Chương 4
Buổi chiều đầu tiên theo cha đến công ty, tôi không gặp Tống Uyển Nhu. Điều đó khiến lồng ngực tôi nhẹ đi hẳn, như thể vừa trút bỏ được một tảng đá vô hình.
Có lẽ trong thâm tâm, tôi vẫn còn một sự dè chừng bản năng. Tôi sợ rằng chỉ cần bước vào tòa nhà này, nhìn thấy một góc hành lang quen thuộc, người phụ nữ ấy sẽ lại xuất hiện với chiếc váy trắng thuần khiết, ánh mắt trong veo khiến người ta lầm tưởng cô ta là duy nhất giữa vạn người. Nhưng may thay, thực tại đã không tàn nhẫn như ký ức.
Ngày hôm đó của tôi trôi qua giữa chồng báo cáo và những con số khô khan. Cha không hề nương tay vì tôi là con trai mình. Ông quăng cho tôi một xấp tài liệu dày cộp, giọng điệu ngắn gọn như đang ra lệnh cho cấp dưới:
- Đọc hết chỗ này. Ghi chú lại những phần chưa hiểu. Cần thì hỏi, không thì tự tìm tài liệu mà tra.
Nếu là Thừa An của đời trước, chắc chắn tôi đã bỏ cuộc sau mười lăm phút. Nhưng bây giờ, từng trang giấy trong tay lại giống như một phao cứu sinh. Tôi biết mình không phải thiên tài, nhưng tôi có kinh nghiệm của một kẻ đã từng tán gia bại sản. Nhiêu đó là quá đủ để tôi biết cái gì đáng giữ và cái gì nên vứt bỏ.
Hai tuần sau đó, cuộc đời tôi như được tách làm hai nửa:
Tại nhà: Tôi trở thành đứa con ngoan, dậy sớm ăn sáng cùng cha mẹ, trò chuyện về những dự án nhỏ và cảm nhận hơi ấm gia đình mà bấy lâu tôi hờ hững.
Tại công ty: Tôi là một thực tập sinh lặng lẽ, kiên nhẫn học cách nhìn nhận thị trường dưới sự giám sát lạnh lùng nhưng đầy tin tưởng của cha.
Vệ Khải và đám bạn cũ gọi điện rủ rê không ngớt, ban đầu là cà khịa, sau đó là mỉa mai tôi bị “gia đình quản chặt”. Tôi chỉ mỉm cười rồi tắt máy. Đời trước, họ là những người thúc đẩy tôi lao vào cuộc hôn nhân sai lầm. Đời này, họ chỉ là những người dưng qua đường không hơn không kém.
Đầu tháng Chín, trường tổ chức buổi lễ giới thiệu các quỹ hỗ trợ sinh viên. Cha bận tiếp đối tác đột xuất nên bảo tôi đi thay. Đây chính là bẫy rập mà đời trước tôi đã tự nguyện bước vào.
Trong hội trường lớn, giữa đám đông náo nhiệt, tôi nhìn thấy cô ta. Tống Uyển Nhu đứng cạnh bàn đăng ký, vẫn chiếc váy trắng, mái tóc buộc thấp đơn giản, làn da sáng đến mức gần như trong suốt dưới ánh nắng. Cô ta đang xếp lại hồ sơ, thi thoảng ngẩng lên cười nhẹ với các nam sinh đi ngang qua.
Trái tim tôi bỗng thắt lại một nhịp, nhưng không phải vì rung động. Đó là sự ghê tởm trào dâng từ tận đáy lòng khi ký ức về căn phòng khách sạn và câu hỏi “Xong chưa?” lạnh lùng của cô ta hiện về.
Đúng lúc tôi định rời đi, một nam sinh bước tới chắn đường:
- Anh Lục, chị phụ trách bên khu đăng ký nói danh sách tài trợ có chút nhầm lẫn, muốn mời anh qua xác nhận lại một chút ạ.
Tôi nheo mắt. Trò cũ. Cô ta không bao giờ xuất hiện một cách lộ liễu, mà luôn tạo ra những sự “tình cờ” đầy mục đích.
- Chị phụ trách nào?
- Dạ, là chị Tống Uyển Nhu bên Hội sinh viên ạ.
- Được, dẫn đường đi.
Tôi bước tới bàn đăng ký. Tống Uyển Nhu ngẩng đầu lên, gương mặt hiện rõ vẻ ngỡ ngàng được dàn dựng vô cùng tinh tế:
- À… anh là đại diện nhà họ Lục? Em xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng có vài mục trong quỹ tài trợ em thấy chưa rõ lắm…
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo đến mức nụ cười trên môi Tống Uyển Nhu hơi cứng lại. Giọng tôi đều đều, không chút cảm xúc:
- Có chuyện gì?
- Dạ… là về phần kinh phí hỗ trợ nghiên cứu. Em nghe nói anh phụ trách mảng này nên muốn trực tiếp xác nhận để tránh sai sót.
- Nếu là việc tài trợ, cô nên làm việc với phòng Đối ngoại của trường hoặc gửi mail trực tiếp cho thư ký của cha tôi. Tôi không xử lý những việc vặt vãnh này.
Tống Uyển Nhu sững sờ. Cô ta chắc chắn không ngờ một gã công tử như tôi lại phản ứng theo cách này. Đời trước, lẽ ra tôi sẽ nhặt tập hồ sơ cô ta “vô tình” làm rơi và bắt đầu một cuộc trò chuyện lãng mạn. Cô ta bước tới gần hơn, hạ thấp giọng đầy vẻ khẩn khoản:
- Em chỉ vì muốn hoàn thành tốt công việc nên mới đường đột như vậy. Anh có thể dành vài phút xem qua không? Tài liệu này thực sự rất gấp…
- Ai bảo cô tôi là người phụ trách việc này?
- Em… em chỉ tưởng…
- Đừng có “tưởng”. Muốn làm việc chuyên nghiệp thì hãy tìm đúng người. Đừng vì thấy ai có vẻ dễ nói chuyện mà kéo họ vào những rắc rối không liên quan.
Tôi nói xong liền quay lưng đi thẳng, mặc kệ Tống Uyển Nhu đứng đó với gương mặt trắng bệch vì ngượng và sốc. Tôi không cảm thấy hả hê, tôi chỉ thấy nhẹ lòng vì mình đã không còn là con mồi trong tay cô ta nữa.
Ra đến bãi xe, điện thoại rung lên. Là cha.
- Xong việc chưa?
- Xong rồi ạ. Con đang ra xe.
- Qua công ty luôn đi. Bên Minh Tuyên đã gửi báo cáo sửa đổi, ta muốn con xem qua trước buổi họp chiều nay.
- Vâng, con tới ngay.
Tôi nổ máy, chiếc xe lăn bánh khỏi cổng trường. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy bóng trắng của Tống Uyển Nhu nhỏ dần rồi mất hẳn. Ván cờ này, ngay từ nước đi đầu tiên, cô ta đã thua trắng.