Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 9

  1. Home
  2. Scandal Nóng, Nữ Chính Càng Nóng Hơn
  3. Chương 9
Prev
Next

Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện ngai ngái, lạnh lẽo, xộc thẳng vào khứu giác khiến người ta buồn nôn.

Lâm Tố An không nhớ mình đã rời khỏi trụ sở Tinh Ngôn như thế nào, cũng không nhớ mình đã bắt chuyến tàu cao tốc muộn nhất trong đêm để lao về thành phố tuyến ba quê nhà ra sao. Trước mắt cô chỉ còn lại một màu trắng xóa của hành lang bệnh viện, tiếng bíp bíp khô khốc phát ra từ máy đo nhịp tim, và gương mặt nhợt nhạt, cắm đầy dây dợ của mẹ cô qua tấm kính phòng hồi sức cấp cứu (ICU).

“Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp tính do đả kích tâm lý quá mạnh.” Vị bác sĩ già thở dài, đẩy gọng kính nhìn cô gái đang trùm kín mít trước mặt. “Tạm thời đã qua cơn nguy kịch, nhưng tuyệt đối không được để bà ấy chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa. Cô là con gái đúng không? Khuyên cô một câu, chuyện trên mạng ảo ảnh nhiều lắm, nhưng mạng sống của người thân là thật.”

Tố An gật đầu ríu rít, nước mắt vô thức tuôn rơi ướt đẫm lớp khẩu trang. Cô cúi gập người, liên tục lẩm bẩm: “Cháu cảm ơn bác sĩ… Cháu cảm ơn…”

Bác sĩ rời đi, bỏ lại Tố An đứng bơ vơ giữa hành lang vắng lặng lúc ba giờ sáng. Sự kiên cường, vỏ bọc sắc lạnh mà cô cố công đắp lên suốt mấy tháng qua vỡ vụn từng mảng. Cô trượt dài theo bức tường lạnh lẽo, ngồi sụp xuống sàn gạch men, ôm lấy đầu gối mà khóc không thành tiếng.

Đau đớn. Uất nghẹn. Tội lỗi.

Mẹ cô là một giáo viên về hưu, cả đời sống thanh bạch, mẫu mực. Bà luôn tự hào khoe với hàng xóm rằng con gái mình là diễn viên trên tivi. Vậy mà hôm nay, chính những người hàng xóm đó đã mang tờ báo mạng có in hình Tố An ném vào mặt bà, dè bỉu bà vì có một đứa con gái “đi làm gái bao”, “đổi tình lấy vai diễn”, “vô đạo đức đến mức hãm hại bạn thân”. Đả kích ấy, làm sao một người mẹ có thể chịu đựng nổi?

Đúng lúc này, điện thoại trong túi áo khoác của Tố An khẽ rung lên một nhịp. Cô run rẩy lấy ra. Màn hình khóa hiện lên hàng loạt thông báo lạnh lùng như những bản án tử hình.

Ding. [Hệ thống Weibo: Tài khoản của bạn đã bị cấm phát ngôn 30 ngày do vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng và nhận quá nhiều báo cáo.]

Ding. [Tin nhắn từ Trợ lý Hứa Kỳ]: Chị Tố An, hội đồng quản trị Tinh Ngôn vừa bỏ phiếu thông qua. Dự án điện ảnh hình sự chính thức gạch tên chị khỏi vai nữ chính để bảo vệ vốn đầu tư. Chị… bảo trọng nhé.

Tố An nhắm nghiền mắt, thả rơi chiếc điện thoại xuống sàn.

Tài khoản bị khóa. Mất đi tiếng nói. Vai diễn nữ chính đầu tiên trong đời—thứ mà cô đã đánh cược bằng cả máu và nước mắt—chính thức tuột khỏi tay. Mẹ nằm ranh giới sinh tử. Trên mạng, Trình Dục và Bạch Nghi đang đóng vai những người bị hại hoàn hảo, nhận về hàng chục triệu lời tung hô, thương xót. Bọn họ giẫm đạp lên cuộc đời cô để bước lên bệ phóng của quyền lực và danh vọng.

Mất tất cả rồi. All is lost.

