Chương 10
Lễ trao giải Tinh Quang – sự kiện điện ảnh và truyền hình danh giá bậc nhất làng giải trí nội địa được phát sóng trực tiếp trên ba nền tảng lớn nhất toàn quốc với hơn năm mươi triệu người xem cùng lúc.
Bên dưới khán đài tráng lệ, hàng trăm ngôi sao hạng A xúng xính trong những bộ lễ phục xa xỉ. Ở hàng ghế đầu tiên, Bạch Nghi khoác trên mình chiếc váy Haute Couture màu trắng đính kim cương, nụ cười thanh thuần hoàn mỹ luôn túc trực trên môi. Bên cạnh cô ta, đạo diễn Trình Dục mặc vest bảnh bao, phong thái đắc ý của một kẻ vừa đạp lên xác người khác để bước lên đỉnh cao danh vọng.
Tối nay, Bạch Nghi nắm chắc trong tay giải thưởng “Nữ diễn viên được yêu thích nhất” nhờ chiến dịch tẩy trắng và đóng giả nạn nhân quá thành công.
“Và sau đây, để công bố giải thưởng ‘Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất’, xin mời lên sân khấu… nữ diễn viên Lâm Tố An!” Giọng MC nam vang lên, cố tình kéo dài âm cuối mang theo chút châm biếm mỉa mai.
Cả hội trường rộng lớn bỗng chốc im bặt. Những tiếng xì xầm to nhỏ bắt đầu nổi lên. Khung bình luận trên màn hình livestream chạy với tốc độ ánh sáng, ngập tràn những lời rủa xả: “Đồ mặt dày!”, “Sao cô ta còn dám vác mặt đến đây?”, “Ban tổ chức điên rồi mới mời loại gái bao này lên sân khấu!”
Từ trong cánh gà, Lâm Tố An bước ra.
Không khép nép, không cúi đầu tiều tụy. Cô diện một chiếc váy lụa nhung màu đỏ thẫm cắt xẻ táo bạo, ôm sát những đường cong tuyệt mỹ, đôi môi tô son đỏ rực quyền lực, mái tóc đen búi cao để lộ chiếc cổ kiêu hãnh. Từng bước đi của cô trên đôi giày cao gót mũi nhọn vang lên những tiếng cộc, cộc gãy gọn, nện thẳng vào bầu không khí căng thẳng của hội trường.
Tố An dừng lại trước micro. Ánh đèn trung tâm rọi thẳng vào cô, rực rỡ và chói lóa. Cô đưa mắt lướt qua đám đông, dừng lại đúng ba giây ở vị trí của Bạch Nghi và Trình Dục. Nụ cười giả tạo trên môi Bạch Nghi khẽ cứng lại.
“Chào buổi tối, các vị tiền bối, đồng nghiệp và khán giả đang xem truyền hình.” Chất giọng của Tố An điềm tĩnh, vang vọng qua dàn âm thanh vòm đỉnh cao. “Hôm nay tôi đứng ở đây để trao một giải thưởng phụ. Nhưng trước khi mở chiếc phong bì này, tôi muốn gửi tặng ban tổ chức và một ‘người bạn cũ’ ngồi dưới kia… một món quà đặc biệt.”
MC đứng cạnh định tiến lên ngăn cản theo sự chỉ đạo cuống cuồng từ tai nghe của đạo diễn chương trình, nhưng đã muộn.
Toàn bộ hệ thống màn hình LED khổng lồ phía sau lưng Tố An đột ngột tắt phụt, sau đó chớp nháy và hiện lên một đoạn video. Khán giả ồ lên. Đội ngũ kỹ thuật trong phòng điều khiển đang gào thét điên cuồng vì hệ thống đã bị đội ngũ IT của công ty Tinh Ngôn do Hứa Kỳ cử đến đánh sập và giành quyền kiểm soát.
Trên màn hình lúc này là đoạn clip “đi khách” ở khách sạn Vạn Hào-nhưng là bản gốc, rõ nét từng lỗ chân lông và có đầy đủ âm thanh.
