Chương 6
Từ sau lần gặp gỡ đầy tính toán tại công ty, Tống Uyển Nhu đột ngột biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Đó là một nước cờ quen thuộc. Cô ta rất giỏi nghệ thuật rút lui: lùi để quan sát, lùi để điều chỉnh chiến thuật, và lùi để khiến đối phương nảy sinh cảm giác tội lỗi. Đời trước, chính cái vẻ “biết điều” ấy đã khiến tôi lầm tưởng cô ta thanh cao, thoát tục. Bây giờ nhìn lại, tôi chỉ thấy đó là bản năng của một kẻ săn mồi kiên nhẫn, chờ đợi con mồi tự hạ thấp rào chắn phòng thủ.
Tôi không cho cô ta cơ hội đó.
Suốt ba tuần qua, tôi giam mình trong guồng quay công việc. Sáng theo cha đến công ty, tối vùi đầu vào báo cáo tài chính. Tôi chấp nhận mình là một kẻ bắt đầu từ con số không, sẵn sàng hỏi thư ký hai, ba lần về một thuật ngữ pháp lý. Tôi không còn là gã thiếu gia hợm hĩnh muốn chứng tỏ bản thân một cách mù quáng, mà là một linh hồn ba mươi tuổi đang học cách sửa sai trong hình hài một cậu trai mười tám.
Sự kiên trì của tôi cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của cha. Ông không khen ngợi rầm rộ, chỉ ném lại những câu nhận xét ngắn gọn, lạnh lùng nhưng đầy trọng lượng. Với tôi, sự khắt khe đó còn giá trị hơn vạn lời tán dương giả tạo ngoài kia.
Bước ngoặt thực sự đến vào một buổi sáng thứ Năm, trong cuộc họp rà soát phụ lục hợp đồng của dự án Đông Hà.
Khi trưởng phòng pháp chế đang mải mê trình bày về các điều khoản phạt chậm tiến độ, một mảnh ký ức sắc lạnh đột nhiên cắt ngang đại não tôi. Đời trước, chính tại thời điểm này, Lục thị đã tổn thất một khoản không nhỏ vì một kẽ hở pháp lý trong phụ lục. Khi đó, tôi đang bận mua trang sức để dỗ dành Tống Uyển Nhu vì lỡ hẹn xem phim.
Tôi lật nhanh tập tài liệu, mắt dừng lại ở phần định nghĩa tiến độ. Tim tôi khẽ siết lại. Quả nhiên là nó.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng lên nhìn thẳng vào cha và ban điều hành.
- Xin lỗi, con hỏi một câu được không?
Cả phòng họp khựng lại. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động cắt ngang một cuộc họp chính thức. Cha tôi không khó chịu, ông chỉ bình thản dựa lưng vào ghế.
- Nói đi.
- Mốc tiến độ ở đây đang lấy theo lịch dự kiến ban đầu. Nhưng theo email điều chỉnh nội bộ giữa hai bên vào tuần trước, tiến độ đã được dời lại. Nếu chúng ta không cập nhật định nghĩa này vào phụ lục, đối tác hoàn toàn có thể vin vào lịch cũ để phạt chúng ta chậm bàn giao, đúng không ạ?
Không khí phòng họp đông cứng. Trưởng phòng pháp chế cuống cuồng lật tài liệu, sắc mặt ông ta dần chuyển từ kinh ngạc sang tái mét.
- Cậu chủ nói đúng. Chỗ này… đúng là một sơ sót cực kỳ nghiêm trọng. Nếu phía đối tác dùng mốc cũ để gây sức ép, chúng ta sẽ ở thế bị động hoàn toàn.
Cha tôi khép tài liệu lại, giọng ông đanh thép và ngắn gọn:
- Sửa ngay.
Cuộc họp tiếp diễn, nhưng tôi cảm nhận được một luồng điện rất khác đang lan tỏa. Kết thúc buổi họp, cha đi ngang qua chỗ tôi, chỉ để lại một câu nói thoảng qua nhưng đủ khiến ngực tôi nóng hổi:
- Nhìn được như vậy là tốt.
Buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ Trần Dịch.
- Cậu chủ, bên Tống Uyển Nhu bắt đầu có động tĩnh mới.
- Anh nói đi.
- Cô ta gặp Vệ Khải thêm hai lần. Đặc biệt là tối qua, cô ta và Trịnh Hạo xuất hiện tại cùng một quán bar. Họ không ngồi chung lâu, nhìn giống như đang trao đổi thông tin rồi tách ra ngay.
- Cô ta có tìm hiểu về tôi không?
- Có. Tống Uyển Nhu đang ngầm hỏi thăm quanh trường xem lý do vì sao dạo này cậu thay đổi. Cô ta còn bóng gió với đám bạn rằng chắc trước đây cô ta đã hiểu lầm, không biết cậu là người có chí tiến thủ đến thế.
Tôi nghe mà chỉ thấy lạnh sống lưng. Một chiến thuật kinh điển: thu thập thông tin và xây dựng hình ảnh mới về đối phương. Cô ta bắt đầu thấy bất an khi con mồi không còn đi theo kịch bản cũ. Sự im lặng và lạnh nhạt của tôi đã biến tôi thành một ẩn số khiến cô ta mất ngủ.
- Trịnh Hạo thì sao?
- Hắn vẫn chưa lộ mặt trực tiếp, dường như đang chờ Tống Uyển Nhu dọn đường xong mới xuất hiện.
- Cứ để họ diễn. Đừng can thiệp, chỉ cần báo cáo lại cho tôi là được.
Bữa cơm tối hôm đó ở nhà họ Lục ấm cúng một cách lạ thường. Mẹ tôi không giấu được niềm vui khi nghe phong thanh về biểu hiện của tôi ở công ty. Bà liên tục gắp thức ăn cho tôi, ánh mắt lấp lánh sự tự hào.
Giữa bữa cơm, điện thoại tôi rung lên. Là Vệ Khải. Tôi liếc qua rồi đặt xuống, không hề có ý định bắt máy.
- Bạn con gọi à? Sao không nghe? – Cha tôi hỏi, giọng vẫn bình thản.
- Không cần đâu cha. Người không quan trọng.
Ngay sau đó, một tin nhắn hiện lên trên màn hình sáng rực: “Uyển Nhu bị mấy người trong hội sinh viên làm khó, tâm trạng em ấy tệ lắm, cứ nhắc đến cậu suốt…”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, trong lòng không một chút gợn sóng. Vẫn là chiêu bài cũ: đóng vai nạn nhân để khơi gợi bản năng bảo vệ của đàn ông. Đời trước, chỉ cần một tin nhắn thế này, tôi sẽ lập tức bỏ dở bữa cơm để chạy đến bên cô ta. Còn bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
Cha tôi nhìn lướt qua màn hình điện thoại, ông chậm rãi buông đũa.
- Lúc nào nên bỏ bớt bạn thì bỏ. Người đã lớn rồi, giữ cái gì, vứt cái gì, tự mình phải biết phân biệt.
- Con biết rồi ạ.
Tôi tắt hẳn màn hình điện thoại, tiếp tục dùng bữa một cách bình thản.
Tối hôm đó, tôi đứng bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn xuống sân vườn tĩnh mịch. Tống Uyển Nhu đang rối, Trịnh Hạo đang rình rập, và Vệ Khải vẫn đang cố làm cái cầu nối mục nát. Mọi thứ đang diễn ra đúng như tôi dự đoán.
Họ nghĩ rằng họ đang giăng bẫy, nhưng thực tế, họ chỉ đang diễn lại một vở kịch mà tôi đã thuộc lòng đáp án. Đời này, người đứng trong bóng tối để điều khiển dây rối… không còn là Tống Uyển Nhu nữa.
Mà là tôi.