Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Next

Chương 1

  1. Home
  2. Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
  3. Chương 1
Next

Tôi chết vào đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn.

Buổi sáng hôm đó, thành phố chìm trong một dải nắng vàng ươm đẹp đến nao lòng. Ánh sáng xuyên qua lớp kính sát trần, nhảy mót trên tấm thảm xám nhạt và mặt bàn ăn bằng gỗ cẩm lai dài dằng dặc. Tống Uyển Nhu từng nói cô ấy thích kiểu bàn này nhất, vì nó gợi cảm giác về một gia đình sung túc và gắn kết.

Người giúp việc đã được cho nghỉ từ hôm trước. Không gian yên tĩnh tới mức tôi có thể nghe thấy tiếng hạt cà phê rơi trong máy xay. Tôi tự pha cho mình một tách Arabica, ngồi ở đầu bàn lật xem lịch trình. Trong đầu tôi khi ấy vẫn là một kế hoạch hoàn hảo: kết thúc cuộc họp sớm, ghé qua tiệm trang sức lấy sợi dây chuyền đặt riêng, và về nhà trước khi nến trên bàn tiệc kịp tan chảy.

Dù sao, cũng là mười năm bên nhau, năm năm danh chính ngôn thuận.

Nghĩ đến đó, tôi bất giác bật cười tự giễu. Chẳng biết từ bao giờ, Lục Thừa An – kẻ từng coi trời bằng vung – lại trở thành kiểu đàn ông mẫu mực, luôn đau đầu cân nhắc xem nên mua kim cương hay hoa hồng để đổi lấy một nụ cười của vợ. Mười năm trước, nếu có ai bảo tôi sẽ sống một đời tận tụy như thế này, chắc tôi sẽ đấm vào mặt gã đó vì trò đùa dai.

Tôi từng là một đại thiếu gia đúng nghĩa, sinh ra đã đứng sẵn ở vạch đích. Nhà họ Lục chỉ có mình tôi, cha tôi – Lục Chấn Đình – dùng cả đời để xây đế chế, còn mẹ tôi – Tần Mộ Lan – dùng cả đời để nuông chiều tôi. Tôi học trường danh giá nhất, dùng đồ xa xỉ nhất, xung quanh luôn là những kẻ cung phụng. Đời tôi vốn dĩ phải là một con đường hoa hồng bằng phẳng, cho đến năm mười chín tuổi.

Năm đó, tôi gặp Tống Uyển Nhu.

Cô ta đứng dưới gốc ngọc lan trước thư viện, chiếc váy trắng bay nhẹ trong gió, mái tóc buộc thấp đơn giản nhưng gương mặt thanh tú đến thoát tục. Khoảnh khắc cô ta ngẩng lên nhìn đám người đang gây khó dễ cho mình, đôi mắt hoen đỏ nhưng kiên cường ấy đã khiến trái tim một thằng công tử bột như tôi lỗi nhịp.

Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy mình ngu xuẩn đến đáng thương. Một kẻ sống trong lồng kính làm sao hiểu được thế nào là diễn kịch? Tôi cứ ngỡ vài giọt nước mắt cố nén là biểu hiện của lòng tự trọng, cứ tưởng vẻ dịu dàng kia là bản chất lương thiện. Tôi lao vào theo đuổi cô ta như con thiêu thân, đốt tiền, đốt thời gian, và đốt sạch cả lý trí của mình.

  • Gia cảnh em không tốt, em không muốn anh vì em mà tiêu xài lãng phí.
  • Em muốn tự đứng vững, không muốn người ta nói em trèo cao.
  • Mẹ anh có vẻ không thích em, có lẽ em không xứng với gia đình anh.

Từng lời cô ta nói như liều thuốc độc bọc đường. Vì cô ta, tôi cãi lời mẹ, chống đối cha. Tôi xem sự ngăn cản của gia đình là rào cản cho tình yêu cao thượng. Ngày cưới, mẹ tôi khóc hết nước mắt, còn cha tôi chỉ bỏ lại một câu lạnh lẽo trước khi rời khỏi hôn lễ:

  • Thừa An, rồi sẽ có ngày con phải hối hận.

Lúc đó, tôi chỉ cười lạnh. Tôi nghĩ ông là kẻ thực dụng, cả đời chỉ biết đến lợi ích mà không hiểu tình yêu. Nhưng hóa ra, cha tôi nhìn thấu lòng người, còn tôi chỉ nhìn thấy cái vỏ bọc hào nhoáng mà Tống Uyển Nhu dày công tô vẽ.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên cầu thang kéo tôi ra khỏi dòng ký ức. Tống Uyển Nhu bước xuống trong chiếc váy lụa màu champagne sang trọng, sợi dây chuyền tôi tặng năm ngoái lấp lánh trên cổ. Cô ta vẫn đẹp, một vẻ đẹp mềm mại khiến người ta muốn che chở. Nhưng lúc này, nhìn vào gương mặt ấy, tôi bỗng cảm thấy nó giống như một lớp sơn mài quá kỹ, che đậy đi phần gỗ đã mục ruỗng bên trong.

