Chương 3
Hai giờ chiều, chiếc taxi cũ kỹ thả Lâm Tố An xuống trước một khu xưởng phim cải tạo nằm ở ngoại ô Bắc Kinh. Nơi này không lộng lẫy, xa hoa như tòa nhà kính bóng loáng của công ty Tinh Quang, mà mang một vẻ trầm mặc, rêu phong của những viên gạch đỏ đã sờn màu. Tấm biển gỉ sét khắc ba chữ “Studio Thiên Hành” treo nghiêng ngả trước gió lạnh.
Tố An kéo cao cổ áo dạ, giấu nửa khuôn mặt nhợt nhạt sau lớp khăn quàng. Trong suốt quãng đường một tiếng đồng hồ ngồi trên xe, đầu óc cô là một bãi chiến trường giằng xé giữa hai lựa chọn: Rời đi hay ở lại? Im lặng hay phản công?
Những bức ảnh chụp màn hình tin nhắn WeChat của Trình Dục và Bạch Nghi vẫn nằm ngoan ngoãn trong thư mục ẩn của điện thoại. Nó giống như một quả bom hẹn giờ, nhưng Tố An cay đắng nhận ra, ném quả bom đó ra lúc này chẳng khác nào tự sát.
Cô hiện tại là gì? Một nữ diễn viên tuyến ba đang gánh trên lưng vết nhơ “đi khách”, bị công ty quản lý vứt bỏ, bị cộng đồng mạng tế sống. Còn đối thủ của cô? Trình Dục là đạo diễn trẻ đang lên được tư bản o bế, Bạch Nghi là đóa hoa bạch liên hoa (trắng trong, thuần khiết) đang nhận được sự thương cảm khổng lồ từ công chúng, lại vừa nắm trong tay vai nữ chính của dự án cấp S.
Nếu cô tung bằng chứng ra bây giờ, đội ngũ PR sừng sỏ của Trình Dục chỉ cần búng tay một cái là có thể đổi trắng thay đen. Bọn họ sẽ dán mác cho cô là “kẻ thất bại ghen tị”, là “tâm cơ nữ” cố tình photoshop tin nhắn để bôi nhọ đồng nghiệp hòng kéo lại chút vớt vát “ké fame”. Thủy quân của họ sẽ dìm bài đăng của cô xuống tận đáy, tiếng nói của cô sẽ như hòn đá ném xuống mặt hồ không sủi bọt.
Cô không được phép manh động. Sự minh oan nửa vời chỉ dành cho kẻ yếu. Để tát một cú trời giáng vào mặt bọn họ, cô phải đứng ở vị trí mà bọn họ không thể với tới, dùng chính sức mạnh của truyền thông – thứ vũ khí bọn họ tự hào nhất – để đập nát bọn họ. Cô cần một bệ phóng. Cô cần trở lại màn ảnh, bằng mọi giá.
Tố An hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, đẩy cánh cửa xưởng phim bước vào.
Bên trong studio không có cảnh người qua kẻ lại tấp nập. Chỉ có một căn phòng lớn ở giữa được đánh sáng rực rỡ. Bàn casting được đặt đơn sơ với vài chiếc ghế gấp.
Ngồi ở chính giữa là một người đàn ông mặc áo len cổ lọ màu xám tro, gương mặt góc cạnh sắc bén, gọng kính kim loại toát lên vẻ lạnh lùng và cấm dục. Đó là Hứa Kỳ – nhà sản xuất nổi tiếng với nguyên tắc làm việc thép, không nể nang bất kỳ quy tắc ngầm nào của giới giải trí. Người luôn theo đuổi nội dung kịch bản sạch và chất lượng diễn xuất. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ trung niên với mái tóc cắt ngắn cá tính, tay kẹp điếu thuốc đang cháy dở.
“Lâm Tố An.” Hứa Kỳ nhìn đồng hồ, giọng điệu nhạt nhẽo cất lên. “Đến sớm mười lăm phút. Tốt.”
Tố An cởi khăn quàng cổ, gật đầu chào: “Chào Hứa tổng. Chào cô Lộ.”
Người phụ nữ trung niên – Biên kịch Lộ đình đám của C-biz, người được mệnh danh là “Bàn tay vàng” chuyên nhào nặn ra những nhân vật nữ phụ có chiều sâu át cả nữ chính – khẽ híp mắt nhìn cô. Bà rít một hơi thuốc, nhả khói chậm rãi.
“Cô không ngạc nhiên khi tôi gọi cô lúc này sao, Tố An?” Biên kịch Lộ lên tiếng, giọng khàn khàn. “Bên ngoài kia, người ta đang đòi đuổi cô khỏi giới giải trí đấy.”
“Nếu hai người quan tâm đến tin đồn trên mạng, hai người đã không gọi tôi đến đây.” Tố An đáp lời, ánh mắt không hề lảng tránh. “Điều hai người cần là một diễn viên, không phải một bức tượng Phật không dính bụi trần.”
Hứa Kỳ khẽ nhướng mày, có vẻ như một tia thú vị vừa xẹt qua đôi mắt tĩnh lặng của anh. Anh đẩy một tập kịch bản mỏng về phía cô.
“Kịch bản ‘Bóng Tối Dưới Chân Mây’. Vai Thẩm Uyển – nữ phụ phản diện lớn nhất của phim. Cô ta vốn là đích nữ cao quý, bị tỷ muội tốt hãm hại, bị vị hôn phu phản bội, đẩy vào kỹ viện. Cô ta dùng mười năm để bò từ đống bùn lầy lên, học cách mỉm cười hầu hạ những kẻ đã chà đạp mình, để rồi tự tay dệt một cái bẫy đẫm máu tống toàn bộ bọn chúng xuống địa ngục.” Hứa Kỳ gõ ngón tay lên bàn. “Đây không phải vai phản diện ngu ngốc chọc ngoáy sau lưng. Đây là một con rắn độc biết nhẫn nhịn.”
Biên kịch Lộ dập tàn thuốc, chống cằm nhìn thẳng vào Tố An: “Hai năm trước, tôi tình cờ xem phân cảnh cô đóng vai một tỳ nữ bị vu oan ăn cắp. Cảnh đó đạo diễn bắt cô phải quỳ dập đầu tạ tội. Đa số diễn viên trẻ sẽ chọn cách khóc lóc ầm ĩ để tranh ống kính. Nhưng cô thì không. Cô dập đầu, vai không run rẩy, nhưng khi ngẩng lên, đôi mắt cô đỏ ngầu, chứa đầy sự phẫn uất bị kìm nén đến mức tuyệt vọng. Đôi mắt đó rất đặc biệt, Tố An ạ. Đôi mắt của cô… biết nhịn nhục.”
Khóe mắt Tố An khẽ giật. “Biết nhịn nhục”. Bốn chữ này giống như một cây kim châm trúng vào chỗ hiểm sâu nhất trong lòng cô ngay lúc này. Suốt hai năm qua yêu Trình Dục, cô đã nhịn nhục lùi về sau để làm cái bóng cho anh ta. Suốt bốn năm làm nghề, cô nhịn nhục để Bạch Nghi tỏa sáng. Và cái giá phải trả là sự phản bội tận cùng.
“Diễn thử phân đoạn cuối trang ba đi.” Hứa Kỳ nhạt giọng ra lệnh. “Cảnh Thẩm Uyển đối mặt với kẻ thù từng hãm hại mình, khi ả ta quỳ dưới chân cầu xin cô tha mạng.”
Tố An cầm lấy tờ kịch bản. Cô chỉ lướt mắt qua những dòng thoại hai lần, sau đó nhắm mắt lại. Không cần phải lấy cảm xúc từ đâu xa. Sự phản bội, nỗi uất hận, sự tuyệt vọng của ngày hôm qua vẫn còn đang chảy rần rần trong từng huyết quản.
Khi Tố An mở mắt ra, bầu không khí xung quanh cô đột ngột thay đổi. Sự mệt mỏi, nhợt nhạt ban nãy biến mất, thay vào đó là một áp bách lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Cô từ từ bước tới trước mặt chiếc ghế trống, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉm dịu dàng nhưng ánh mắt lại như nhìn một đống rác rưởi. Cô chậm rãi cúi xuống, bàn tay thon dài đưa ra như đang vuốt ve gương mặt của kẻ đang quỳ dưới đất.
“Muội muội tốt của ta…” Giọng Tố An êm ái, nhẹ bẫng như tơ, nhưng từng chữ nhả ra lại sắc như dao lam. “Muội khóc cái gì? Năm xưa khi muội bỏ thuốc ta, đẩy ta vào gian phòng tối tăm đó… muội đâu có khóc? Muội còn cười rất tươi cơ mà?”
Cô đột ngột thu tay lại, lấy ra một chiếc khăn tay vô hình, chậm rãi lau từng ngón tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó vô cùng dơ bẩn.
“Đừng cầu xin ta. Ta đã từng tin vào nước mắt của muội, tin vào thứ tình tỷ muội nực cười mà muội vẽ ra. Nhưng tỷ tỷ của muội đã chết ở kỹ viện năm đó rồi. Người đang đứng trước mặt muội bây giờ… là người sẽ tiễn muội đoạn đường cuối cùng.”
Tố An đứng thẳng dậy, quay lưng bước đi, bóng lưng cô độc nhưng cao ngạo, bỏ lại phía sau là một tiếng cười khẽ, gai người và tàn nhẫn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng suốt mười giây.
Biên kịch Lộ thở hắt ra, ánh mắt sáng rực lên sự hưng phấn của kẻ săn được vàng. Bà quay sang nhìn Hứa Kỳ, gật đầu dứt khoát.
Hứa Kỳ không tỏ thái độ gì, chỉ kéo bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn ra khỏi ngăn kéo.
“Lâm Tố An, tôi cần phải nói rõ với cô.” Hứa Kỳ đan hai tay vào nhau, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô. “Nhận vai diễn này lúc này là một con dao hai lưỡi. Dư luận đang căm ghét cô, việc cô đóng một vai phản diện ác độc sẽ càng kích động bọn họ. Khán giả sẽ dùng những lời lẽ khó nghe nhất để mắng chửi cô trên màn ảnh lẫn ngoài đời. Cô sẽ trở thành cái bia đỡ đạn cho toàn bộ bộ phim. Nếu cô tâm lý yếu, cô sẽ gục ngã hoàn toàn.”
Tố An bước tới bàn, cầm lấy cây bút. Không một tia do dự, cô ký roẹt tên mình xuống góc phải bản hợp đồng.
“Bọn họ vốn dĩ đã ghét tôi rồi, Hứa tổng.” Tố An ngẩng đầu lên, nụ cười nhạt nhòa nhưng kiên định hiện trên môi. “Vậy thì cứ để bọn họ ghét nhân vật của tôi đi. Càng ghét bao nhiêu, bọn họ sẽ càng phải nhớ kỹ diễn xuất của tôi bấy nhiêu. Tôi sẽ dùng chính sự căm ghét đó… để lót đường cho ngày tôi trở lại.”
Hứa Kỳ thu lại bản hợp đồng, khóe môi khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ mà không ai kịp nhìn thấy.
“Chào mừng gia nhập công ty giải trí Tinh Ngôn, Tố An.”
Bước ra khỏi studio Thiên Hành, tuyết vẫn rơi lất phất trên bầu trời Bắc Kinh. Nhưng Lâm Tố An không còn thấy lạnh nữa. Hồi chuông báo tử của sự yếu đuối đã gióng lên. Cuộc chơi sinh tử giữa những kẻ dối trá và kẻ kiểm soát câu chuyện… chính thức bắt đầu.