Chương 11
Tôi bóp nát chiếc điện thoại trong tay.
Máu từ vết thương cũ trên mu bàn tay lại rỉ ra.
Họng súng trong ảnh đen ngòm.
Nó đang nhắm vào thái dương bố tôi.
Kẻ nằm trên giường bệnh kia là một con rối.
Còn kẻ đang nắm giữ mạng sống gia đình tôi…
Hắn mới là Lục Chấn Thiên thật sự.
— Nhược Hi, đừng để hắn dắt mũi.
Kỷ Thần giữ chặt bả vai tôi.
Hắn ép tôi phải nhìn vào mắt hắn.
— Anh bảo tôi bình tĩnh thế nào?
— Bố mẹ tôi đang nằm trong tay một con quỷ!
Tôi gầm lên, giọng khản đặc.
Kỷ Thần không buông tay, ánh mắt hắn lạnh thấu xương.
— Hắn muốn cô xuất hiện tại Lễ trao giải Kim Kê tối nay.
— Tại sao?
— Vì đó là nơi hắn định công bố bản di chúc cuối cùng.
— Hắn muốn cô chứng kiến Tinh Quang hồi sinh từ đống tro tàn.
Tôi nheo mắt, bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất.
Ngoại hối trong đầu tôi rung lên liên hồi.
Tôi nhớ rồi.
Tháng 5 năm 2027 của kiếp trước.
Báo chí từng đưa tin về một vụ cháy bí mật tại “Biệt thự Rừng Trúc”.
Một thi thể già nua được tìm thấy trong căn hầm cách âm.
Lúc đó tôi không quan tâm.
Nhưng giờ tôi đã hiểu.
“Biệt thự Rừng Trúc” là nơi trú ẩn cuối cùng của Lục Chấn Thiên.
Hắn không ở bệnh viện.
Hắn đang ở đó, nhìn thế giới qua màn hình giám sát.
— Kỷ Thần, anh có biết Biệt thự Rừng Trúc không?
Kỷ Thần khựng lại, đôi mày nhíu chặt.
— Khu biệt thự bỏ hoang phía Bắc thành phố?
— Đúng. Bố mẹ tôi đang ở đó.
Tôi đứng dậy, gạt bỏ sự yếu đuối sang một bên.
— Anh đi cứu người.
— Còn tôi, tôi sẽ đến Lễ trao giải.
— Không được, quá nguy hiểm!
— Hắn sẽ giết cô ngay khi buổi lễ kết thúc!
Tôi nhìn Kỷ Thần, nở một nụ cười tàn nhẫn.
— Hắn muốn tôi diễn vai thiên kim thất lạc?
— Được, tôi sẽ cho hắn một buổi trình diễn để đời.
— Tôi sẽ dùng livestream để khóa chặt tay chân hắn.
7 giờ tối. Trung tâm Nghệ thuật Quốc tế Thượng Hải.
Thảm đỏ rực rỡ ánh đèn.
Hàng trăm ống kính chĩa vào những ngôi sao hạng A.
Lâm Tuyết Nhi không có mặt. Ả đang ở trong trại tạm giam.
Lục Tử Ngôn cũng biến mất.
Nhưng tập đoàn Tinh Quang vẫn chiếm vị trí trung tâm.
Tôi bước xuống từ chiếc xe Maybach đen tuyền.
Tôi mặc chiếc váy đỏ rực như máu, xẻ cao táo bạo.
Mái tóc ngắn pixie được vuốt ngược, lộ ra gương mặt sắc sảo.
Đám đông phóng viên lập tức bao vây.
— Thẩm tiểu thư, có thật cô là con gái Lục gia?
— Cô đến đây để tiếp quản Tinh Quang sao?
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười kiêu ngạo trước ống kính.
Tôi bước vào hội trường, nơi hàng ngàn người đang chờ đợi.
Hệ thống livestream của Hổ Nha đã sẵn sàng.
Tiêu đề: “ĐÊM HOÀNG KIM VÀ SỰ THẬT CUỐI CÙNG”.
Lượt xem nhảy vọt lên 15 triệu.
Đây là đỉnh cao của toàn bộ kịch bản.
Tôi tiến thẳng về phía hàng ghế đầu, nơi đặt biển tên “Lục Nhược Hi”.
Lục Chấn Thiên (giả) vẫn nằm viện.
Nhưng trên sân khấu lớn, một màn hình Led khổng lồ đang bật sẵn.
Đó là kết nối trực tiếp từ “phòng làm việc” của Lục Chấn Thiên thật.
— Chào con gái, con đến đúng giờ lắm.
Giọng nói của lão vang lên khắp hội trường.
Âm thanh trầm đục, đầy quyền lực và đe dọa.
Cả hội trường im phăng phắc.
Mọi người nhìn lên màn hình, nơi một bóng người già nua đang ngồi trên ghế bành.
Gương mặt lão mờ ảo sau làn khói thuốc.
— Thưa quý vị, hôm nay tôi có hai tin quan trọng.
— Một là, con gái tôi — Nhược Hi — sẽ chính thức thừa kế Tinh Quang.
— Hai là… tôi sẽ công bố kẻ đã ám hại Lục gia suốt thời gian qua.
Lão chỉ tay về phía tôi qua màn hình.
— Chính là cô ta, cùng với gã Kỷ Thần của tập đoàn Hổ Nha.
— Họ đã dàn dựng mọi scandal để chiếm đoạt gia sản của tôi!
Đám đông xôn xao. Bão comment nổ ra điên cuồng.
[Cái gì? Lật kèo phút chót sao?]
[Thẩm Nhược Hi là kẻ chủ mưu?]
[Vậy những bằng chứng livestream trước đó là giả à?]
Tôi đứng dậy, thong thả bước lên sân khấu.
Tôi đứng dưới ánh đèn pha, đối diện với màn hình Led khổng lồ.
— Lục Chấn Thiên, ông diễn giỏi thật đấy.
Tôi rút từ trong ngực áo ra một chiếc USB.
— Ông muốn công bố di chúc?
— Vậy để tôi công bố “bản di chúc” thật sự của mẹ tôi nhé.
Tôi cắm USB vào cổng kết nối của sân khấu.
Màn hình Led lập tức thay đổi.
Không phải là văn bản pháp lý.
Mà là một đoạn clip quay lén từ 20 năm trước.
Trong clip, Lục Chấn Thiên đang bóp cổ một người phụ nữ.
“Mày phải chết! Thẩm thị phải là của tao!”
Gương mặt hung ác của lão lúc trẻ hiện rõ mồn một.
Cả hội trường kinh hoàng.
Tiếng thét vang lên khắp nơi.
— Đây mới là bộ mặt thật của “Kim chủ” các người tôn thờ!
Tôi gào lên, tiếng vang vọng qua micro.
— Ông không chỉ giết mẹ tôi, ông còn định giết cả bố mẹ nuôi của tôi!
— Livestream này đang được kết nối trực tiếp đến Biệt thự Rừng Trúc.
Tôi nhấn một nút trên điện thoại.
Một màn hình nhỏ hiện lên ở góc.
Kỷ Thần đang đá văng cánh cửa hầm bí mật.
Hắn hạ gục hai tên vệ sĩ, giải cứu bố mẹ tôi ra ngoài.
— Lục Chấn Thiên, con tốt cuối cùng của ông đã mất rồi!
Gương mặt lão trên màn hình Led biến sắc, trở nên vặn vẹo.
— Nhược Hi! Mày dám phản tao!
— Tao sẽ kích nổ toàn bộ tòa nhà này!
— Tất cả các người phải chết cùng tao!
Tiếng báo động vang lên dồn dập.
Hỗn loạn nổ ra. Mọi người điên cuồng chạy ra cửa thoát hiểm.
Tôi vẫn đứng im trên sân khấu.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng người già nua trên màn hình.
— Ông không kích nổ được đâu.
— Kỷ Thần đã vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống của ông từ 5 phút trước.
— Bây giờ, ông chỉ là một lão già thảm hại chờ cảnh sát đến xích cổ thôi.
Tôi quay sang nhìn vào camera livestream.
Lượt xem đã chạm mốc 30 triệu.
Đây là cú vả mặt cuối cùng.
Vạch trần công khai. Tước đoạt tất cả.
— Lục Chấn Thiên, cảm ơn ông đã chuẩn bị cho tôi một sân khấu hoành tráng thế này.
— Từ hôm nay, Tinh Quang sẽ không còn họ Lục.
— Nó sẽ thuộc về những người đã bị ông chà đạp.
Màn hình Led phụt tắt.
Lục Chấn Thiên ngã quỵ ngay trong phòng làm việc bí mật của lão.
Tôi bước xuống sân khấu, giữa những mảnh vụn của vương triều họ Lục.
Phía ngoài, tiếng còi cảnh sát đã vây kín.
Tôi thấy Kỷ Thần đang đứng ở cửa hội trường.
Hắn đang dìu bố mẹ tôi.
Họ an toàn rồi.
Tôi chạy về phía họ, nước mắt lần đầu tiên rơi xuống vì nhẹ nhõm.
Nhưng khi vừa chạm tay vào bố mình, tôi khựng lại.
Người đàn ông đang đứng trước mặt tôi…
Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười giống hệt Lục Tử Ngôn.
Hắn tháo lớp mặt nạ silicon trên mặt ra.
— Chị yêu, chị quên là tôi còn một người anh em sinh đôi à?
Hắn siết chặt eo tôi, giấu một vật nhọn sau lưng.
— Kỷ Thần cứu đúng người, nhưng lại mang nhầm kẻ sát nhân về cho chị rồi.
Hắn lôi tôi về phía thang máy nội bộ.
— Đi thôi, chúng ta còn một đoạn kết chưa diễn xong.
Thang máy đóng sập lại.
Kỷ Thần gào lên phía ngoài nhưng không kịp.
— Nhược Hi!
Chiếc thang máy không đi xuống sảnh.
Nó đang lao thẳng lên tầng thượng — tầng 88.
Nơi cao nhất của Thượng Hải.
Và cũng là nơi kiếp trước tôi đã bị đẩy xuống.