Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 8

  1. Home
  2. Scandal Nóng, Nữ Chính Càng Nóng Hơn
  3. Chương 8
Prev
Next

Cảm giác chiến thắng trong giới giải trí thường ngắn ngủi như bọt xà phòng. Bạn rực rỡ trong một đêm, và ngay sáng hôm sau, người ta có thể tìm ra hàng trăm cách để bóp nghẹt bạn.

Chỉ ba ngày sau khi đoạn ghi âm được tung ra, khi dư luận vẫn đang hả hê chửi rủa đạo đức tồi tệ của Trình Dục, thì một quả bom khác lại phát nổ, uy lực còn tàn khốc hơn gấp bội.

Sáng thứ Tư, đúng tám giờ—thời điểm lưu lượng người dùng Weibo bắt đầu tăng vọt vào đầu ngày làm việc. Tài khoản Weibo chính thức của Trình Dục đăng tải một tâm thư dài ba ngàn chữ, đính kèm chín bức ảnh.

Không phải ảnh đi thảm đỏ, không phải ảnh công việc. Đó là những bức ảnh chụp lén đầy riêng tư trong không gian khép kín: Tố An mặc áo sơ mi nam rộng thùng thình nằm ngủ trên sofa nhà anh ta, Tố An hôn lên má anh ta trong bếp, và cả những đoạn tin nhắn từ hai năm trước khi cô ngọt ngào gọi anh ta là “đạo diễn của đời em”.

Tâm thư của Trình Dục được viết bằng một giọng điệu bi thương, đau đớn tột cùng của một kẻ si tình bị lợi dụng: *> “Tôi từng nghĩ mình đã tìm được tình yêu đích thực, nhưng hóa ra, tôi chỉ là một nấc thang để người ta giẫm lên. Hai năm qua, tôi đã dùng mọi mối quan hệ để đổi lấy tài nguyên cho em, nhưng tham vọng của em quá lớn. Khi ‘Gió Xuân’ khởi quay, em nằng nặc đòi vai nữ chính. Nhưng với tư cách là một đạo diễn, tôi phải chọn người phù hợp nhất với nhân vật—là Bạch Nghi.

Em đã phẫn nộ, lăng mạ tôi, đe dọa sẽ hủy hoại dự án. Đoạn ghi âm đang lan truyền trên mạng thực chất đã bị em cắt ghép ác ý từ một cuộc cãi vã khi tôi từ chối giao vai diễn cho em. Em trách tôi không chịu ‘đổi chác’, trong khi chính em mới là người dùng tình cảm để ép buộc tôi. Lâm Tố An, anh đã từng yêu em chân thành, nhưng anh không thể để em dùng sự dối trá để chà đạp lên nỗ lực của cả một ê-kíp, và bôi nhọ một đồng nghiệp vô tội như Bạch Nghi.”*

Mười lăm phút sau, Bạch Nghi chia sẻ lại bài viết của Trình Dục, đính kèm một bức ảnh chụp đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu vì khóc. Dòng trạng thái vỏn vẹn hai câu nhưng mang tính sát thương chí mạng: > “Tình bạn bốn năm, thanh xuân cùng nhau nếm mật nằm gai, cuối cùng lại thua một chữ ‘Danh’. Tôi xin lỗi người hâm mộ vì đã tin lầm người.”

Cục diện lật nhào chỉ trong chớp mắt.

Khán giả—những người vốn dĩ cực kỳ ghét việc bị dắt mũi—cảm thấy sự thương cảm của mình dành cho Tố An mấy ngày qua như một trò hề. Bọn họ phát điên.

Một narrative (câu chuyện) mới lập tức được đội ngũ PR của tư bản dệt lên hoàn hảo: Lâm Tố An không phải nạn nhân, mà là một “tâm cơ nữ” (cô gái mưu mô) đáng sợ. Dùng tình yêu để đổi vai diễn không thành, liền cắt ghép ghi âm, bôi nhọ bạn trai cũ và hãm hại bạn thân để tự đánh bóng tên tuổi.

Weibo của Tố An chính thức trở thành bãi rác. Những lời lẽ nhục mạ bẩn thỉu nhất, cay độc nhất tuôn ra xối xả.

Bên trong phòng họp kính của công ty Tinh Ngôn, không khí lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng huyết quản.

Bốn vị đại diện của các quỹ đầu tư lớn đang đập bàn phẫn nộ. Bọn họ là những người vừa ký rót vốn cho dự án phim điện ảnh hình sự sắp tới do Hứa Kỳ sản xuất, dự án mà Hứa Kỳ định giao vai nữ chính đầu tiên cho Lâm Tố An.

“Hứa tổng, cậu giải thích thế nào về chuyện này?” Một vị giám đốc ném xấp tài liệu in đầy các bài bóc phốt trên mạng xuống bàn. “Cổ phiếu của công ty chúng tôi đang lao dốc vì tin tức hợp tác với cô ta. Một diễn viên nhân phẩm nát bét, thủ đoạn thâm độc, đóng giả nạn nhân lừa gạt công chúng! Cậu bắt chúng tôi giao vai nữ chính cho loại người này sao? Cậu muốn dự án mấy trăm triệu tệ này chết yểu ngay từ trong trứng nước à?”

Hứa Kỳ ngồi ở vị trí chủ tọa, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn. Gương mặt anh vẫn sắc lạnh như một khối băng điêu khắc, không để lộ nửa phần bối rối.

“Phim ảnh bán bằng chất lượng kịch bản và diễn xuất, không bán bằng đời tư.” Giọng Hứa Kỳ trầm ổn nhưng áp bách. “Dữ liệu trên mạng chỉ là bề nổi bị tư bản phía sau Trình Dục thao túng. Năng lực của Lâm Tố An đủ để gánh vác vai diễn này.”

“Thôi đi!” Vị giám đốc kia cười gằn, chỉ tay thẳng vào mặt Hứa Kỳ. “Trong giới này thiếu gì người diễn giỏi? Tại sao cậu cứ khăng khăng bảo vệ một con đàn bà tai tiếng như thế? Trên mạng đang bắt đầu đồn ầm lên rằng cô ta dùng thân xác quyến rũ cậu để lấy tài nguyên rồi đấy! Hứa Kỳ, thanh danh bao năm nay của cậu sắp bị cô ta bôi đen kịt rồi, tỉnh lại đi!”

Đứng ở ngoài hành lang, qua khe hở của tấm rèm sáo, Lâm Tố An nghe rõ từng chữ không sót một từ.

Bàn tay đang bưng hai ly cà phê đen của cô run lên bần bật. Cà phê sánh ra ngoài, bỏng rát cả mu bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau. Cái đau thực sự đang cào xé lồng ngực cô.

Cô đã tính toán đến việc Trình Dục sẽ phản đòn, nhưng cô đánh giá quá thấp sự vô sỉ của bọn họ. Chín bức ảnh đó… là những khoảnh khắc cô từng trân trọng nhất, ngây thơ tin rằng đó là bến đỗ bình yên của mình. Giờ đây, chúng bị chính tay người đàn ông cô từng yêu phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất để lăng trì cô, biến tình yêu chân thành của cô thành một cuộc đổi chác dơ bẩn.

Nhưng điều khiến Tố An nghẹn thở hơn cả, là nhìn thấy Hứa Kỳ bị kéo xuống bùn.

Anh là một nhà sản xuất kiêu ngạo, tay sạch, cả đời chỉ làm phim chất lượng, chưa từng vướng phải bất kỳ tin đồn quy tắc ngầm nào. Vậy mà giờ đây, vì đứng ra bảo vệ cô, anh đang bị dư luận phỉ nhổ là “kim chủ mù quáng”, bị các nhà đầu tư chèn ép tơi bời. Anh vì cô mà đang đánh cược cả cơ ngơi của Tinh Ngôn.

Cánh cửa phòng họp đột ngột bật mở. Các nhà đầu tư hầm hầm bước ra, không thèm liếc Tố An lấy một cái. Vị giám đốc đi cuối cùng trừng mắt nhìn cô, buông một câu miệt thị: “Sao chổi. Đừng để tao thấy mặt mày trong giới này nữa.”

Tố An cúi gằm mặt. Đợi bóng họ khuất sau thang máy, cô mới đẩy cửa bước vào.

Hứa Kỳ đang đứng quay lưng lại phía cửa, đưa tay nới lỏng cà vạt. Bóng lưng anh in lên nền cửa kính, lộ rõ sự mệt mỏi hiếm thấy.

“Hứa tổng…” Tố An cất giọng, cổ họng khô khốc.

Hứa Kỳ quay lại. Anh liếc nhìn bàn tay đang đỏ ửng vì bỏng cà phê của cô, hàng chân mày khẽ nhíu lại. Anh không nói một lời, sải bước tới góc phòng rút vài tờ khăn giấy, rồi ném lên bàn trước mặt cô.

“Lau đi.” Anh lạnh nhạt nói, sau đó ngồi phịch xuống ghế sofa, nhắm nghiền mắt lại. “Tôi đã nói rồi. Bọn chúng sẽ dùng những đòn bẩn thỉu nhất để phản công. Việc lôi chuyện tình cảm cá nhân ra tẩy trắng là chiêu bài đê tiện nhưng hiệu quả nhất trong giới này.”

“Tôi xin lỗi.” Tố An rũ mắt. “Vì tôi mà anh và Tinh Ngôn bị liên lụy. Dự án điện ảnh đó… anh cứ thay người đi. Tôi hiểu mà.”

“Im miệng!” Hứa Kỳ đột nhiên gắt lên, đôi mắt mở bừng ra, sắc lẹm như dao. Anh đứng phắt dậy, bước tới trước mặt cô, áp sát đến mức Tố An có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt và sự tức giận đang bốc lên từ người anh.

“Cô tưởng tôi là loại nhà sản xuất hèn nhát rụt vòi khi thấy sóng gió sao? Cô tưởng tôi chọn cô vì thương hại chắc?” Hứa Kỳ nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của cô, từng chữ rít qua kẽ răng. “Tôi chọn cô vì cô có giá trị! Đừng có đứng đây tỏ ra yếu đuối và nhận lỗi. Nhận lỗi không làm cho đối thủ của cô dừng tay lại, nó chỉ khiến bọn chúng cười cợt sự thảm hại của cô thôi!”

Tố An cắn chặt môi đến bật máu. Mùi máu tanh trong miệng hòa với sự uất nghẹn dâng lên tận não.

Ngay lúc đó, điện thoại trong túi Tố An rung lên. Là cuộc gọi từ dì chăm sóc viên ở bệnh viện dưới quê.

“Alo… Tố An à! Cháu mau về đi! Mẹ cháu xem tin tức trên tivi, thấy người ta chửi cháu… bà ấy kích động quá, huyết áp tăng vọt vừa ngất xỉu rồi, đang đưa vào phòng cấp cứu!”

Chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn nhà. Đầu óc Tố An trống rỗng, một tiếng “Ù” vang lên chói tai xé toạc màng nhĩ.

Váy áo rách nát, danh tiếng tiêu tan, bị chửi bới, cô đều có thể nhịn. Nhưng mẹ cô… người thân duy nhất của cô trên cõi đời này.

Bọn họ đã chạm đến điểm giới hạn cuối cùng.

Bóng tối ập xuống, dày đặc và nghẹt thở, nuốt chửng lấy chút ánh sáng le lói cuối cùng trong thế giới của Tố An. Kẻ thù đã vây chặt bốn bề, không còn đường lui nữa.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
ban-than-toi-la-ke-pha-hoai
Bạn Thân Tôi Là Kẻ Phá Hoại
March 29, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
March 27, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay