Chương 1
Tên tôi là Thẩm Chấp An. Bố tôi nói, chữ “Chấp” là để nhắc tôi phải biết giữ lễ nghĩa, chữ “An” là để tôi sống một đời an phận. Nhưng mẹ tôi lại bảo, tôi là đứa “chấp mê bất ngộ”, bởi vì tôi không bao giờ hiểu được những gì bà thực sự muốn nói.
Ngày bà đưa tôi đến trường nội trú này, bà chỉ để lại một câu: “Ở đây mà tự sinh tự diệt đi, đừng có làm phiền đến người khác, người ta nói gì thì nghe nấy, nghe cho rõ vào!”
Tôi gật đầu, khắc ghi vào lòng. Tôi sẽ nghe thật rõ, không bỏ sót một chữ nào.
Phòng ký túc xá 402 nóng hầm hập. Cô bạn nằm giường trên tên là Lâm Gia Di, vừa bước vào phòng đã vứt phịch cái túi xách xuống, quạt lấy quạt để bằng cái nón lá, miệng lầm bầm:
- Trời đất ơi, cái phòng này nóng như lò thiêu ấy! Cứ thế này chắc tụi mình chết cháy mất thôi!
Tôi khựng lại ngay giữa động tác trải drap giường.
Lò thiêu? Chết cháy?
Tôi nhìn ra phía cửa sổ, nắng hắt vào như muốn nung chảy cả lớp sơn tường. Nếu đây thực sự là lò thiêu, thì tất cả những thứ dễ cháy phải được loại bỏ ngay lập tức. Mẹ bảo tôi “người ta nói gì thì nghe nấy”. Lâm Gia Di nói đây là lò thiêu, vậy thì nó chắc chắn là lò thiêu.
Tôi bắt đầu hành động. Tôi gom hết đống chăn bông dày cộm của mình, của Gia Di và của hai bạn chưa đến lớp lại. Tôi dùng hết sức bình sinh, ôm đống vật liệu dễ cháy đó chạy thẳng ra ban công hành lang và ném xuống bãi cỏ phía dưới.
- Này!!! Thẩm Chấp An! Cậu bị điên à? – Tiếng hét của Lâm Gia Di vang lên chói tai.
Tôi quay lại, lau mồ hôi trên trán, nghiêm túc giải thích:
- Cậu bảo đây là lò thiêu. Để không bị chết cháy, chúng ta phải tẩu tán vật liệu bắt lửa. Tớ đã dập tắt nguy cơ rồi, cậu không cần sợ nữa.
Gia Di đứng hình, chiếc nón trên tay rơi bộp xuống đất. Bạn ấy nhìn tôi như nhìn một kẻ tâm thần vừa trốn trại, đôi môi run run không thốt nên lời.
Đêm đó, cả phòng phải nằm trên ván giường cứng ngắc, đắp bằng những chiếc áo khoác mỏng. Gia Di không nói với tôi câu nào nữa, nhưng tôi nghe thấy tiếng bạn ấy thì thầm trong bóng tối: “Phòng mình có một con quái vật hiểu nghĩa đen…”
Tôi nằm nhìn trần nhà, tự hỏi tại sao mình đã làm đúng mà họ vẫn không vui?