  • Hôm nay anh dậy sớm thế?

Cô ta đi đến sau lưng tôi, vòng tay ôm cổ, đặt một nụ hôn nhẹ lên má. Mùi hương nước hoa quen thuộc bỗng khiến tôi thấy hơi ngột ngạt.

  • Không phải tối qua anh bảo muốn ngủ thêm chút sao?

Tôi khép máy tính, gỡ tay cô ta ra một cách tự nhiên.

  • Hôm nay có việc ở công ty.
  • Hôm nay mà anh còn định đến công ty ư? Tối nay là ngày gì anh quên rồi à?

Cô ta nũng nịu, đôi mắt long lanh nhìn tôi. Tôi mỉm cười, một nụ cười mà chính tôi cũng thấy gượng gạo:

  • Không quên. Anh sẽ về sớm.
  • Vậy thì tốt quá. Em sẽ chuẩn bị món anh thích nhất.

Tống Uyển Nhu ngồi đối diện, nhấp một ngụm nước ép. Dáng vẻ yên bình ấy, cộng thêm tiếng cười đùa của đứa con trai bốn tuổi ở phòng trẻ trên tầng hai, tạo thành một bức tranh gia đình viên mãn. Đứa con trai đó… từ lúc sinh ra tôi đã thấy nó chẳng có nét nào giống mình. Nhưng sự tin tưởng mù quáng đã khiến tôi tự huyễn hoặc rằng trẻ con thay đổi theo thời gian.

Cho đến buổi chiều ngày hôm đó.

Một số lạ gọi đến khi tôi vừa kết thúc cuộc họp với đối tác.

  • Anh là Lục Thừa An?
  • Phải, ai vậy?

Đầu dây bên kia là một giọng nam khàn đặc, đầy vẻ chế giễu.

  • Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là anh có muốn biết đứa con anh nuôi bốn năm nay là “giống” của ai không?
  • Anh nói cái gì?
  • Đi mà giám định ADN đi, đồ ngốc. Với lại… đừng uống rượu tối nay. Nếu muốn sống lâu thêm chút thì lái xe cho cẩn thận vào.

Hắn cúp máy. Tôi ngồi chết lặng trong xe, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Phản ứng đầu tiên của tôi là giận dữ vì nghĩ đây là trò bẩn của đối thủ. Nhưng cái gai mang tên “nghi ngờ” đã cắm sâu vào tâm trí. Tôi run rẩy gọi cho thư ký riêng của Tống Uyển Nhu – người mà tôi đã cài vào quỹ từ thiện của cô ta từ lâu nhưng chưa bao giờ thực sự kiểm tra.

  • Uyển Nhu chiều nay có ở quỹ không?
  • Dạ… phu nhân nói đi gặp đối tác tài trợ một mình ạ.
  • Địa chỉ ở đâu? Nói!

Giọng tôi đanh lại khiến cô thư ký sợ hãi đọc ra một địa chỉ khách sạn ở ngoại ô. Mọi thứ xung quanh tôi bỗng chốc quay cuồng. Tôi không nhớ mình đã lái xe đến đó bằng cách nào, chỉ nhớ rằng khi đứng trước cánh cửa phòng khép hờ, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nát.

Tiếng cười đùa lọt ra từ bên trong.

  • Anh đừng làm vậy, lỡ có người biết thì sao?
  • Biết thì sao chứ? Chẳng phải Lục Thừa An đang mải mê làm một người chồng, người cha mẫu mực sao? Hắn ta ngu đến mức nuôi con tôi bốn năm mà vẫn tưởng là rồng là phượng.

Giọng đàn ông đó tôi nhận ra. Trịnh Hạo – gã đàn anh thời đại học của Tống Uyển Nhu, kẻ mà cô ta từng thề thốt chỉ là bạn cũ, kẻ mà tôi đã từng ra tay cứu giúp khi gã lâm vào nợ nần vì “nể mặt vợ”.

Tôi đạp mạnh cửa. Tiếng động chát chúa khiến hai kẻ bên trong giật bắn mình.

Tống Uyển Nhu đang ngồi trên đùi Trịnh Hạo, quần áo xộc xệch, gương mặt hoảng loạn không kịp che giấu. Nhìn cảnh tượng đó, tôi thấy một luồng máu nóng xộc thẳng lên não.

  • Thừa An… anh nghe em giải thích… không phải như anh thấy đâu…

Lại là chiêu bài cũ. Nước mắt rơi đúng lúc, giọng nói nghẹn ngào. Nhưng lần này, tôi chỉ thấy buồn nôn. Trịnh Hạo ngược lại, gã thản nhiên chỉnh lại áo, cười khẩy:

  • Đến rồi thì thôi, giấu mãi cũng mệt. Anh nên cảm ơn tôi mới phải, nhờ tôi mà gia đình anh mới “đủ nếp đủ tẻ” bao năm nay.
  • Mày nói cái gì?
  • Thằng bé là con tôi. Uyển Nhu đã mang thai trước khi cưới anh. Chỉ có kẻ ngu như anh mới đi đổ vỏ mà vẫn thấy hạnh phúc thôi.

Tôi lao tới như một con thú dữ. Tiếng đổ vỡ của bình hoa, tiếng hét thất thanh của Tống Uyển Nhu trộn lẫn vào nhau. Tôi đấm Trịnh Hạo đến hộc máu, nhưng nỗi đau trong lòng tôi còn gấp vạn lần.

  • Từ bao giờ? – Tôi khàn giọng hỏi cô ta.
  • Trước khi… em quen anh.

Tôi cười. Tiếng cười vỡ vụn trong cổ họng. Vậy là mười năm qua, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Cô ta chọn tôi vì tôi giàu, vì tôi ngu, vì tôi là tấm thẻ bảo hiểm vĩnh cửu cho cô ta và tình nhân.

Khi bảo vệ khách sạn lôi tôi ra, tôi nhìn thấy Tống Uyển Nhu theo phản xạ lao đến ôm lấy Trịnh Hạo, ánh mắt đầy vẻ lo lắng cho hắn. Đó là cái tát cuối cùng giáng vào sự tôn nghiêm của tôi.

Tôi lao ra khỏi khách sạn, nổ máy và phóng đi trong cơn điên loạn. Trời tối sầm lại, những vệt đèn đường kéo dài như những vết sẹo trên mặt kính. Điện thoại rung liên tục. Tin nhắn từ Tống Uyển Nhu hiện lên: “Về nhà đi, em sẽ giải thích. Đừng lái xe lúc này, nguy hiểm lắm.”

Giải thích? Giải thích rằng cô ta đã biến tôi thành trò cười cho cả thế giới?

Tôi nhớ đến cha mẹ mình. Nhớ đến vẻ mặt già nua của cha khi ông nằm trên giường bệnh sau lần tôi bán cổ phần công ty để giúp “bạn của vợ”. Nhớ đến giọt nước mắt của mẹ khi bà bị đứa con trai duy nhất ghẻ lạnh vì một người phụ nữ không ra gì.

  • Mẹ ơi, con sai rồi.

Tôi thầm thì trong xe, nước mắt giàn giụa. Đúng lúc đó, điện thoại lại sáng lên. Là mẹ gọi. Tôi run rẩy định bắt máy để nói lời xin lỗi, nhưng một luồng sáng chói mắt đột ngột lao thẳng về phía tôi.

Chiếc xe tải lớn không hề giảm tốc, lấn làn và đâm trực diện.

Một tiếng ầm kinh thiên động địa. Thế giới của tôi vỡ tan thành từng mảnh kính vụn. Mùi xăng, mùi máu và vị mặn của nước mắt hòa quyện. Lồng ngực tôi bị ép chặt đến không thể thở nổi.

Giữa cơn mê sảng, tôi thấy điện thoại rơi ngay cạnh tay, loa ngoài tự động kết nối do cuộc gọi dở dang. Nhưng đầu dây bên kia không phải tiếng mẹ.

  • Xong chưa? – Giọng Tống Uyển Nhu lạnh lùng đến sởn gai ốc.
  • Va mạnh thế này, không chết cũng thành phế nhân. Em yên tâm, không ai tra ra được đâu. Mọi thứ sẽ được coi là tai nạn do tài xế say rượu lái xe ngày kỷ niệm.

Đó là giọng Trịnh Hạo.

Tim tôi thắt lại một nhịp cuối cùng trước khi ngừng đập. Hóa ra, ngay cả cái chết này cũng nằm trong kế hoạch của bọn chúng. Kỷ niệm năm năm ngày cưới, cũng chính là ngày bọn chúng chọn để tiễn tôi về cõi chết, chiếm đoạt khối tài sản khổng lồ của nhà họ Lục.

Ý thức của tôi lịm dần vào bóng tối vô tận. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy là nụ cười hiền hậu của mẹ và bóng lưng đơn độc của cha.

Nếu có kiếp sau… Tôi thề sẽ không bao giờ để lòng tốt của mình bị chà đạp thêm một lần nào nữa. Tống Uyển Nhu, Trịnh Hạo, nợ máu phải trả bằng máu.

Next

Comments for chapter "Chương 1"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
Tháng 3 30, 2026
dem-tan-hon-vo-toi-bien-mat
Đêm Tân Hôn, Vợ Tôi Biến Mất
Tháng 3 18, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay