Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 5

  1. Home
  2. Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
  3. Chương 5
Prev
Next

Sau sự việc ở trường, Tống Uyển Nhu không hề biến mất.

Điều đó thực tế lại rất khớp với những gì tôi biết về con người cô ta. Nếu là một người có lòng tự trọng bình thường, sau khi bị đối xử lạnh nhạt đến mức mất mặt như vậy, chắc chắn họ sẽ lùi bước. Nhưng Tống Uyển Nhu thì khác. Cô ta giống như một kẻ đứng trước cánh cửa vốn chỉ cần đẩy nhẹ là mở, đột nhiên phát hiện nó đã bị khóa trái. Phản ứng đầu tiên của cô ta không phải là bỏ đi, mà là thử bằng một chùm chìa khóa khác.

Chỉ tiếc là ở đời này, tôi không định để lại bất kỳ kẽ hở nào cho cô ta len lỏi vào.

Buổi chiều rời khỏi trường, tôi quay lại công ty ngay lập tức. Báo cáo từ phía Minh Tuyên quả nhiên có vấn đề, nhưng nhờ phát hiện sớm nên chúng tôi đã chặn đứng được lỗ hổng tài chính. Tôi ngồi cùng cha và trưởng phòng tài chính đến tận tối mịt để rà soát từng hạng mục. Dù chưa thể hiểu sâu hết mọi thứ, nhưng ít nhất tôi đã biết mình nên đặt câu hỏi ở đâu. Đó đã là một bước tiến dài so với kẻ chỉ biết ăn chơi của kiếp trước.

Khi bước ra khỏi phòng họp, ánh đèn hành lang hắt xuống bóng lưng vững chãi của cha. Ông không quay đầu lại, chỉ trầm giọng dặn dò:

  • Tạm thời con chỉ cần nắm vững cấu trúc vận hành. Đừng quá vội vàng xử lý những việc chưa tới tầm.
  • Vâng.
  • Đừng cái gì cũng muốn ôm đồm ngay, rất dễ loạn.

Tôi nhìn bóng dáng ông, lòng bỗng thấy tĩnh lặng lạ thường. Đời trước, tôi từng xem những lời này là sự kìm kẹp, là sự coi thường năng lực. Bây giờ nghe lại, tôi mới thấy đó là sự bảo bọc kiên nhẫn nhất.

  • Con biết rồi ạ.

Cha khựng lại một nhịp rất khẽ rồi tiếp tục bước đi. Giữa chúng tôi không có những lời cảm ơn sáo rỗng, nhưng sự thấu hiểu đang dần được vá lại bằng những việc nhỏ nhặt như thế.

Vừa lên xe, điện thoại tôi rung lên. Là Vệ Khải.

  • Cuối cùng cậu cũng chịu nghe máy. Tối nay ra ngoài chút không? Có người nhớ cậu lắm đấy.
  • Ai nhớ?
  • Còn ai nữa. Con gái nhà người ta bị cậu làm cho ngượng ngay giữa trường, giờ vẫn còn áy náy lắm. Bảo tôi nhắn hỏi xem cậu có giận em ấy không.

Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn dòng xe cộ hối hả ngoài cửa kính. Kiểu “ngẫu nhiên” này thật quen thuộc làm sao. Một cô gái thông qua bạn bè để gửi lời xin lỗi khéo léo, vừa đủ để khiến một gã đàn ông tự đắc rằng mình có sức hút.

  • Cậu thân với cô ta từ bao giờ thế?
  • Thì… gặp ở trường thôi. Em ấy biết tôi quen cậu nên tiện hỏi vài câu.
  • Tối nay tôi bận. Còn nữa, lần sau đừng tùy tiện đưa số điện thoại của tôi cho người lạ.
  • Người lạ? Cậu bị sao vậy? Một cô gái xinh đẹp như thế mà gọi là người lạ sao?
  • Không thân thiết thì là người lạ. Có vấn đề gì à?
  • Ê Lục Thừa An, dạo này cậu bị cha rèn đến đổi tính rồi hả? Trước kia kiểu như thế này cậu là người chủ động nhất mà.
  • Trước kia tôi ngu thôi.
  • Cái gì cơ?
  • Tôi nói là trước kia tôi quá rảnh rỗi.

Tôi tắt máy ngay lập tức, không để Vệ Khải kịp nói thêm câu nào. Bàn tay tôi siết chặt lại. Tống Uyển Nhu đang bắt đầu dùng đến những “chiếc cầu nối” quanh tôi. Cô ta diễn vai người bị tổn thương đủ lâu thì cả thế giới sẽ tin rằng cô ta vô tội.

Về đến phòng, tôi gọi cho Trần Dịch – một người đàn ông lầm lì nhưng cực kỳ đáng tin mà cha tôi rất trọng dụng.

  • Em muốn nhờ anh giúp một việc. Không cần lộ mặt.
  • Cậu cứ nói đi.
  • Để ý giúp em một người tên Tống Uyển Nhu, sinh viên năm nhất khoa Truyền thông trường Nam Dương. Em muốn biết cô ta tiếp xúc với ai, đặc biệt là có liên hệ gì với Vệ Khải không.
  • Mức độ theo dõi thế nào?
  • Chỉ cần những hoạt động bề nổi, không cần đụng chạm quá sâu vào đời tư.
  • Được, có tin tôi sẽ báo ngay.

Tôi không muốn chơi trò thám tử, nhưng tôi không thể ngồi yên chờ cô ta bày binh bố trận. Tôi cần phải nhìn thấy bàn cờ của cô ta trước khi cô ta kịp hạ quân.

Ba ngày sau, tôi gặp lại cô ta ngay tại trụ sở Lục thị.

Trường Nam Dương có một chương trình khởi nghiệp sinh viên do nhà họ Lục tài trợ. Hôm đó, đại diện hội sinh viên đến để trình bày kế hoạch. Tống Uyển Nhu xuất hiện trong nhóm hỗ trợ hậu cần. Cô ta mặc sơ mi trắng, váy dài màu be, tóc búi thấp thanh nhã. Vừa bước vào phòng họp, ánh mắt cô ta đã chạm phải tôi. Một thoáng sững sờ qua đi, cô ta lập tức cúi đầu làm việc như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi ngồi ở cuối bàn, lặng lẽ quan sát. Tống Uyển Nhu không nói chính, cô ta chỉ lặng lẽ phát tài liệu, chỉnh slide, thi thoảng bổ sung một vài ý tứ rất đúng lúc. Kiểu xuất hiện khiêm nhường này chính là thứ từng khiến tôi phát điên vì tưởng cô ta là đóa hoa sen thanh cao giữa đám con gái thực dụng.

Đến cuối buổi, khi thư ký của cha quay sang hỏi ý kiến của tôi, tôi thấy ánh mắt Tống Uyển Nhu thay đổi hẳn.

  • Ý tưởng không tệ, nhưng bảng số liệu quá cảm tính. Nếu muốn xin tài trợ lâu dài, các bạn nên sửa lại phần dự báo chi phí thực tế.

Tống Uyển Nhu đứng lặng. Ánh mắt cô ta giờ đây không còn là nhìn một “công tử nhà giàu” nữa, mà là nhìn một đối thủ, một mục tiêu cần phải tính toán lại từ đầu.

Lúc nhóm sinh viên ra về, cô ta cố tình tụt lại phía sau và gọi giật tôi lại ở hành lang.

  • Anh Lục.
  • Còn chuyện gì nữa?
  • Chuyện hôm trước ở trường… em vẫn muốn xin lỗi anh. Em biết mình xử lý không tốt nên mới gây ra hiểu lầm.
  • Vậy thì lần sau làm việc cho tốt hơn là được.
  • Anh có vẻ… không thích em lắm?
  • Chúng ta thân thiết đến mức phải bàn đến chuyện thích hay không thích sao?

Nụ cười trên môi cô ta tắt ngấm. Gương mặt thanh tú ấy đông cứng lại trong một khoảnh khắc.

  • Em không có ý đó. Em chỉ nghĩ nếu có hiểu lầm thì nên nói rõ với nhau.
  • Không có hiểu lầm gì cả. Chỉ là tôi không có hứng thú làm quen với người lạ. Vậy thôi.

Tôi quay lưng đi thẳng, cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh của cô ta dõi theo sau lưng. Tối đó, Trần Dịch gửi cho tôi một dòng tin nhắn ngắn gọn:

“Vệ Khải đã gặp cô ta hai lần ở quán cà phê gần trường. Ngoài ra, còn có một người tên Trịnh Hạo xuất hiện quanh đó.”

Cái tên Trịnh Hạo khiến sống lưng tôi lạnh toát. Hóa ra gã đàn ông đó đã xuất hiện từ sớm như vậy. Mọi thứ đang dần quay trở lại đúng quỹ đạo của kiếp trước, nhưng lần này, con mồi đã không còn là tôi nữa.

Bước xuống phòng ăn, mẹ đã gỡ sẵn xương cá cho tôi, còn cha thì vẫn lặng lẽ xem tin tức trên máy tính bảng.

  • Hôm nay con mệt không?
  • Không mệt ạ. Con thấy… mọi chuyện đang rất tốt.

Mẹ mỉm cười, cha khẽ gật đầu. Chỉ cần những khoảnh khắc này còn tồn tại, tôi sẽ không để bất kỳ kẻ nào phá nát nó một lần nữa. Tống Uyển Nhu có thể diễn tiếp, Trịnh Hạo có thể lộ diện, nhưng lần này, người thấy bất an phải là họ.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phu-quy-tai-tam
Phú Quý Tại Tâm, Không Tại Chồng
Tháng 3 14, 2026
khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
Tháng 3 14, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay