Chương 12
Thang máy lao vút lên cao.
Áp suất thay đổi làm tai tôi ù đi.
Lục Tử Ngôn — gã “bản chính” bệnh hoạn — siết chặt cổ tôi.
Lưỡi dao lam sắc lạnh áp sát vào vành tai.
— Chị Nhược Hi, chị thích cảm giác này không?
Hắn thì thầm, hơi thở nồng nặc mùi bạc hà.
— Cảm giác nhìn cả thế giới dưới chân mình.
— Rồi sau đó biến thành một vũng máu trên mặt đất.
Tôi nhếch môi, lồng ngực phập phồng vì thiếu oxy.
— Anh chỉ có bấy nhiêu chiêu trò thôi sao?
— Tầng 88. Kịch bản cũ. Chán ngắt.
Hắn khựng lại, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia máu.
— Chị không sợ?
— Tại sao tôi phải sợ một kẻ sắp chết?
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề né tránh.
Ting.
Cửa thang máy mở tung.
Gió đêm Thượng Hải gào thét tràn vào bên trong.
Hắn lôi xềnh xệch tôi ra phía sân thượng.
Dưới chân chúng tôi, thành phố rực rỡ như một dải ngân hà ảo ảnh.
Ngoại hối trong đầu tôi rung lên dữ dội.
Đúng nơi này. Đúng thời điểm này ở kiếp trước.
Tôi đã bị đẩy xuống.
Lục Tử Ngôn thả tay khỏi cổ tôi, nhưng mũi dao vẫn chỉ thẳng vào tim.
— Chị biết không? Lão già Lục Chấn Thiên chưa từng yêu ai.
— Kể cả tôi. Kể cả chị.
Hắn cười điên dại, bước chân lảo đảo bên mép vực.
— Hắn chỉ yêu đế chế Tinh Quang của hắn.
— Vậy nên tôi đã giết hắn.
Tôi nheo mắt, thông tin này không có trong ngoại hối.
— Anh nói gì?
— Lão già nằm viện là thật.
— Nhưng lão già ở Biệt thự Rừng Trúc là giả.
— Tôi đã giết lão từ ba ngày trước rồi.
Hắn giơ chiếc điều khiển từ xa lên, gương mặt vặn vẹo.
— Màn hình Led lúc nãy là Deepfake do tôi dựng lên.
— Tôi muốn chị tự tay tiêu diệt “bố ruột” của mình.
— Chị đã làm rất tốt, Nhược Hi ạ.
Tôi lặng người.
Hóa ra, cú lật kèo ở lễ trao giải cũng nằm trong tính toán của hắn.
Hắn dùng tôi để xóa sổ Lục Chấn Thiên một cách hợp pháp.
— Bây giờ, Tinh Quang phá sản rồi.
— Lục gia cũng tan tành.
— Chỉ còn lại tôi và chị.
Hắn tiến lại gần, mũi dao rạch một đường nhỏ trên cổ tôi.
Máu nóng rỉ ra, thấm vào chiếc váy đỏ.
— Chúng ta cùng nhảy nhé?
— Để kịch bản này có một cái kết thật huy hoàng.
Tôi nhìn vào chiếc khuyên tai vẫn đang nhấp nháy đèn đỏ.
Livestream vẫn chưa tắt.
Toàn bộ lời thú tội giết cha của hắn đã được phát sóng trực tiếp.
Lượt xem đã vượt mốc 50 triệu người.
— Lục Tử Ngôn, nhìn xuống dưới đi.
Tôi chỉ tay về phía những ánh đèn xanh đỏ đang vây kín tòa nhà.
— Anh nghĩ anh là biên kịch duy nhất của cuộc đời này sao?
— Tôi đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Tôi lùi lại một bước, ngay sát mép sân thượng.
Gió thổi tung mái tóc ngắn của tôi.
— Kiếp trước, anh đẩy tôi xuống.
— Kiếp này, tôi sẽ nhìn anh tự rơi xuống.
Hắn nhìn xuống dưới, rồi lại nhìn vào chiếc khuyên tai của tôi.
Gương mặt hắn biến dạng vì kinh hãi.
— Mày… mày vẫn đang livestream?
— Đúng. Hàng triệu người đã nghe thấy anh thừa nhận giết người.
— Anh không còn đường lui đâu.
Lục Tử Ngôn gầm lên, lao về phía tôi với con dao lam.
— Tao sẽ kéo mày theo xuống địa ngục!
Tôi không né.
Tôi chờ đợi khoảnh khắc này.
Đoàng!
Một tiếng súng nổ vang trời xé tan màn đêm.
Viên đạn găm chính xác vào bắp chân của Lục Tử Ngôn.
Hắn khuỵu xuống, con dao lam văng ra xa.
