Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 9

  1. Home
  2. Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
  3. Chương 9
Prev
Novel Info

Cơn bão tuyết cuối cùng của mùa đông cũng đã tan, để lại những mầm xanh yếu ớt bắt đầu nhú lên trên những cành cây khẳng khiu. Kinh thành vẫn nhộn nhịp như thế, nhưng câu chuyện về phủ Vĩnh An hầu đã sớm trở thành một giai thoại tàn lụi trong những buổi trà dư tửu hậu.

Hoàng thượng hạ chỉ, Lục Dự bị tước đi tước vị Hầu gia, gia sản bị tịch biên để trả nợ và sung công quỹ. Phủ Vĩnh An hầu bề thế ngày nào giờ bị dán giấy niêm phong lạnh lẽo. Lâm Tuyết Nhi, kẻ chủ mưu trong vụ lừa đảo và tráo tranh gia bảo, bị phán tội lưu đày ra biên ải xa xôi, cả đời không được trở về kinh kỳ.

Vào ngày Lục Dự phải rời khỏi phủ với hai bàn tay trắng, hắn đứng thẫn thờ trước cánh cổng từng là niềm tự hào của tổ tiên. Hắn mặc bộ đồ vải thô, tóc tai bạc đi quá nửa dù tuổi đời còn trẻ. Trong túi nải của hắn chẳng có gì quý giá, chỉ có một mảnh giấy cũ nát – tờ đơn hòa ly mà Thanh Y đã để lại.

Đúng lúc đó, một đoàn xe ngựa lộng lẫy đi ngang qua.

Dẫn đầu là toán gia binh Thẩm gia uy phong, theo sau là chiếc xe ngựa chạm trổ tinh xảo, rèm che bằng lụa mỏng thêu hoa trà mi. Lục Dự như kẻ chết đuối vớ được cọc, hắn lao ra giữa đường, nhưng lập tức bị lính canh ngăn lại.

“Thanh Y! Thanh Y! Là ta, Lục Dự đây!” – Hắn gào lên, giọng nói khản đặc như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp.

Bức rèm xe khẽ vén lên. Thẩm Thanh Y ngồi trong xe, gương mặt nàng hồng nhuận, đôi mắt sáng trong không còn vương một chút u sầu nào của những năm tháng cũ. Nàng nhìn hắn, nhưng ánh mắt ấy không dừng lại lâu, giống như đang nhìn một hòn đá ven đường, không hận, không oán, chỉ có sự xa cách vô hạn.

“Vị công tử này, ngươi nhận nhầm người rồi.” – Tiếng của nàng trong trẻo, tan vào không gian.

“Thanh Y… ta không cầu nàng tha thứ, ta chỉ muốn hỏi… ba năm qua, có giây phút nào nàng thực lòng muốn ở lại bên ta không?” – Lục Dự quỳ xuống giữa bùn đất bẩn thỉu, đầu hàng trước thực tại nghiệt ngã.

Xe ngựa không dừng lại, nhưng giọng nói của nàng vẫn vọng ra, bình thản mà dứt khoát:

“Lục Dự, ba năm trước ta ở lại vì tình, vì tin rằng chân thành sẽ đổi lấy chân thành. Nhưng giờ đây ta hiểu ra, lòng người là thứ không thể cưỡng cầu, và sự hy sinh không đúng chỗ chỉ là sự tự hủy hoại bản thân.”

Xe ngựa lăn bánh nhanh hơn, để lại Lục Dự phía sau trong đám bụi mịt mù. Hắn nhìn theo bóng xe khuất dần ở ngã rẽ, bỗng nhiên bật cười điên dại. Hắn đã từng có tất cả, nhưng chính tay hắn đã bóp nát mọi thứ vì những ảo vọng phù hoa.

Đoàn xe của Thẩm gia hướng về phía cửa thành phía Nam. Thẩm Thanh Y sẽ rời kinh thành một thời gian để cùng các ca ca về Giang Nam quản lý sản nghiệp của gia tộc. Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy nắng xuân đang nhảy múa trên mặt sông lấp lánh.

Tiểu Liên ngồi bên cạnh, khẽ hỏi: “Tiểu thư, người có tiếc ba năm qua không?”

Thanh Y khẽ lắc đầu, nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai: “Không tiếc. Nếu không có ba năm đó, ta sẽ không biết mình mạnh mẽ đến nhường nào. Cũng sẽ không biết rằng, trên đời này, người duy nhất ta cần phải trân trọng chính là bản thân mình.”

Nàng lấy ra một tập giấy tuyên thành, đặt bút viết những dòng cuối cùng vào cuốn nhật ký của mình. Nàng muốn khép lại trang đời cũ bằng một tâm thế kiêu hãnh nhất.

Kinh thành lùi xa dần phía sau đại lộ. Thẩm Thanh Y tựa lưng vào thành xe, hít hà mùi hương thảo mộc thanh khiết từ lò trầm hương. Nàng không còn là “Chính thất vô hình” của một phủ Hầu sa sút, nàng là Thẩm Thanh Y – đại tiểu thư của Đệ nhất Thế gia, là cánh chim phượng hoàng đã hồi sinh từ đống tro tàn.

Gió xuân thổi lướt qua rèm xe, mang theo lời tự sự cuối cùng của người nữ tử ấy, vang vọng giữa đất trời:

“Ta từng ở lại vì tình. Nay rời đi, vì ta xứng đáng hơn.”

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 9"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
Tháng 3 30, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
dem-tan-hon-vo-toi-bien-mat
Đêm Tân Hôn, Vợ Tôi Biến Mất
Tháng 3 18, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
Tháng 3 24, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay