Chương 10
Tờ giấy trên tay tôi nặng như hàng tấn chì.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số 99,9%.
Dòng máu đang chảy trong người tôi là của Lục Chấn Thiên?
Kẻ đã đẩy bố mẹ nuôi của tôi vào chỗ chết?
Kẻ đã biến tôi thành quân cờ suốt hai kiếp người?
Nực cười.
Quá nực cười.
— Nhược Hi, cô ổn chứ?
Kỷ Thần đặt tay lên vai tôi, giọng hắn trầm thấp.
Tôi hất tay hắn ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
— Anh biết từ bao giờ?
Kỷ Thần im lặng một giây, rồi gật đầu.
— Từ lúc tôi bắt đầu điều tra về vụ hỏa hoạn năm đó.
— Bố mẹ hiện tại của cô… họ đã cứu cô từ đống tro tàn.
Tôi siết chặt tờ giấy, vò nát nó trong lòng bàn tay.
— Hóa ra đó là lý do Lục Tử Ngôn muốn cưới tôi.
— Hắn không yêu tôi.
— Hắn muốn hợp thức hóa việc nuốt chửng tài sản của Lục gia.
— Vì hắn chỉ là một đứa con nuôi không có huyết thống.
Tôi nhếch môi, nụ cười chứa đầy sự tàn nhẫn.
Ngoại hối trong đầu tôi rung lên dữ dội.
Kiếp trước, tôi chết vào đúng ngày Lục Chấn Thiên công bố di chúc.
Lục Tử Ngôn đã giết tôi ngay trước khi sự thật này được hé lộ.
Hắn sợ tôi cướp đi ngai vàng của hắn.
— Nhược Hi, cô định làm gì?
Kỷ Thần nhìn tôi, đôi mắt hắn hiện lên sự lo lắng.
— Tôi không khóc đâu, Kỷ Thần.
Tôi đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo vest.
— Nếu tôi mang dòng máu của quỷ, tôi sẽ là con quỷ đầu đàn.
Tôi rút điện thoại ra, mở ứng dụng livestream Hổ Nha.
Tiêu đề: “LỜI THÚ TỘI CỦA NGƯỜI THỪA KẾ DUY NHẤT NHÀ HỌ LỤC”.
Lượt xem bùng nổ trong chớp mắt: 8 triệu người.
Cả giới thượng lưu Thượng Hải rúng động.
Các phóng viên đang túc trực trước tòa nhà Tinh Quang phát điên.
— Chào quý vị, tôi là Thẩm Nhược Hi.
— Hoặc các người có thể gọi tôi là Lục Nhược Hi.
Tôi giơ bản xét nghiệm ADN lên trước camera.
Cận cảnh con số 99,9% hiện rõ mồn một.
— Lục Chấn Thiên, ông đang xem chứ?
— Đứa con gái ông vứt bỏ đang đứng đây để đòi lại công đạo.
Bão comment hiện lên dày đặc như mưa.
[Cái gì? Thẩm Nhược Hi là thiên kim thật sự của Lục gia?]
[Drama này còn gắt hơn cả phim cung đấu!]
[Vậy Lục Tử Ngôn chỉ là kẻ chiếm đoạt sao?]
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đạp tung.
Lục Tử Ngôn “Bản chính” lao vào, gương mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ.
— Thẩm Nhược Hi! Cô điên rồi!
Hắn định giật lấy điện thoại của tôi.
Kỷ Thần bước lên, tóm lấy cổ tay hắn, vặn ngược ra sau.
— Đừng chạm vào cô ấy bằng bàn tay bẩn thỉu đó.
Lục Tử Ngôn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu.
— Mày nghĩ mày thắng sao?
— Lão già kia sẽ không bao giờ để mày chạm vào một xu của Lục gia đâu!
Tôi tiến lại gần hắn, giơ điện thoại quay thẳng vào gương mặt thảm hại của hắn.
— Anh sợ sao, “anh trai” yêu quý?
— Anh sợ vì anh chỉ là một kẻ thế thân rẻ tiền?
— Anh sợ vì kịch bản “Trường Ca” là của tôi, và giờ cả đế chế này cũng là của tôi?
Tôi nhấn nút chuyển tiếp trên màn hình.
Hàng loạt tài liệu bí mật về việc Lục Tử Ngôn biển thủ công quỹ hiện ra.
Hắn đã bí mật tẩu tán tài sản của Tinh Quang ra nước ngoài từ lâu.
Hắn biết mình không có huyết thống, nên đã chuẩn bị đường lui.
— Quý vị thấy chưa? Đây là bộ mặt thật của “thiên tài kinh doanh” Lục Tử Ngôn.
— Hắn đang rút ruột tập đoàn của chính “bố nuôi” mình.
Lượt xem nhảy vọt lên 12 triệu.
Cổ phiếu của Tinh Quang trên sàn chứng khoán bắt đầu rơi tự do.
— Thẩm Nhược Hi! Tao sẽ giết mày!
Lục Tử Ngôn điên cuồng vùng vẫy nhưng không thoát khỏi tay Kỷ Thần.
Tôi nhìn hắn, ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
— Anh không có cơ hội đó đâu.
Cảnh sát kinh tế ập vào, dẫn đầu là vị công tố viên lúc sáng.
— Lục Tử Ngôn, anh bị bắt vì tội chiếm đoạt tài sản và lừa đảo xuyên quốc gia.
Hắn bị đè xuống sàn nhà, chiếc kính cận vỡ nát.
Lâm Tuyết Nhi từ phía sau lảo đảo bước tới, nhìn thấy cảnh tượng này thì ngã quỵ.
— Tử Ngôn… anh nói anh sẽ đưa em đi mà…
Tôi cúi xuống nhìn ả, giọng nói thanh lãnh.
— Hắn định đi một mình, Tuyết Nhi ạ.
— Cô chỉ là một món đồ chơi hắn định vứt lại để thu hút sự chú ý của cảnh sát thôi.
Lâm Tuyết Nhi nhìn vào chiếc điện thoại tôi đang cầm.
Ả nhìn thấy hàng triệu lời chửi rủa đang nhắm vào mình.
— Không… em không phải người như vậy… tất cả là tại chị!
Ả lao tới định cào cấu tôi nhưng đã bị hai nữ cảnh sát khống chế.
Tôi đứng giữa căn phòng, hào quang rực rỡ như một nữ thần báo thù.
Cú vả mặt số 4: Toàn bộ showbiz sụp đổ, Tinh Quang phá sản.
Sự nghiệp của Lâm Tuyết Nhi và Lục Tử Ngôn chính thức kết thúc từ đây.
Nhưng lòng tôi vẫn cảm thấy một khoảng trống mênh mông.
Tôi nhìn Kỷ Thần, hắn vẫn đứng đó, như một ngọn núi vững chãi.
— Xong rồi chứ?
Hắn hỏi, giọng có chút mệt mỏi.
— Chưa đâu. Còn một người nữa.
Tôi nhìn vào thông báo trên điện thoại.
Lục Chấn Thiên vừa lên cơn đau tim cấp tính khi xem livestream.
Lão ta đang được cấp cứu tại bệnh viện quốc tế.
— Tôi phải đi gặp ông ta.
Tôi và Kỷ Thần rời khỏi tòa nhà Tinh Quang giữa vòng vây của phóng viên.
Chúng tôi lên xe, hướng thẳng về phía bệnh viện.
Trên đường đi, tôi lặng lẽ quan sát bàn tay mình.
Nó vẫn đang run rẩy.
— Nhược Hi, cô không cần phải ép mình.
— Tôi không sao.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngăn không cho cảm xúc yếu đuối trào dâng.
— Tôi chỉ muốn nhìn thấy lão ta già đi và chết trong cô độc.
Khi chúng tôi đến bệnh viện, cả tầng VIP đã bị phong tỏa.
Tôi bước vào phòng cấp cứu.
Lục Chấn Thiên nằm trên giường bệnh, dây nhợ chằng chịt.
Lão mở mắt ra, nhìn thấy tôi thì đôi môi khô khốc run rẩy.
— …Con…
— Đừng gọi tôi bằng cái tên đó.
Tôi đứng bên giường bệnh, nhìn lão như nhìn một kẻ lạ mặt.
— Ông đã giết mẹ tôi, đúng không?
Lục Chấn Thiên khựng lại, đôi mắt đục ngầu hiện lên sự hãi hùng.
— Sao… con biết?
— Tôi biết tất cả những gì ông đã làm để leo lên cái ghế đó.
Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai lão.
— Và tôi sẽ dùng cái ghế đó để làm củi đốt sạch những gì ông để lại.
Lão ta định nói gì đó nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè vô vọng.
Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Bước ra khỏi phòng bệnh, tôi thấy Kỷ Thần đang đứng đợi bên cửa sổ.
Ánh trăng Thượng Hải hắt lên gương mặt hắn, đẹp đến nao lòng.
— Xong rồi à?
— Ừ. Mọi chuyện kết thúc rồi.
Hắn tiến lại gần, bất ngờ kéo tôi vào lòng.
Hơi ấm từ cơ thể hắn khiến tôi sững sờ trong giây lát.
Tôi không đẩy hắn ra.
Trái tim vốn băng giá của tôi bỗng nhiên mềm lại.
— Nhược Hi, từ nay về sau, cô không còn một mình nữa.
Tôi dựa đầu vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của Kỷ Thần rung lên.
Hắn nhìn vào màn hình, sắc mặt lập tức biến đổi.
— Chuyện gì vậy?
Hắn đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là một bức ảnh được gửi từ camera ẩn trong căn hộ của tôi.
Bố mẹ nuôi của tôi đang ngồi ăn cơm, cười nói vui vẻ.
Nhưng ở góc khuất của bức ảnh, có một họng súng đang nhắm thẳng vào đầu bố tôi.
Kèm theo tin nhắn: “Trò chơi chỉ mới thật sự bắt đầu khi con tốt cuối cùng bị ăn mất.”
Người gửi: “Lục Chấn Thiên (Người thật)”.
Tôi sững sờ nhìn lại về phía phòng bệnh.
Người đàn ông nằm trên giường bệnh kia… là ai?