Kỷ Thần bước ra từ cánh cửa thoát hiểm, khẩu súng trong tay vẫn còn bốc khói.
Áo sơ mi trắng của hắn đẫm máu, gương mặt lạnh lùng như sát thần.
— Nhược Hi! Qua đây!
Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc vì lo lắng.
Tôi định chạy về phía hắn, nhưng Lục Tử Ngôn đã nhanh hơn.
Hắn dùng chút sức tàn, chộp lấy cổ chân tôi, lôi mạnh.
Cả cơ thể tôi mất đà, ngả ra phía sau vực thẳm.
— Không!
Tiếng gào của Kỷ Thần vang động cả không gian.
Trong một giây ngắn ngủi, tôi thấy cả bầu trời Thượng Hải đảo ngược.
Trọng lực kéo tôi xuống.
Nhưng bàn tay tôi đã kịp bám vào mỏm đá trang trí của tòa nhà.
Lục Tử Ngôn cũng đang treo lơ lửng, một tay bám vào váy tôi.
— Buông ra!
Tôi nghiến răng, dùng chân đạp mạnh vào mặt hắn.
— Chị… cứu tôi… Nhược Hi…
Hắn van nài, đôi mắt tràn đầy nỗi sợ chết.
Bản chất hèn nhát của gã tra nam lộ rõ mồn một.
— Cứu anh?
— Anh có cứu tôi ở kiếp trước không?
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang giãn ra vì kinh sợ của hắn.
Tôi giơ tay kia lên, từ từ gỡ từng ngón tay của hắn đang bám vào váy mình.
— Tạm biệt, Lục Tử Ngôn.
Rắc.
Vải váy bị xé rách.
Lục Tử Ngôn rơi thẳng xuống từ tầng 88.
Không có tiếng kêu thét.
Chỉ có tiếng gió rít qua tai.
Hắn biến mất vào màn đêm, trở thành một chấm đen nhỏ bé.
Một giây sau, Kỷ Thần đã lao tới, nắm chặt lấy tay tôi.
Hắn dùng hết sức bình sinh kéo tôi lên khỏi mép vực.
Chúng tôi đổ gục xuống sàn thượng, thở dốc.
Máu từ vết thương của Kỷ Thần thấm sang người tôi.
— Cô… cô có sao không?
Hắn ôm chặt lấy tôi, đôi tay run rẩy không ngừng.
— Tôi ổn. Tôi vẫn còn sống.
Tôi tựa đầu vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim điên cuồng.
Dưới sân tòa nhà, tiếng còi xe cứu thương và cảnh sát vang rền.
Livestream vẫn đang chạy.
Comment trôi nhanh như thác đổ.
[Chúa ơi, Thẩm Nhược Hi thắng rồi!]
[Tra nam chết rồi! Đáng đời!]
[Kỷ Thần ngầu quá, anh ấy cứu được cô ấy rồi!]
Tôi cầm lấy điện thoại, nhìn vào camera.
Gương mặt tôi dính máu, tóc tai rũ rượi, nhưng đôi mắt sáng rực.
— Thưa quý vị, buổi phát sóng trực tiếp hôm nay đến đây là kết thúc.
— Công lý có thể đến muộn, nhưng không bao giờ vắng mặt.
Tôi tắt livestream.
Cả thế giới đột ngột trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió và hơi thở của hai chúng tôi.
— Nhược Hi, xong rồi.
Kỷ Thần thì thầm, hôn nhẹ lên tóc tôi.
— Ừ, xong rồi.
Tôi nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang le lói.
Kiếp trước của tôi đã kết thúc ở đây.
Và kiếp này của tôi, cũng bắt đầu từ đây.
Nhưng đúng lúc đó, Kỷ Thần đột ngột cứng đờ người.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc khuyên tai của tôi.
— Nhược Hi… chiếc khuyên tai này… ai đưa cho cô?
— Là anh đưa cho tôi lúc ở kho hàng mà?
Tôi ngơ ngác nhìn hắn.
Kỷ Thần tái mặt, rút từ trong túi ra một chiếc khuyên tai giống hệt.
— Khuyên tai của tôi vẫn ở đây.
— Cái cô đang đeo… là một quả bom nổ chậm.
Tim tôi đập hẫng một nhịp.
Chiếc khuyên tai đột ngột phát ra tiếng tít tít dồn dập.
Màn hình điện thoại của tôi tự động mở lại.
Một dòng tin nhắn hiện lên:
“Chị nghĩ Lục Tử Ngôn là bản chính sao? Sai rồi. Hắn cũng chỉ là kẻ thế thân cho tôi thôi.”
“Hẹn gặp lại ở địa ngục, Nhược Hi.”
Người gửi: “Thẩm Nhược Hi (Bản thật)”.
Tôi sững sờ.
Tôi là ai?
Và kẻ đang nhắn tin… là ai?