Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 8

  1. Home
  2. Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
  3. Chương 8
Prev
Next

Mọi chuyện thật sự vỡ ra vào cuối tháng Mười.

Đó là ngày công bố kết quả vòng đầu của cuộc thi khởi nghiệp do Lục thị tài trợ. Hội trường lớn của trường Nam Dương chật kín người. Tôi đại diện cho cha xuất hiện, nhưng lần này tâm thế đã khác hẳn. Tôi không còn là gã thiếu gia đi dự cho có lệ, mà là một người đã thuộc lòng từng con số, từng bản phân tích dự án trong tay.

Cha không dặn dò gì nhiều, ông chỉ giúp tôi chỉnh lại cổ áo, ánh mắt chứa đựng một sự tin tưởng thầm lặng. Mẹ đứng cạnh, tay vẫn còn cầm chiếc khăn tay thêu hoa, dịu dàng nhắc:

  • Xong việc thì về sớm con nhé. Tối nay mẹ bảo bếp làm món cá sốt chua ngọt con thích.

Tôi nhìn bà, lòng bỗng chốc bình lặng đến lạ kỳ. Ở đời này, mỗi khi phải đối diện với những mưu mô của Tống Uyển Nhu, thứ giữ tôi tỉnh táo nhất chính là hơi ấm từ bữa cơm nhà. Chỉ cần nghĩ đến cha ngồi ở đầu bàn, mẹ ngồi cạnh gắp thức ăn, mọi áp lực bên ngoài dường như đều trở nên nhẹ bẫng.

Vừa bước xuống xe tại cổng hội trường, tôi đã thấy Vệ Khải đứng chờ sẵn dưới hàng cây. Hắn đi nhanh về phía tôi, vẻ mặt đầy sự lo lắng giả tạo.

  • Cuối cùng ông cũng tới.
  • Có gì nói nhanh đi.
  • Ông căng vậy làm gì? Tôi chỉ muốn nhắc ông một câu thôi. Hôm nay nếu có gì xảy ra thì… đừng làm lớn chuyện. Uyển Nhu dạo này tâm trạng không ổn, em ấy cứ nói mãi là ông thay đổi quá nhiều. Tôi sợ lát nữa em ấy lỡ làm gì bốc đồng thì khó coi cho cả hai.
  • Từ bao giờ cậu thấy tôi và cô ta có cái gì gọi là “cả hai”?
  • Thừa An, nói thật đi, ông có cần tuyệt tình đến vậy không? Dù sao Uyển Nhu cũng chỉ là con gái, bị ông làm ngơ giữa chỗ đông người thì quê lắm.
  • Cô ta quê hay không, liên quan gì đến tôi? Với lại, cậu nhầm rồi. Tôi không hề làm ngơ vô lý. Là cô ta cứ tự tìm tới tôi.

Tôi bỏ lại Vệ Khải với gương mặt biến sắc, bước thẳng vào hội trường.

Chương trình diễn ra suôn sẻ cho đến phần trao bảng tài trợ tượng trưng. Khi tôi đứng trên sân khấu cùng Ban giám hiệu, ánh đèn flash chớp liên hồi, Tống Uyển Nhu đột ngột xuất hiện từ phía cánh gà. Cô ta “vô tình” làm đổ một chồng tài liệu, rồi giữa bầu không khí im lặng của hàng trăm người, cô ta ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào tôi:

  • Lục Thừa An, rốt cuộc em đã làm gì sai mà anh phải đối xử với em như vậy?

Cả hội trường như đông cứng lại. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra như sóng vỗ. Nếu là đời trước, có lẽ tôi đã vội vàng chạy xuống dỗ dành, tự mình bước vào cái lồng mà cô ta đã mở sẵn cửa. Nhưng bây giờ, tôi chỉ bình thản cầm lấy micro.

  • Tôi nghĩ cô nên nói rõ hơn.
  • Em chỉ muốn biết… vì sao anh cứ lạnh nhạt với em? Vì sao em đã cố gắng nói chuyện tử tế mà anh luôn làm như không quen biết? Nếu em thật sự có gì sai, anh có thể nói thẳng. Nhưng anh…

Cô ta nấc nghẹn rất đúng nhịp. Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn xuống đám đông bên dưới, giọng nói vang lên đều đều nhưng đanh thép:

  • Vậy thì tôi nói thẳng luôn. Thứ nhất, giữa tôi và cô chưa từng có bất kỳ mối quan hệ nào để phải gọi là “đối xử khác đi”. Tôi không quen cô, không hứa hẹn, cũng chưa từng có hành động nào để cô phải chất vấn tôi giữa đám đông như thế này.
  • Anh…
  • Thứ hai, từ lần gặp đầu tiên, người luôn chủ động tiếp cận là cô. Cô dùng bạn bè nhắn lời, dùng cớ công việc chặn đường, và bây giờ dùng cả một hội trường để tạo áp lực dư luận. Tôi nghĩ nếu thật sự muốn “nói chuyện tử tế”, cô đã không chọn cách này. Chúng ta không thân thiết, không có bắt đầu để gọi là kết thúc. Cô muốn làm rõ chuyện gì? Hay chỉ muốn khiến người khác nghĩ tôi đã làm gì có lỗi với cô?

Tống Uyển Nhu trắng bệch mặt. Cô ta không ngờ tôi lại bóc trần sự thật một cách phũ phàng đến thế. Tôi hạ micro, gật đầu chào Ban giám hiệu rồi bước thẳng xuống sân khấu, để lại một Tống Uyển Nhu đứng chết lặng giữa những ánh mắt bắt đầu chuyển sang soi mói của bạn học.

Ra tới khoảng sân vắng phía sau tòa nhà, Tống Uyển Nhu đuổi kịp tôi. Lần này, cô ta không còn vẻ yếu đuối nữa. Đôi mắt cô ta đỏ rực, hơi thở gấp gáp vì giận dữ.

  • Lục Thừa An, anh hài lòng chưa? Tại sao anh phải đối xử với em đến mức này? Rõ ràng trước đây anh không phải như vậy!
  • “Trước đây” nào?
  • Anh hiểu ý em mà! Anh vốn dĩ không nên thay đổi như thế này!
  • Cười chết mất. Cuối cùng cô cũng nói thật rồi. Cô không cần người khác yêu mình, cô chỉ cần người khác chịu cung phụng cô thôi. Cô tiếp cận tôi không phải vì thích, mà vì thấy tôi phù hợp, dễ dắt mũi. Và cái khiến cô không cam tâm nhất bây giờ không phải là sự lạnh nhạt của tôi, mà là việc tôi không chịu sống theo cái kịch bản cô đã viết sẵn.
  • Anh nhìn rõ em? Anh biết gì về em? Anh có biết từ nhỏ em đã phải sống thế nào không? Anh biết cái gì gọi là thiếu thốn không, cái loại sinh ra đã ở đích đến như anh thì biết gì?
  • Khổ nên được quyền hại người khác sao? Khổ nên được quyền tính toán, lừa dối, rồi trách móc khi người ta không chịu bước vào bẫy của mình à?
  • Em chưa làm gì anh cả!
  • Vậy thì tốt nhất là đừng bao giờ làm.
  • Lục Thừa An… anh sẽ có ngày hối hận.
  • Câu đó, tôi đã từng nghe rồi.

Tôi lên xe, đóng cửa, bỏ lại cô ta đứng đơn độc dưới bóng chiều tà.

Về đến nhà, mẹ đã chờ sẵn bên bàn ăn. Cảm giác ấm áp từ bát canh nóng khiến tôi nhận ra: Đời trước, tôi chết không phải vì yêu quá sâu, mà vì quá ngu đến mức không phân biệt được đâu là tình yêu, đâu là lòng tham ngụy trang bằng sự dịu dàng.

Lần này, dù cô ta có diễn đến mức nào, tôi cũng sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 8"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

dem-tan-hon-vo-toi-bien-mat
Đêm Tân Hôn, Vợ Tôi Biến Mất
Tháng 3 18, 2026
khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
Tháng 3 14, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay