Chương 8
Đại yến tại cung Diên Hy năm nay được tổ chức vô cùng long trọng để mừng thọ Thái hậu. Khắp cung đình rực rỡ ánh đèn lồng, hương rượu nồng nàn hòa cùng tiếng sáo trúc du dương. Đây là nơi hội tụ của những quyền thần, những phu nhân cao quý nhất kinh kỳ.
Lục Dự ngồi ở một góc khuất trong đại điện. Bộ triều phục trên người hắn dù đã được giặt ủi kỹ càng nhưng vẫn không giấu nổi vẻ bạc màu, lạc lõng giữa những gấm vóc lụa là xung quanh. Hắn vốn không có tư cách dự tiệc, nhưng nhờ sự thương hại cuối cùng của một đồng liêu cũ, hắn mới có được một tấm thiệp để vào đây, hy vọng tìm được cơ hội xin Hoàng thượng khoan hồng cho món nợ của phủ Hầu.
“Nhìn kìa, đó chẳng phải là Vĩnh An hầu sao?” “Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Nghe nói phủ của hắn sắp bị niêm phong rồi, vì thiếp thất bán đồ giả lừa tiền, lại còn liên đới đến mấy vụ nợ nần ở sòng bạc nữa.” “Đúng là rước họa vào thân, bỏ chính thất hiền đức để lấy một ả phong trần.”
Tiếng xì xào như những mũi kim đâm vào lưng Lục Dự. Hắn cúi đầu, bàn tay siết chặt chén rượu nhạt. Trong đầu hắn lúc này chỉ có hình bóng của Thanh Y – người lẽ ra phải đang ngồi cạnh hắn, thay hắn giao thiệp với các mệnh phụ phu nhân.
Đột nhiên, tiếng thái giám hô lớn vang vọng khắp đại điện:
“Thẩm đại nhân – Thủ phụ Thẩm Vạn Sơn cùng Thẩm gia gia quyến vào cung bái kiến!”
Cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa chính. Thẩm Vạn Sơn bước vào với khí thế uy nghiêm, đi bên cạnh là hai vị công tử tài hoa của Thẩm gia. Nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý lại là người nữ tử đi giữa họ.
Nàng vận một bộ cung装 (cung trang) màu thiên thanh thêu chỉ bạc lấp lánh, tà áo rộng bay bổng như mây trời. Trên đầu nàng là bộ diêu (trâm rung) bằng vàng ròng khảm trân châu quý hiếm, mỗi bước đi đều tạo ra thanh âm trong trẻo. Gương mặt nàng vốn đã thanh tú, nay được trang điểm lộng lẫy, toát lên vẻ cao quý, lạnh lùng mà không ai dám nhìn thẳng.
“Đó là ai? Thẩm gia có đại tiểu thư từ bao giờ?” – Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên.
Lục Dự đánh rơi chén rượu xuống sàn. Hắn nhìn trân trân vào người nữ tử ấy. Thanh Y? Là Thanh Y sao? Nàng không hề tiều tụy, không hề đau khổ như hắn tưởng tượng. Nàng rạng rỡ đến mức khiến hắn thấy mình như một hạt bụi dưới chân nàng.
Lúc này, một bóng dáng nhếch nhác bất ngờ lao ra từ phía sau hàng quan viên cấp thấp, quỳ sụp dưới chân Thẩm gia. Đó là Lâm Tuyết Nhi. Ả vốn trà trộn vào cung với hy vọng tìm Lục Dự để cầu cứu sau khi bị đám chủ nợ truy đuổi.
“Hầu gia! Cứu thiếp! Thẩm tỷ tỷ, xin tỷ thương xót hài nhi mà cứu lấy muội muội!” – Lâm Tuyết Nhi gào khóc, tóc tai rũ rượi, không còn vẻ thanh thuần ngày nào.
Sự xuất hiện của ả khiến Thái hậu cau mày, không khí buổi yến tiệc bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Thẩm Nhất Chu – đại ca của Thanh Y – bước lên một bước, giọng lạnh như băng: “Ả điên này ở đâu ra? Dám mạo nhận người thân với đại tiểu thư Thẩm gia ta? Người đâu, lôi ả ra ngoài!”
“Khoan đã.” – Thanh Y lên tiếng. Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng uy lực lạ thường.
Nàng bước đến trước mặt Lâm Tuyết Nhi, nhìn xuống ả như nhìn một sinh vật thấp kém: “Lâm Tuyết Nhi, ngươi nói cứu hài nhi? Ngươi quên rồi sao, vị thái y mà ngươi mua chuộc để làm giả bệnh án mang thai đã bị quan phủ bắt từ hôm qua rồi. Trong bụng ngươi… vốn dĩ chỉ có sự tham lam mà thôi.”
Cả đại điện ồ lên kinh ngạc. Lục Dự như bị sét đánh, hắn loạng choạng bước ra: “Thanh Y… nàng nói cái gì? Ả không có thai?”
Thanh Y quay sang nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng: “Hầu gia, người vẫn ngu muội như vậy. Không chỉ chuyện mang thai, mà ngay cả việc ả lén lút lấy hồi môn của ta để nuôi gia đình cờ bạc ở quê, ngươi cũng không biết. Thậm chí, bức tranh gia bảo của tổ tiên ngươi, chính là ả đã tráo đồ giả để bán lấy tiền.”
Nàng phất tay, một viên quan bộ Hình bước lên dâng sớ: “Bẩm Hoàng thượng, đây là bằng chứng về việc Lâm thị và gia đình ả cấu kết lừa đảo, cùng với sự tiếp tay (dù vô tình hay cố ý) của Vĩnh An hầu Lục Dự trong việc quản lý gia quy không nghiêm, gây náo loạn kinh kỳ.”
Hoàng thượng đập bàn đầy giận dữ: “Lục Dự! Ngươi đường đường là Hầu gia, lại để một ả thiếp thất dắt mũi, làm nhục gia môn, lừa dối cả triều đình! Ngươi có tội!”
Lục Dự quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn Lâm Tuyết Nhi đang bị binh lính lôi đi, rồi nhìn lại Thanh Y đang đứng hiên ngang bên cạnh cha và các ca ca.
Hắn mất tất cả rồi. Tước hiệu, danh dự, và cả người nữ tử đã từng yêu hắn nhất.
Thanh Y không nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Nàng quỳ xuống trước Hoàng thượng và Thái hậu, giọng nói rõ ràng: “Thần nữ Thẩm Thanh Y, ba năm qua che giấu thân phận gả vào Lục gia chỉ vì mong tìm một tấm chân tình. Nay tình đã tuyệt, nghĩa đã đoạn, thần nữ xin Hoàng thượng chứng giám, từ nay Thẩm gia và Lục gia không còn bất cứ liên hệ nào.”
Thái hậu thở dài, nhìn Thanh Y đầy thương cảm: “Đứa nhỏ tội nghiệp, con đã chịu khổ rồi. Thẩm đại nhân có người con gái khí tiết thế này, thật đáng quý. Từ nay, ai dám khinh nhờn con chính là khinh nhờn Thẩm gia, khinh nhờn cả ý chỉ của ta.”
Tiệc yến vẫn tiếp tục, nhưng đối với Lục Dự, mọi thứ đã kết thúc. Hắn bị lính canh lôi ra ngoài điện giữa những tiếng cười nhạo của bá quan. Trong bóng tối của hoàng cung, hắn thấy Thanh Y đang mỉm cười – nụ cười của một người đã thực sự tự do, rực rỡ và xa vời vợi.