Trong clip, người dìu Tố An đi loạng choạng không ai khác chính là Bạch Nghi. Bạch Nghi đẩy Tố An vào phòng, sau đó quay ra cửa vẫy tay gọi một gã đàn ông hói đầu bước tới.
“Đứng ngay góc này, đúng rồi, quay lưng lại camera. Tiểu Vương, chụp đi! Nhớ chọn góc khuất mặt ông ta, chỉ để lộ mặt Lâm Tố An thôi.” Tiếng Bạch Nghi trong clip sắc lẹm, ra lệnh cho gã trợ lý đang cầm máy ảnh. Sau khi chụp xong, gã đàn ông hói đầu nhận một xấp tiền mặt rồi rời đi mà không hề bước chân vào phòng.
Cả hội trường bùng nổ. Hàng chục ống kính máy quay lập tức chĩa thẳng vào mặt Bạch Nghi. Gương mặt thanh thuần của cô ta cắt không còn một giọt máu, đôi mắt mở trừng trừng đầy hoảng loạn.
“Tắt đi! Tắt ngay màn hình đi!” Trình Dục đứng phắt dậy, gào lên với nhân viên an ninh.
Nhưng Tố An chỉ mỉm cười, giơ tay lên búng nhẹ một cái. Màn hình tiếp tục chuyển cảnh.
Lần này là những bản scan rõ nét cỡ đại: Hợp đồng chuyển nhượng vai diễn “Gió Xuân” từ Tố An sang Bạch Nghi, kèm theo sao kê chuyển khoản ba triệu tệ từ công ty quản lý của Bạch Nghi vào tài khoản cá nhân của Trình Dục. Cuối cùng, là một văn bản có mộc đỏ chót của Tòa án nhân dân thành phố Bắc Kinh: Lệnh triệu tập điều tra đối với Trình Dục và Bạch Nghi về tội danh Ngụy tạo chứng cứ, Xâm phạm đời tư và Vu khống.
“Chín bức ảnh anh tung lên mạng để chứng minh tôi dùng tình cảm đổi vai diễn, thực chất là ảnh chụp lén từ ba năm trước khi chúng ta còn mặn nồng, được anh cắt ghép tinh vi.” Tố An nắm chặt micro, ánh mắt như hai lưỡi gươm sắc bén đâm thẳng vào Trình Dục. “Trình Dục, anh dùng ba triệu tệ để bán đứng thanh xuân và sự nghiệp của người phụ nữ đã ở bên anh lúc anh tay trắng. Còn Bạch Nghi…”
Tố An rướn người về phía trước, khóe môi cong lên một độ cung hoàn hảo của kẻ săn mồi vừa tóm gọn con mồi.
“Cô nói thanh xuân cùng nhau nếm mật nằm gai, cuối cùng thua một chữ ‘Danh’. Cô nói đúng lắm. Chỉ tiếc là, người vì chữ ‘Danh’ mà tự tay bỏ thuốc bạn thân, dàn dựng kịch bản bán thân tồi tệ nhất… lại chính là cô.”
Hội trường như ong vỡ tổ. Hàng chục triệu người xem livestream phát điên. Lượt truy cập tăng đột biến đến mức làm sập luôn máy chủ của Đằng Tấn trong hai phút. Đám đông phóng viên không cần giữ trật tự nữa, bọn họ lao lên phía trước, đèn flash nháy liên hồi vào hai kẻ đang run rẩy, tái mét dưới hàng ghế đầu.
Bạch Nghi ôm đầu, nước mắt giàn giụa, nhưng lần này không một ai thương xót cô ta. Tiếng la ó, chửi rủa vang lên khắp nơi. Trình Dục cố gắng đẩy đám phóng viên ra để bỏ chạy, nhưng đã bị lực lượng bảo vệ (và vài viên cảnh sát mặc thường phục đã được báo trước) chặn lại ở cửa.
Tố An đứng trên cao, lạnh lùng nhìn thế giới giả tạo dưới chân mình sụp đổ. Cô không cần minh oan một cách yếu ớt. Cô chọn cách nghiền nát đối thủ rực rỡ nhất.
Từ hàng ghế VIP thứ hai, một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm, mặc bộ Đường trang giản dị từ từ đứng dậy. Đó là Trương Nghệ-vị đạo diễn huyền thoại của nền điện ảnh Hoa ngữ, người nổi tiếng với con mắt nhìn người cay độc.
Ông không nhìn đám hỗn loạn bên dưới, mà nhìn thẳng lên cô gái mặc váy đỏ trên sân khấu. Ông vỗ tay. Từng nhịp, từng nhịp chậm rãi nhưng vang dội.
Ngay sau đó, Hứa Kỳ-ngồi ở góc khuất nhất của hội trường-cũng đứng lên, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười tán thưởng. Anh đã nói rồi, một khi cô vung dao, thế giới này sẽ phải quỳ phục. Kéo theo đó, hàng loạt những tên tuổi gạo cội khác cũng đứng lên vỗ tay cho màn “diễn xuất” chân thực và bản lĩnh tột độ của Lâm Tố An.
“Chiếc cúp này…” Tố An cầm chiếc cúp pha lê trên bục, gõ nhẹ vào micro. “Xin được trao cho sự thật. Dù nó đến muộn, nhưng nó không bao giờ vắng mặt.”
Cô đặt chiếc cúp xuống, không quay đầu lại, kiêu hãnh sải bước vào trong cánh gà.
Ba ngày sau Lễ trao giải.
Giới giải trí chứng kiến một cuộc thanh trừng lịch sử. Bạch Nghi bị phong sát toàn diện, nhãn hàng đồng loạt hủy hợp đồng đòi bồi thường đến mức phá sản. Trình Dục bị công an tạm giam vì tội tống tiền và vu khống, dự án phim điện ảnh bị dẹp bỏ.
Ngược lại, cái tên Lâm Tố An leo lên đỉnh cao của lưu lượng và thực lực. Vai diễn Thẩm Uyển của cô đại bạo, trở thành ác nữ kinh điển nhất màn ảnh. Kèm theo đó, phòng làm việc của Tinh Ngôn nhận được kịch bản nữ chính từ chính tay đạo diễn huyền thoại Trương Nghệ, mở ra con đường bước thẳng lên hàng ngũ đại hoa đán.
Mẹ cô đã tỉnh lại, đang hồi phục rất tốt tại phòng VIP của bệnh viện trung ương do chính Hứa Kỳ sắp xếp.
Tối hôm đó, Tố An bước ra khỏi tòa nhà Tinh Ngôn sau buổi họp kịch bản.
Trời Bắc Kinh đã sang xuân, không còn cái lạnh thấu xương của đêm đông năm ấy. Vừa bước chân ra khỏi cửa kính xoay, hàng chục ánh đèn flash trắng lóa lại chớp nháy liên hồi. Cánh săn ảnh đã chầu chực ở đây từ lâu.
“Tố An! Bộ phim sắp tới hợp tác cùng đạo diễn Trương, cô có áp lực không?” “Tố An! Có tin đồn cô và Hứa tổng đang hẹn hò, cô có thể chia sẻ một chút không?”
Vẫn là bối cảnh ấy, vẫn là vòng vây của micro và đèn flash chói gắt. Nhưng Tố An không còn lùi lại. Không còn hoảng sợ hay trốn tránh sau lưng trợ lý.
Cô đứng thẳng lưng, khoác hờ chiếc áo dạ trên vai. Tố An khẽ đưa tay vén lọn tóc vương trên má, nhìn thẳng vào ống kính sáng rực nhất ở chính diện. Khóe môi cô cong lên một nụ cười rạng rỡ, tự tin và ngạo nghễ của một vương giả.
Một đêm mất sạch, nửa năm lội ngược dòng. Ở cái giới giải trí tàn khốc này, cô đã chứng minh được một điều: Cô không phải là con mồi của những tin đồn, cô không cần người khác kể chuyện thay mình.
Bởi vì từ nay về sau, Lâm Tố An, chính là người điều khiển câu chuyện.