Chương 7
Dự báo của tôi không hề sai. Tống Uyển Nhu không phải kiểu người chịu dừng lại sau vài lần thất bại. Càng bị từ chối, cô ta càng khao khát muốn biết lý do. Trong mắt cô ta, việc tôi không mắc bẫy không đơn giản là một lần tiếp cận bất thành, mà là một sự chệch hướng khủng khiếp khỏi cái “quỹ đạo đúng” mà cô ta hằng tin tưởng.
Một tuần sau, trường tổ chức buổi công bố danh sách hỗ trợ khởi nghiệp. Cha để tôi thay mặt Lục thị tham dự. Trước khi đi, ông chỉ dặn ngắn gọn:
- Nghe nhiều hơn nói.
- Vâng, con nhớ rồi.
Mẹ đứng bên cạnh sửa lại cổ tay áo cho tôi, giọng dịu dàng lạ thường:
- Xong việc thì về sớm ăn cơm nhé. Mẹ bảo bếp hầm canh rồi.
Tôi nhìn bà, lòng bỗng mềm đi. Những câu nói giản đơn ấy, kiếp trước tôi từng thấy phiền nhiễu vô cùng, giờ đây lại là thứ thanh âm ấm áp nhất khiến tôi biết mình luôn có một chốn để quay về.
Buổi lễ diễn ra suôn sẻ cho đến khi Tống Uyển Nhu xuất hiện với tư cách hỗ trợ hậu cần. Cô ta không tiến lại gần, chỉ thỉnh thoảng đứng ở một góc đủ để tôi có thể nhìn thấy.
Giữa buổi, một “tai nạn” nhỏ xảy ra. Một nữ sinh vô tình va phải bàn làm đổ nước lên xấp tài liệu trên tay Tống Uyển Nhu. Cô ta đứng chết lặng vài giây, gương mặt trắng bệch đi như vừa chịu một cú đả kích cực lớn.
- Xin lỗi… tôi thật sự không cố ý mà.
- Không sao đâu, là lỗi của tôi vì cầm không chắc.
Tống Uyển Nhu mím chặt môi, giọng nhỏ đến mức khiến những người xung quanh phải thấy áy náy thay. Cô ta cúi xuống nhặt từng tờ giấy ướt, động tác chậm chạp và tủi thân đến lạ lùng.
Đời trước, cảnh tượng này đã khiến tôi lao đến bảo vệ cô ta ngay lập tức. Nhưng đời này, tôi chỉ lạnh nhạt nhìn qua một giây rồi tiếp tục lật tài liệu. Khi thấy “vị cứu tinh” là tôi vẫn ngồi yên không mảy may động lòng, Tống Uyển Nhu rốt cuộc phải tự mình kết thúc màn diễn. Một thoáng bực bội lướt nhanh qua mắt cô ta, dù rất kín nhưng không thoát khỏi cái nhìn của tôi.
Buổi chiều muộn, khi tôi ra bãi xe để ra về, Tống Uyển Nhu đã đợi sẵn ở đó. Dưới ánh hoàng hôn, cô ta trông nhỏ nhắn và u uất như một bức tranh cần được che chở. Nhưng tôi chỉ dừng bước, giữ khoảng cách đúng ba bước chân.
- Có chuyện gì?
- Em muốn hỏi anh một chuyện. Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Từ lần đầu gặp đến giờ, anh luôn lạnh nhạt với em. Nếu em có làm gì sai, anh có thể nói thẳng, chứ đừng cứ như vậy… em không hiểu mình đã đắc tội gì với anh.
Tôi nghe mà chỉ thấy nực cười. Lại là chiêu bài đóng vai nạn nhân quen thuộc.
- Nếu đã không thân thiết, tôi lạnh nhạt hay không có gì đáng để cậu phải để ý đến thế sao?
- Em chỉ thấy lạ khi một người lần đầu gặp mình đã tỏ ra khó chịu như vậy… Em thấy anh hơi quá đáng.
- Cuối cùng cũng chịu nói thật một câu rồi đấy.
- Anh cười cái gì?
- Cười vì cậu nhanh mất kiên nhẫn hơn tôi tưởng. Cậu thấy lạ vì tôi không phản ứng như cậu mong đợi. Cậu thấy khó chịu vì những trò cậu dùng không có tác dụng. Và quan trọng nhất, cậu không quen với việc bị người khác bỏ qua.
- Anh tưởng mình hiểu người khác lắm sao? Anh dựa vào đâu mà nói vậy? Anh nghĩ nhà mình có tiền thì muốn phán xét ai cũng được à? Em chủ động nói chuyện là vì lịch sự, không phải vì em cần anh!
Cái lớp ngụy trang thanh cao cuối cùng cũng vỡ vụn. Tống Uyển Nhu bắt đầu bộc lộ sự nóng nảy và cái tôi quá lớn của mình. Rất xấu xí, và cũng rất quen thuộc.
- Nói xong chưa? Nếu xong rồi thì tránh ra cho tôi đi.
- Anh sẽ phải hối hận.
- Tôi đã hối hận một lần rồi.
Cô ta sững sờ trước câu trả lời của tôi. Tôi lên xe, đóng cửa và lăn bánh, không một lần ngoái lại nhìn gương mặt đang méo mó đi vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra của cô ta.
Tối đó, Trần Dịch gọi điện cho tôi khi tôi vừa về đến nhà.
- Cậu chủ, chiều nay sau khi cậu đi, Tống Uyển Nhu đã gặp Trịnh Hạo. Họ tranh cãi khá gay gắt. Cô ta có nói một câu: “Anh ấy vốn không phải như thế.”
- Hắn ta có phản ứng gì không?
- Trịnh Hạo hỏi cô ta có chắc chắn là vẫn kéo được cậu không. Cô ta không trả lời.
Tôi đứng ngoài ban công, lòng lạnh dần. Quả nhiên, họ đã liên kết với nhau ngay từ đầu để giăng bẫy tôi. Tống Uyển Nhu tiếp cận, còn Trịnh Hạo đứng ngoài chờ thu lợi. Chỉ là lần này, con mồi đã biết trước kịch bản.
Khi tôi quay vào bàn ăn, mẹ đã gỡ sẵn xương cá cho tôi, còn cha thì lặng lẽ hỏi han về công việc ở trường.
- Có ai làm phiền con không?
- Không có gì lớn đâu cha.
- Lúc nào nên bỏ bớt bạn thì bỏ. Người lớn rồi, giữ cái gì, bỏ cái gì, tự mình phải biết.
- Vâng, con biết rồi ạ.
Mẹ gắp thêm thức ăn cho tôi, ánh mắt đầy trìu mến. Ở ngoài kia, có kẻ đang điên tiết vì không điều khiển được tôi, còn ở đây, cha mẹ chỉ lo tôi ăn không đủ no. Một sự tương phản nực cười nhưng cũng thật ấm áp. Tôi biết mình đang đi đúng hướng. Tống Uyển Nhu có thể diễn tiếp, nhưng khán giả duy nhất là tôi đã rời khỏi hàng ghế đầu từ lâu rồi.