Chương 9
“Món quà cho sự hồi sinh của cô.”
Dòng chữ đỏ tươi trên màn hình lạnh lẽo.
Toàn thân tôi sởn gai ốc.
Ai đã gửi email này?
Lục Tử Ngôn thực sự đang bị còng tay ngoài kia.
Hắn nhếch nhác.
Hắn thảm hại.
Vậy kẻ tự xưng “Bản chính” này là ai?
— Nhược Hi, cô đi đâu vậy?
Tiếng viên cảnh sát gọi giật giọng phía sau.
— Tôi mệt, tôi cần nghỉ ngơi.
Tôi không quay đầu lại.
Tôi bước thẳng ra xe, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Tôi lái xe điên cuồng về phía khách sạn Peninsula.
A Long và bố mẹ tôi đang ở đó.
Điện thoại lại rung lên bần bật.
Thông báo từ Weibo nổ tung.
[NÓNG: Thẩm Nhược Hi và mối quan hệ với Kim chủ 70 tuổi.]
[Bí mật sau sự giàu có của đại biên kịch.]
[Phía sau màn “vả mặt” là một cuộc giao dịch thể xác.]
Tôi tấp xe vào lề, mở bài viết.
Hàng loạt ảnh chụp mờ ảo hiện ra.
Trong ảnh, tôi đang bước vào một biệt thự cổ.
Một người đàn ông già nua nắm lấy tay tôi.
Gương mặt gã đó được làm mờ nhưng khí chất rất sang trọng.
Ngoại hối trong đầu tôi rung lên hồi chuông cảnh báo.
Sự kiện số 4: Scandal Kim chủ bao nuôi.
Kiếp trước, scandal này nổ ra ngay sau khi tôi mất tất cả.
Chúng dùng nó để dẫm tôi xuống bùn sâu vĩnh viễn.
Kiếp này, chúng lại dùng chiêu cũ.
Nhưng kẻ đứng sau Tinh Quang đã tính sai một bước.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ bức ảnh.
Chiếc áo khoác tôi mặc trong ảnh…
Đó là chiếc áo tôi đã vứt đi từ ba năm trước.
Bọn chúng dùng ảnh cũ đã qua cắt ghép.
— Alô, Kỷ Thần?
Tôi gọi vào số máy ẩn danh.
Im lặng.
Tim tôi đập hẫng một nhịp.
Hắn thực sự đã rơi xuống vực?
Hay hắn đang đóng vai người hùng thầm lặng?
— Tìm tôi sao?
Giọng nói trầm thấp vang lên từ ghế sau.
Tôi giật mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại.
Kỷ Thần đang ngồi đó.
Vai hắn băng bó sơ sài, máu vẫn thấm qua lớp vải.
Gương mặt hắn tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh.
— Anh… anh chưa chết?
— Chết rồi thì ai dọn bãi chiến trường này cho cô?
Hắn nhếch môi, ném một chiếc máy tính bảng sang cho tôi.
— Nhìn đi.
Trên màn hình là sơ đồ mạng lưới của Lục gia.
Lục Tử Ngôn mà tôi vừa tống vào tù chỉ là một đứa con rơi.
Một kẻ thế thân để gánh mọi tội lỗi đen tối nhất.
Lục Tử Ngôn thật sự — gã thiên tài bệnh hoạn — vẫn đang ẩn mình.
— Hắn ở đâu?
— Tòa nhà cũ của tập đoàn Tinh Quang. Tầng hầm số 4.
Kỷ Thần ho khan một tiếng, mặt nhăn lại vì đau.
— Đừng đi một mình.
— Tôi không có thời gian.
Tôi nhìn vào bão comment trên mạng xã hội.
Danh tiếng của tôi đang bị hủy hoại từng phút.
— Tôi sẽ livestream buổi “hẹn hò” với Kim chủ này.
Tôi nhấn ga, hướng về phía tòa nhà Tinh Quang.
30 phút sau.
Tôi đứng trước cánh cửa sắt hoen gỉ của tầng hầm.
Mùi ẩm mốc và hóa chất xộc lên nồng nặc.
Tôi mở livestream trên Hổ Nha.
Tiêu đề: “GẶP GỠ KIM CHỦ 70 TUỔI CỦA TÔI”.
Lượt xem nhảy vọt: 5 triệu người.
[Cô ta điên rồi sao? Dám livestream cả cảnh này?]
[Chắc định công khai tình già để thách thức dư luận đây.]
[Hóng cú lật kèo tiếp theo của Thẩm Nhược Hi.]
Tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn tuýp nhấp nháy, tiếng điện kêu xè xè.
Giữa căn phòng là một chiếc ghế điện cũ kỹ.
Trên tường dán kín ảnh của tôi.
Ảnh tôi lúc đi học.
Ảnh tôi lúc nhận giải.
Cả ảnh tôi lúc… nằm trong quan tài kiếp trước.
Sống lưng tôi lạnh toát.
— Chào mừng em về nhà, Nhược Hi.
Một giọng nói thanh tao vang lên từ góc tối.
Người đàn ông bước ra.
Hắn có gương mặt giống hệt Lục Tử Ngôn ngoài kia.
Nhưng đôi mắt hắn không hề rỗng tuếch.
Đó là đôi mắt của một con quỷ đầy tri thức.
Lục Tử Ngôn “Bản chính”.
— Kim chủ của em đâu?
Tôi giơ điện thoại lên, quay cận cảnh căn phòng quái dị.
— Quý vị thấy chưa? Đây là “Kim chủ” mà mạng xã hội đang đồn đại.
— Một căn phòng bệnh hoạn của một kẻ tâm thần.
Lục Tử Ngôn không hề tức giận.
Hắn tiến lại gần, vuốt ve mái tóc tôi qua màn hình điện thoại.
— Em vẫn thông minh như vậy.
— Em dùng livestream để tự bảo vệ mình sao?
Hắn cười khẽ, rút ra một chiếc điều khiển.
— Nhưng em quên mất, ở đây tôi là chúa trời.
Hắn nhấn nút.
Toàn bộ màn hình điện thoại của tôi vụt tắt.
Buổi livestream bị ngắt kết nối hoàn toàn.
— Kỷ Thần không cứu được em đâu.
Hắn ghé sát tai tôi, hơi thở lạnh lẽo.
— Hắn đang bận đối phó với đội sát thủ tôi gửi đến bệnh viện rồi.
Tôi siết chặt nắm tay, lòng bùng lên ngọn lửa giận dữ.
— Anh nghĩ tôi chỉ có một mình sao?
Tôi nhìn vào chiếc khuyên tai đang đeo.
— Trương lão sư, thầy nghe rõ chứ?
Từ loa thông báo của tòa nhà, giọng của Trương lão sư vang lên dõng dạc.
— Tôi nghe rõ. Toàn bộ bằng chứng về hành vi giam giữ người trái phép đã được truyền trực tiếp đến Bộ Công an.
Lục Tử Ngôn biến sắc.
Hắn không ngờ tôi dùng hệ thống âm thanh nội bộ của tòa nhà để phát sóng.
— Nhược Hi, em dám phản bội tôi lần nữa?
Hắn gầm lên, lao tới bóp cổ tôi.
Tôi lùi lại, tung một cú đá chính xác vào bụng hắn.
— Phản bội?
— Chúng ta chưa bao giờ bắt đầu để mà có sự phản bội.
Tôi rút từ trong túi áo ra một lọ hóa chất nhỏ.
— Anh thích phòng hầm này đúng không?
Tôi ném lọ hóa chất xuống sàn.
Khói trắng bùng lên nghi ngút.
Tiếng còi cảnh sát vang vọng từ bên ngoài.
— Lục Tử Ngôn, buổi diễn của anh hạ màn rồi.
Tôi quay người chạy ra phía lối thoát hiểm.
Phía sau, tiếng gào thét điên cuồng của hắn vang động cả tầng hầm.
Tôi chạy ra ngoài, không khí trong lành tràn vào lồng ngực.
Kỷ Thần đang đứng đó, dựa vào xe, tay vẫn giữ vết thương.
— Xong rồi sao?
— Xong rồi.
Tôi nhìn vào điện thoại, mạng đã được khôi phục.
Một thông báo mới hiện lên:
“Tập đoàn Tinh Quang chính thức bị phong tỏa. Toàn bộ dàn sao liên quan đến scandal Kim chủ bị điều tra.”
Cú vả mặt số 4: Sập Showbiz.
Tôi nhìn Kỷ Thần, khẽ mỉm cười.
— Anh nói đúng, tôi là một con cáo già.
Hắn không cười, chỉ nhìn tôi đầy thâm trầm.
— Nhược Hi, vẫn còn một bí mật cô chưa biết.
— Bí mật gì?
Hắn đưa cho tôi một tờ giấy xét nghiệm ADN.
Tên người xét nghiệm: Thẩm Nhược Hi và Lục Chấn Thiên.
Kết quả: Quan hệ huyết thống 99.9%.
Tôi đứng chết lặng.
Bố tôi… người bố mà tôi hết mực yêu thương…
Hóa ra không phải bố ruột của tôi?
Tôi là con gái của kẻ thù lớn nhất đời mình?