của bạn cùng phòng từ tầng 4 xuống đất chỉ vì người ta than nóng?
Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo thức vang lên, tôi thấy Chấp An đã ngồi bật dậy, gấp chiếc áo khoác dùng làm chăn đêm qua vuông vức như một miếng đậu phụ. Cậu ta nhìn tôi, hỏi một câu xanh rờn:
- Gia Di, lò thiêu sáng nay đã nguội bớt chưa? Nếu chưa, tớ sẽ đi tháo nốt mấy tấm rèm cửa.
Tôi suýt chút nữa là té khỏi giường.
- Dừng lại! Thẩm Chấp An, tớ lạy cậu! Đó là ẩn dụ, là cách nói quá, cậu hiểu không? Nóng ‘như’ lò thiêu chứ không phải nó ‘là’ lò thiêu!”
Chấp An nghiêng đầu, đôi mắt trong veo ấy hiện lên một sự bối rối chân thành:
- Nhưng mẹ tớ bảo, phải nghe cho rõ người ta nói gì. Cậu nói là lò thiêu, sao bây giờ lại bảo không phải?
Tôi nhìn vào ánh mắt đó, bỗng dưng bao nhiêu câu mắng chửi định thốt ra đều kẹt lại ở cổ họng. Có cái gì đó trong sự ngây ngô của cậu ta khiến tôi cảm thấy… hình như cậu ta không phải đang trêu chọc tôi. Mà là cậu ta thực sự tin vào điều đó.
Trong bữa sáng ở căn tin, thầy Hứa giáo viên chủ nhiệm mới của lớp chúng tôi, một người nổi tiếng là nghiêm khắc đi ngang qua bàn. Thầy nhìn vào bát cháo trắng của Chấp An rồi nhìn sang đĩa bánh bao xá xíu của tôi, nhàn nhạt nói một câu:
- Ăn uống cho tử tế vào, đừng để người khác phải bận tâm.
Thầy vừa đi khỏi, tôi thấy Chấp An lập tức đặt thìa xuống, mặt tái mét.
- Gia Di, tớ không ăn nữa.
- Ơ sao thế? Cậu mới ăn được hai miếng mà?
- Thầy bảo đừng để người khác bận tâm. Nếu tớ tiếp tục ăn, tớ sẽ tạo ra tiếng động, hoặc tớ sẽ làm bẩn bàn, như vậy là làm thầy bận tâm. Tớ phải dừng lại ngay.
Tôi nhìn cái bát cháo vẫn còn bốc khói, rồi nhìn sang bóng lưng thầy Hứa đã đi xa, cảm thấy cái tiền đồ ở cùng phòng với Thẩm Chấp An của mình sao mà mịt mù đến vậy.