Chương 2
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi ngỡ mình đang ở trong một giấc mơ dài không lối thoát. Cơn đau xé toác lồng ngực, mùi máu tanh nồng và tiếng kim loại nghiền nát nhau dường như vẫn còn kẹt lại đâu đó trong tiềm thức. Chỉ cần nhắm mắt, tôi lại thấy chiếc xe tải kia lao tới như một bóng ma của tử thần.
Nhưng vài giây sau, tôi nhận ra có điều gì đó rất lạ.
Trần nhà trắng muốt sạch sẽ. Tiếng điều hòa rì rầm êm ái. Mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt thoảng qua, hoàn toàn không có mùi cháy khét hay sắt vụn. Tôi bật dậy, tim đập loạn nhịp, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Đây không phải phòng ngủ trong căn biệt thự lạnh lẽo tôi sống cùng Tống Uyển Nhu. Đây là căn phòng cũ của tôi ở nhà họ Lục – nơi tôi đã rời bỏ để chạy theo thứ tình yêu mù quáng năm nào.
Tôi bước nhanh tới trước gương. Bóng hình phản chiếu là một Lục Thừa An mười tám tuổi: trẻ trung, ngạo nghễ, đôi mắt chưa bị sương gió và sự phản bội bào mòn. Trên ngón áp út không có nhẫn cưới, trên cổ tay không có những vết sẹo của những đêm dài mất ngủ.
- 23 tháng 8.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đời cũ trên bàn. Ngày này mười năm trước, chính là lúc tôi gặp Tống Uyển Nhu. Khởi đầu của một thiên đường giả tạo và một địa ngục có thật.
Tôi run rẩy mở cửa phòng, bước xuống cầu thang. Hành lang này, bức tranh này… tất cả đều thân thuộc đến đau lòng. Và rồi, tôi khựng lại giữa phòng khách.
Mẹ tôi – Tần Mộ Lan – đang ngồi trên sofa, tay cầm cuốn tạp chí, bên cạnh là tách trà còn bốc khói. Bà ngẩng lên, mỉm cười dịu dàng:
- Dậy rồi à? Hôm nay con ngủ quên thật đấy.
Tôi đứng chết lặng. Bà còn sống, vẫn khỏe mạnh và quý phái, chưa phải gầy mòn vì những lo âu và thất vọng mà đứa con trai này gây ra. Tôi bước tới, nắm chặt lấy tay bà, cảm nhận hơi ấm thực sự từ da thịt.
- Thừa An? Sao thế con? Tay con lạnh quá.
- Mẹ…
Giọng tôi khàn đặc, nghẹn đắng nơi cổ họng. Bà lo lắng đặt tay lên trán tôi, cử chỉ ân cần mà bao năm qua tôi đã gạt bỏ vì cái gọi là “tự do cá nhân”.
- Con sốt à? Hay gặp ác mộng? Để mẹ bảo người làm gọi bác sĩ nhé?
- Con không sao… con chỉ là… nhớ mẹ thôi.
Đúng lúc đó, cha tôi – Lục Chấn Đình – bước ra từ thư phòng. Ông vẫn uy nghiêm với chiếc kính đọc sách trên tay, ánh mắt sắc sảo nhìn tôi một lượt rồi trầm giọng:
- Mất ngủ à? Nhìn mặt mũi kìa, không ra thể thống gì cả.
Tôi nhìn ông. Trong ký ức cuối cùng, ông nằm trên giường bệnh, quay mặt đi không muốn nhìn đứa con nghịch tử. Nhưng lúc này, ông đang đứng đó, sừng sững như một ngọn núi che chở cho gia đình.
- Nếu không khỏe thì hôm nay ở nhà mà nghỉ. Chiều khỏi đi chơi với đám bạn đó nữa.
Câu nói của cha như một cái chốt khóa xác nhận: Tôi thực sự đã trọng sinh.
Hôm nay là ngày Vệ Khải rủ tôi đến buổi tiệc sinh nhật mà ở đó, tôi sẽ gặp Tống Uyển Nhu – cô gái diện váy trắng đứng dưới ánh đèn vàng, trông như một thiên sứ lạc lối. Đời trước, tôi đã trúng tiếng sét ái tình ngay khoảnh khắc đó. Đời này, tôi chỉ thấy kinh tởm.
Điện thoại trong túi rung lên. Tin nhắn từ Vệ Khải hiện ra: “Chiều nhớ tới nhé, có hàng ngon lắm. Có mấy em trường bên nữa, đảm bảo cậu thích.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy, khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai. Tôi của năm mười tám tuổi chắc chắn sẽ hào hứng lao đi. Nhưng tôi của tuổi ba mươi vừa bước ra từ nấm mồ thì khác.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, chậm rãi cầm thìa múc bát cháo mẹ vừa chuẩn bị. Cháo nhạt, thanh vị, nhưng lại khiến mắt tôi cay xè.
- Không đi nữa à? – Mẹ tôi hơi ngạc nhiên hỏi.
- Dạ. Hôm nay con ở nhà với bố mẹ.
Cha tôi không ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, nhưng tôi thấy khóe môi ông giãn ra một nhịp rất nhẹ. Đó là sự công nhận mà cả đời trước tôi đã bỏ lỡ chỉ vì muốn chứng tỏ mình đúng.
Ăn xong, tôi xin phép lên phòng. Việc đầu tiên tôi làm là mở ngăn kéo bàn học, lấy ra chiếc hộp nhung màu đen. Bên trong là sợi dây chuyền bạc tôi đã mất cả tuần để chọn, định bụng tối nay sẽ “vô tình” tặng cho người đẹp.
Tôi cầm chiếc hộp lên, không một chút luyến tiếc, ném thẳng vào thùng rác. Tiếng động nhỏ vang lên, giống như tiếng xiềng xích trong lòng tôi vừa được tháo gỡ.
Tôi lấy điện thoại, bấm số của trợ lý riêng bên công ty cha.
- Cậu chủ? Cậu gọi tôi có việc gì ạ?
- Gửi cho tôi toàn bộ tài liệu về dự án Đông Hà. Ngay bây giờ.
- Dạ… cậu nói gì cơ? Dự án Đông Hà sao?
- Tôi nói gửi cho tôi. Đừng để tôi nhắc lại lần thứ hai.
Tôi cúp máy, nhìn ra cửa sổ. Nắng vẫn đẹp, gió vẫn xanh, và mọi thứ vẫn còn kịp. Tống Uyển Nhu lúc này có lẽ đang đứng trước gương, tô điểm cho vẻ ngoài thuần khiết để chuẩn bị đi săn “con mồi” là tôi.
Cô ta không biết rằng, con mồi của kiếp này đã trở thành thợ săn.
Tin nhắn của mẹ lại đến: “Trưa nay muốn ăn gì không? Mẹ bảo bếp làm cá hấp món con thích nhé?”
Tôi mỉm cười, gõ nhanh câu trả lời:
- Dạ, con ăn ở nhà. Mẹ nhớ dặn bếp làm thêm món canh bổ phổi cho cha nữa nhé.
Tôi sẽ không đi gặp cô ta. Tôi sẽ không bước vào cái bẫy ấy thêm một lần nào nữa. Kiếp này, Lục Thừa An tôi sống để bảo vệ nhà họ Lục, để bù đắp cho cha mẹ, và để nhìn xem đôi gian phu dâm phụ kia sẽ diễn kịch thế nào khi không có sự cung phụng của tôi.
Trận chiến này, chỉ mới bắt đầu.