Chương 13
Tiếng tít tít nhanh dần.
Âm thanh tử thần xé toạc không gian tĩnh lặng.
00:15.
00:14.
Kỷ Thần đổ mồ hôi hột trên trán.
Bàn tay hắn cầm kìm vẫn cực kỳ vững chãi.
— Đừng cử động.
Giọng hắn trầm thấp, đầy uy lực.
Tôi đứng im, hơi thở dồn nén nơi lồng ngực.
Cái chết chỉ cách tôi vài milimet.
— Kỷ Thần, nếu tôi chết…
— Im miệng. Cô không chết được.
Hắn cắt ngang lời tôi, đôi mắt dán chặt vào mớ dây nhợ.
00:08.
Hắn dứt khoát cắt sợi dây màu xanh.
Tiếng tít tít dừng lại.
Màn hình điện tử vụt tắt.
Tôi khuỵu xuống sàn bê tông, phổi hít lấy hít để không khí.
Kỷ Thần ném chiếc khuyên tai xuống đất, giẫm nát nó.
Hắn kéo tôi đứng dậy, ôm chặt vào lòng.
Hơi ấm từ lồng ngực hắn khiến tôi run rẩy.
— Xong rồi. Mọi chuyện thực sự xong rồi.
Nhưng đúng lúc đó, màn hình lớn của tòa nhà đối diện sáng rực.
Một gương mặt hiện lên.
Gương mặt giống hệt tôi.
Từng đường nét, từng nốt ruồi nhỏ.
Đó là một cô gái đang ngồi trong một căn phòng trắng toát.
— Chào Thẩm Nhược Hi. Hoặc tôi nên gọi cô là… kẻ mạo danh?
Giọng nói của cô gái trên màn hình vang vọng khắp quảng trường.
Hàng triệu người đang đứng dưới sân tòa nhà ngước nhìn lên.
Livestream tự động kết nối lại trên mọi nền tảng.
[Cái gì? Có hai Thẩm Nhược Hi sao?]
[Ai mới là thật? Ai mới là con gái Lục gia?]
[Nhìn cô gái trên màn hình kìa, trông thanh thuần quá.]
Cô gái trên màn hình bắt đầu nức nở.
— Tôi mới là Thẩm Nhược Hi thật sự.
— Mười năm trước, cô ta đã đẩy tôi xuống vực và cướp đi danh phận này.
— Cô ta là một con quỷ dữ đội lốt người.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe môi khẽ giật.
Ngoại hối trong đầu tôi không hề có sự kiện này.
Nhưng bản năng của một biên kịch chuyên nghiệp mách bảo tôi điều gì đó.
Tôi tiến lại gần mép sân thượng, nhìn thẳng vào camera livestream.
— Diễn giỏi đấy.
— Nhưng kịch bản này có lỗi logic quá lớn.
Cô gái trên màn hình khựng lại một nhịp, rồi khóc to hơn.
— Cô còn dám chối sao? Tôi có đầy đủ bằng chứng!
— Bằng chứng của cô là gì? Khuôn mặt này sao?
Tôi cười lạnh, quay sang nhìn Kỷ Thần.
Hắn đang gõ liên tục trên máy tính bảng.
— Nhược Hi, đường truyền của cô ta được mã hóa cấp cao.
— Tôi cần hai phút để truy vết.
Tôi gật đầu, tiếp tục câu giờ với “bản chính” trên màn hình.
— Nhìn kỹ dòng phụ đề đang chạy trên video của cô đi.
Tôi chỉ tay vào những dòng chữ đang chạy phía dưới màn hình lớn.
Trong giới Content và SEO, chúng tôi có những quy tắc ngầm.
Cách ngắt câu, cách dùng dấu câu luôn để lại dấu vết.
Dòng phụ đề trên màn hình xuất hiện những dấu gạch ngang dài — liên tục.
Dấu “—” này là marker đặc trưng của một loại phần mềm AI thế hệ mới.
Người thật khi viết kịch bản hay phụ đề rất ít khi lạm dụng nó như vậy.
— Thưa quý vị đang xem livestream.
Tôi dõng dạc nói vào micro.
— Cô gái trên màn hình này là một sản phẩm Deepfake hoàn hảo.
— Nhưng kẻ lập trình ra nó đã quá lười biếng khi để AI tự tạo phụ đề.
— Nhìn những dấu — này đi. Đó là chữ ký của thuật toán AI.
Cả hội trường và quảng trường xôn xao.
[Đúng thật! Phụ đề nhìn lạ lắm, cứ gạch ngang suốt.]
[Trời ơi, công nghệ bây giờ đáng sợ thật, nhìn như người thật vậy!]
[Thẩm Nhược Hi này soi kỹ quá, đúng là dân chuyên nghiệp.]
Cô gái trên màn hình bắt đầu lắp bắp, cử động môi hơi lệch một nhịp.
— Cô… cô nói dối! Tôi là người thật!
— Người thật sao?
Tôi nhếch môi, ánh mắt sắc như dao.
— Vậy cô giải thích sao về việc con ngươi của cô không hề co giãn khi ánh đèn flash nháy?
— Thuật toán của cô chưa đủ tinh vi để giả lập phản xạ ánh sáng tự nhiên đâu.
Kỷ Thần bất ngờ đứng dậy, giơ màn hình máy tính bảng lên.
— Tìm thấy rồi!
— Tín hiệu phát ra từ tầng hầm của bệnh viện tâm thần thành phố.
— Kẻ đang điều khiển Deepfake này chính là… Lâm Tuyết Nhi.
Tôi sững sờ.
Ả ta chưa bị bắt sao?
— Ả đã mua chuộc quản giáo và trốn vào khu điều trị đặc biệt.
Kỷ Thần gằn giọng, tay siết chặt máy tính.
Tôi nhìn lại màn hình lớn.
Hình ảnh cô gái thanh thuần bỗng chốc vỡ vụn, biến thành gương mặt điên cuồng của Lâm Tuyết Nhi.
— Thẩm Nhược Hi! Tao chết cũng phải kéo mày xuống cùng!
— Mày đã cướp mất Tử Ngôn của tao! Cướp mất hào quang của tao!
Ả gào thét qua loa phóng thanh, âm thanh méo mó đến rợn người.
— Tao sẽ phá hủy toàn bộ hệ thống Hổ Nha!
— Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt!
Tôi bình thản nhìn ả, lòng không một chút gợn sóng.
— Tuyết Nhi, cô thua từ lúc cô bắt đầu dùng AI để thay thế sự thật rồi.
— Trong giới nội dung, sự thật là thứ duy nhất không cần bộ lọc.
— Còn cô, cô chỉ là một đống code lỗi thời bị dư luận đào thải.
Tôi nhấn một nút trên điện thoại của mình.
Đây là lệnh “vô hiệu hóa” toàn bộ Guest Post và Backlink bẩn mà tôi đã cài cắm từ lâu.
Những trang web đen đang tung hô ả đồng loạt sụp đổ.
Các bài viết bôi nhọ tôi biến mất khỏi kết quả tìm kiếm trong vòng một nốt nhạc.
— Quý vị thấy chưa? Sự thật luôn ở đây.
Tôi giơ bản di chúc gốc của mẹ tôi lên, có dấu mộc đỏ của đại sứ quán.
— Tôi là Thẩm Nhược Hi.
— Và tôi không cần bất kỳ “bản chính” nào để xác nhận điều đó.
Livestream đạt mốc 100 triệu người xem.
Comment ủng hộ tràn ngập màn hình.
[Ngầu quá! Chị đẹp vả mặt trà xanh tan nát rồi!]
[Livestream đỉnh nhất lịch sử, bóc phốt cả công nghệ Deepfake!]
[Tạm biệt Lâm Tuyết Nhi, vào tù mà diễn tiếp đi nhé.]
Màn hình lớn phụt tắt.
Ánh bình minh từ phía chân trời bắt đầu ló rạng, nhuộm hồng cả thành phố Thượng Hải.
Lục gia sụp đổ. Tinh Quang biến mất.
Kẻ thù lớn nhất đời tôi đã bị chính sự điên cuồng của mình nuốt chửng.
Tôi quay sang nhìn Kỷ Thần.
Hắn đang đứng dưới ánh nắng ban mai, mỉm cười với tôi.
— Nhược Hi, kết thúc thật rồi.
Hắn tiến lại gần, cầm lấy bàn tay đầy vết thương của tôi.
— Không.
Tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
— Đây mới chỉ là khởi đầu cho chương mới của tôi.
Tôi bước lại gần mép sân thượng, đón lấy làn gió sớm mát lạnh.
Tôi nhìn thấy bố mẹ tôi đang đứng dưới quảng trường, họ đang vẫy tay với tôi.
Họ an toàn. Tôi an toàn.
Nhưng ngoại hối trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên một dòng chữ cuối cùng.
“Hẹn gặp lại ở kiếp sau, nếu cô còn cơ hội.”
Dòng chữ này không phải từ Lục Tử Ngôn, cũng không phải Lâm Tuyết Nhi.
Nó có ký hiệu của… Thẩm thị.
Tôi khựng lại, nụ cười trên môi đóng băng.
— Nhược Hi? Có chuyện gì vậy?
Kỷ Thần lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt tôi thay đổi.
Tôi nhìn về phía bố mình đang đứng phía dưới.
Ông vẫn cười.
Nhưng trong tay ông đang cầm một chiếc kíp nổ siêu nhỏ.
Ngoại hối xác nhận một sự thật kinh hoàng:
Bố tôi — Thẩm Vạn Sơn — mới là kẻ đứng sau toàn bộ các giao dịch rửa tiền của Lục gia.
Ông không phải nạn nhân.
Ông là “cái túi” chứa tiền của Lục Chấn Thiên suốt 30 năm qua.
Và bây giờ, khi Lục gia sụp đổ, ông muốn xóa sạch mọi dấu vết.
Kể cả đứa con gái là tôi.
— Bố…
Tôi lẩm bẩm, trái tim thắt lại vì một sự phản bội tàn khốc hơn tất cả.
Ông nhìn thẳng lên sân thượng, nụ cười biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ.
Ông giơ tay lên, ngón cái đặt trên nút bấm.
— Chạy đi, Kỷ Thần!
Tôi đẩy mạnh Kỷ Thần về phía cửa thang máy.