Chương 11
Chúng tôi rời khỏi thành phố cũ trên chuyến tàu cao tốc hướng về Thượng Hải.
Gia Di ngủ gật trên vai tôi. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng xanh mướt của vùng Giang Nam lùi dần về phía sau. Tôi mở cuốn sổ tay cũ ra, lật đến trang cuối cùng. Ở đó, tôi tự viết cho mình một dòng:
“Thẩm Chấp An (沈执安): Chữ ‘Chấp’ không còn là chấp hành mệnh lệnh của kẻ khác, mà là ‘Chấp chưởng’ (执掌 – nắm giữ) vận mệnh của chính mình. Chữ ‘An’ là sự bình an thực sự khi không còn phải đoán ý bất kỳ ai.”
Từ Mộ nhắn tin vào nhóm lớp: “Chấp An, đến Thượng Hải nhớ bao tớ ăn cơm nhé! (Ghi chú: Tớ đang đòi nợ thật đấy, vì cậu nợ tớ một bữa lương tâm chưa ăn hết).”
Tôi mỉm cười, gõ câu trả lời:
- Đồng ý. Tớ sẽ mời cậu ăn món thịt kho không mặn. (Ghi chú: Đây là lời hứa chắc chắn sẽ thực hiện).
Tàu vào hầm, bóng tối bao trùm một lúc rồi ánh sáng bừng lên rực rỡ ở phía bên kia. Tôi biết, từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ chỉ toàn là những câu nói thẳng thắn, chân thành và ngập tràn ánh nắng.
Tôi không còn là một “cỗ máy hiểu nghĩa đen” cô độc nữa. Tôi là một con người, đang học cách yêu và được yêu, từng chút một.