Tố An ngửa cổ tựa đầu vào tường, nhìn trân trân lên ngọn đèn tuýp nhấp nháy trên trần nhà. Trong không gian tĩnh lặng đến rợn người, cô bỗng nhớ lại lời nói của quản lý cũ—chị Hằng—vào cái đêm cô bị đuổi khỏi Tinh Quang: “Em thua không phải vì em xấu, không phải vì em diễn dở, mà vì em quá ngây thơ khi tin vào tình cảm và sự thật ở cái chốn ăn thịt người này.”

Sự thật… Sự thật thì có ích gì chứ?

Cô đã từng nghĩ, chỉ cần mình tìm được bằng chứng, chỉ cần mình cho thế giới thấy đoạn clip kia là giả, đoạn ghi âm Trình Dục ép cô là thật, thì cô có thể ngẩng cao đầu.

Nhưng cô đã lầm. Sai lầm một cách thảm hại.

Dark Night of the Soul. (Đêm tối của linh hồn)

Trong khoảnh khắc chạm đến đáy sâu của sự tuyệt vọng, đại não Tố An đột nhiên trở nên sắc bén và tỉnh táo lạ thường. Một luồng nhận thức mới mẻ, sắc lạnh như băng rạch ngang qua tâm trí cô.

Công chúng không quan tâm đến sự trong sạch của một kẻ thấp cổ bé họng. Kể cả khi cô chứng minh được mình không phải là gái bao, không phải là trà xanh, thì trong mắt họ, cô vẫn chỉ là một “nạn nhân thảm hại”, một diễn viên tuyến ba xui xẻo bị tẩy chay. Nạn nhân thì đáng thương, nhưng nạn nhân không bao giờ được ngồi lên ngai vàng. Nạn nhân không có tư cách nói chuyện giá trị thương mại, càng không có quyền sinh quyền sát trong giới giải trí này.

Cô đã quá khao khát hai chữ “minh oan”. Nhưng với C-biz, minh oan thôi chưa đủ.

Nếu cô muốn bọn họ quỳ gối, cô không thể chỉ cho khán giả thấy mình vô tội. Cô phải cho họ thấy mình vô giá. Cô phải chứng minh rằng, Lâm Tố An không chỉ là người bị hại, mà là người cầm trịch ván cờ, là một tài năng xuất chúng mà toàn bộ giới giải trí này sẽ phải hối hận nếu đánh mất.

Trình Dục muốn dùng dư luận để chôn vùi cô? Bạch Nghi muốn dùng nước mắt để dìm chết cô? Được. Vậy cô sẽ mượn chính cái sân khấu rực rỡ nhất của bọn họ, tước đoạt toàn bộ hào quang, đập nát lớp mặt nạ thánh thiện đó trước hàng trăm ống kính và hàng chục triệu người xem trực tiếp. Cô sẽ không minh oan trong bóng tối nữa. Cô sẽ vả mặt bọn họ một cách công khai, đường hoàng và đẫm máu nhất.

Ánh sáng lạnh lẽo từ bên ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu lên gương mặt không còn giọt nước mắt nào của Tố An. Sự yếu đuối đã chết hẳn trong đêm nay. Từ đống tro tàn, chỉ còn lại một con phượng hoàng đang mài sắc nanh vuốt.

Có tiếng bước chân trầm ổn vang lên nơi đầu hành lang.

Tố An quay đầu lại. Giữa ánh đèn mờ ảo, Hứa Kỳ mặc một chiếc áo măng tô đen dài, mang theo hơi sương lạnh buốt của bóng đêm bước tới. Trên tay anh không phải là hoa hay trái cây thăm bệnh, mà là một chiếc cặp da đựng tài liệu màu đen.

Anh dừng lại trước mặt cô, cúi nhìn gương mặt tiều tụy nhưng ánh mắt lại rực sáng một thứ lửa tàn nhẫn đến đáng sợ của cô gái nhỏ. Khóe môi Hứa Kỳ khẽ nhếch lên, một nụ cười tán thưởng hiếm hoi xuất hiện. Anh biết, con dao của anh đã thực sự được mài thành hình.

“Sao anh lại đến đây?” Tố An chống tay đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên quần. Giọng cô khàn đặc, nhưng vô cùng bình thản.

“Đến để xem cô đã chết chìm trong đống bùn đó chưa.” Hứa Kỳ đáp lời, tiện tay ném chiếc cặp da đen vào người cô. Tố An vội bắt lấy. Nó khá nặng.

“Trong này là gì?”

“Toàn bộ hồ sơ pháp lý hoàn chỉnh do đội ngũ luật sư giỏi nhất của Tinh Ngôn chuẩn bị.” Hứa Kỳ đút hai tay vào túi áo khoác, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy cô. “Bao gồm: Báo cáo giám định kỹ thuật số chứng minh chín bức ảnh của Trình Dục là sản phẩm cắt ghép từ nhiều mốc thời gian khác nhau để ngụy tạo chứng cứ giả. Sao kê ngân hàng dòng tiền bẩn giữa đạo diễn Trình Dục và công ty quản lý của Bạch Nghi để mua bán đổi vai diễn. Và cuối cùng… đơn tố cáo tội danh ‘Xâm phạm đời tư và bôi nhọ danh dự’ có đóng dấu giáp lai của tòa án.”

Tố An siết chặt quai cặp, nhịp tim bắt đầu tăng tốc. Mảnh ghép cuối cùng. Thứ vũ khí hạng nặng mà cô đã chờ đợi.

“Nhưng đổi lại, hội đồng quản trị đã lấy đi vai nữ chính của tôi rồi.” Tố An nhìn anh, ánh mắt phẳng lặng. “Anh ném cho tôi thứ này, tôi cũng không còn bệ phóng nào để tung nó ra nữa.”

“Ai nói cô không còn?” Hứa Kỳ tiến lên một bước, hơi cúi người xuống ngang tầm mắt cô, giọng nói trầm thấp mang theo tính quyết đoán tuyệt đối. “Vai nữ chính đó mất, tôi sẽ tìm cho cô một vai diễn lớn hơn. Nhưng trước mắt, cô còn một trận chiến phải đánh.”

Anh rút từ trong túi áo ngực ra một tấm thiệp mời mạ vàng, kẹp giữa hai ngón tay rồi đưa cho cô.

“Cuối tuần này, Lễ trao giải Tinh Quang—sự kiện điện ảnh lớn nhất năm sẽ diễn ra. Bạch Nghi được đề cử giải ‘Nữ diễn viên được yêu thích nhất’ nhờ hiệu ứng tẩy trắng mấy ngày qua. Còn cô…”

Tố An nhận lấy tấm thiệp, lật ra xem. Dòng chữ in hoa chói lọi đập vào mắt: Khách mời trao giải thưởng phụ: Lâm Tố An.

“Ban tổ chức muốn mượn scandal đang rầm rộ của cô để câu rating, bọn họ muốn thấy cô nhục nhã đứng trên sân khấu làm nền cho sự đăng quang của Bạch Nghi.” Hứa Kỳ nhếch mép cười lạnh lẽo. “Cô dám đi không? Dám mượn chính cái micro của sự kiện truyền hình trực tiếp toàn quốc đó, lật tung cái giới giải trí này lên không?”

Tố An nắm chặt tấm thiệp mạ vàng, viền bìa cứng cứa vào lòng bàn tay rướm máu, nhưng cô lại bật cười. Một nụ cười rực rỡ, lạnh lùng và ngạo nghễ.

“Đi chứ. Tại sao lại không?” Tố An ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm chọc thẳng vào bóng đêm. “Bọn họ đã cất công dựng lên một sân khấu hoành tráng như vậy để tự đào mồ chôn mình, tôi không đích thân đến tiễn đưa, chẳng phải là quá thất lễ sao?”

Hứa Kỳ nhìn cô, hài lòng gật đầu. Trận đánh cuối cùng, chính thức bắt đầu.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 9"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

song-lai-toi-khong-yeu-co-nua
Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
Tháng 3 14, 2026
xuyen-vao-truyen-minh-tung-viet
Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
Tháng 3 16, 2026
dem-tan-hon-vo-toi-bien-mat
Đêm Tân Hôn, Vợ Tôi Biến Mất
Tháng 3 18, 2026
khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay