Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 2

  1. Home
  2. Scandal Nóng, Nữ Chính Càng Nóng Hơn
  3. Chương 2
Prev
Next

Sáng hôm sau, Bắc Kinh đón một trận tuyết đầu mùa. Cái lạnh thấu xương xuyên qua những khe hở của khung cửa sổ cũ kỹ, phả vào căn hộ thuê rộng chưa đầy bốn mươi mét vuông của Lâm Tố An.

Cô ngồi bó gối trên sàn gỗ lạnh ngắt, xung quanh là những thùng carton đồ đạc lộn xộn mang về từ công ty đêm qua. Màn hình điện thoại liên tục sáng lên, mỗi một thông báo đẩy đến đều mang theo hơi thở của tử thần.

Ding. [Thông báo từ Văn phòng Luật sư Tín Đạt: Đại diện thương hiệu mỹ phẩm H.A chính thức khởi kiện cô Lâm Tố An vi phạm điều khoản đạo đức, yêu cầu bồi thường 5 triệu tệ.]

Ding. [Thông báo từ Nền tảng phát sóng: Bộ phim chiếu mạng “Năm tháng ấy” gỡ bỏ toàn bộ hình ảnh của nữ phụ Lâm Tố An trên poster. Cảnh quay sẽ bị cắt giảm tối đa.]

Ding. [Weibo Top 1 Hot Search: #BạchNghiThayThếLâmTốAn #NữChínhGióXuân]

Tố An khô khốc nuốt nước bọt, ngón tay cứng đờ ấn vào hashtag đang bạo đỏ trên Weibo. Tràn ngập màn hình là hình ảnh Bạch Nghi mặc chiếc váy trắng tinh khôi, mỉm cười dịu dàng tại buổi họp báo khởi quay bộ phim cấp S “Gió Xuân”.

Dưới phần bình luận, hàng chục ngàn tài khoản mạng xã hội – từ người qua đường đến đội quân thủy quân (nick ảo được thuê để định hướng dư luận) – đang buông những lời lẽ như dao găm:

“May quá đoàn phim đổi người rồi! Để loại gái bao như Lâm Tố An đóng nữ chính thì làm bẩn cả kịch bản!” “Thương Bạch Nghi tỷ tỷ, nghe nói cô ấy và Lâm Tố An từng là bạn thân. Chắc tỷ ấy đang sốc và đau lòng lắm khi thấy bộ mặt thật của con hồ ly tinh kia.” “Cút khỏi giới giải trí đi Lâm Tố An! Loại cặn bã!”

Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống màn hình điện thoại, vỡ vụn. Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng. Vai nữ chính “Gió Xuân”, đó là vai diễn cô đã thức trắng ba đêm để viết phân tích nhân vật, đã dầm mưa sáu tiếng đồng hồ để quay thử một cảnh khóc chỉ mong đạo diễn chú ý. Vậy mà giờ đây, nó lại trở thành vòng hoa vinh quang quàng lên cổ Bạch Nghi – người luôn miệng gọi cô là “chị em tốt nhất”.

Tố An loạng choạng đứng dậy, định đi rót một cốc nước nóng để trấn an cái dạ dày đang quặn thắt. Ánh mắt cô tình cờ lướt qua chiếc iPad cũ đặt trên kệ sách. Đó là chiếc máy tính bảng Trình Dục để quên ở nhà cô tháng trước khi anh ta qua đây bàn kịch bản.

Một linh cảm sắc lạnh xẹt qua đại não. Cô vớ lấy chiếc iPad, cắm sạc. Năm phút sau, màn hình sáng lên.

Trình Dục luôn là kẻ cẩn thận, nhưng anh ta có một thói quen chết người: đồng bộ hóa tài khoản WeChat công việc trên mọi thiết bị Apple. Nhờ việc máy đã kết nối sẵn với Wi-Fi nhà cô, hàng loạt tin nhắn bị dồn ứ lập tức nhảy ra liên hồi.

Tố An nín thở, ngón tay run rẩy chạm vào biểu tượng WeChat màu xanh lá. Cô không cần tìm kiếm đâu xa, ngay trên cùng là một nhóm chat mang tên “Dự án Gió Xuân – Cốt lõi”, được ghim lên đầu. Tin nhắn gần nhất vừa được gửi đi cách đây mười phút.

[Trợ lý Tiểu Vương]: Đạo diễn Trình, dư luận trên Weibo đã ổn định. Thủy quân đã hướng thành công sự phẫn nộ vào Lâm Tố An. Phía công ty Tinh Quang cũng đã chính thức vứt bỏ cô ta như chúng ta thỏa thuận. Buổi họp báo của Bạch Nghi tỷ đang diễn ra rất thuận lợi.

Trái tim Tố An như ngừng đập. Cô kéo ngược lịch sử trò chuyện lên trên, quay lại thời điểm hai ngày trước – buổi tối định mệnh tại khách sạn Vạn Hào.

[Bạch Nghi – Tin nhắn thoại]: “Anh à, em chuốc cô ta say rồi. Tiểu Vương đã dìu cô ta đến hành lang tầng 8. Camera góc đó anh đã cho người điều chỉnh lại chưa? Nhớ dặn người đàn ông kia chỉ được quay lưng lại ống kính thôi đấy.”

[Trình Dục]: “Yên tâm. Góc máy rất hoàn hảo, nhìn không khác gì cô ta đang chủ động đi theo lão già đó. Em mau rời khỏi đó đi, đừng để ai thấy em đi cùng cô ta tối nay.”

[Bạch Nghi – Tin nhắn thoại]: “Được. Anh à, bên đầu tư đã đồng ý rồi, chỉ cần scandal này nổ ra, Lâm Tố An vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được, vai nữ chính sẽ danh chính ngôn thuận chuyển sang cho em. Cảm ơn đạo diễn Trình đã đích thân dọn đường cho em nha. Đợi phim đóng máy, em sẽ thưởng lớn cho anh.”

[Trình Dục]: “Chút hy sinh của cô ta đổi lấy tương lai của chúng ta, quá xứng đáng. Bọn đầu tư thích những câu chuyện kịch tính. Một nữ phụ nhơ nhuốc bị đá văng để nhường chỗ cho một ngọc nữ thanh khiết vươn lên cứu vớt dự án. Kịch bản này truyền thông sẽ thích điên cuồng. Em chuẩn bị tốt đi, ngày mai tỏa sáng nhé.”

Đoạn tin nhắn thoại của Bạch Nghi vang lên trong không gian tĩnh lặng, chất giọng ngọt ngào nũng nịu thường ngày giờ đây lọt vào tai Tố An lại mang âm hưởng của loài rắn độc đang rít lên sung sướng khi siết chết con mồi.

Một chút hy sinh của cô ta.

Hóa ra, trong mắt người đàn ông mà cô đã dành hai năm thanh xuân để âm thầm yêu đương, chăm sóc, bao che cho những dự án thất bại đầu đời của anh ta… cô chỉ là “một chút hy sinh”.

Hóa ra, trong mắt người chị em từng cùng cô ăn chung bát mì gói thời thực tập sinh… cô chỉ là “một hòn đá cản đường” cần phải bị nghiền nát để cô ta bước lên ngai vàng nữ chính.

Tố An không khóc nữa. Nước mắt dường như đã bốc hơi cạn kiệt trong sự tàn khốc của sự thật. Cô cảm thấy buồn nôn. Một cơn buồn nôn cuộn trào từ dạ dày lên đến tận cổ họng, khiến cô phải lao vào nhà vệ sinh nôn khan cho đến khi đắng ngắt.

Khi ngẩng đầu lên nhìn vào tấm gương phủ mờ hơi nước, Tố An thấy một người phụ nữ tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu hằn những tia máu, tóc tai rũ rượi. Đó là hình ảnh của một kẻ thất bại, một con cờ bị người ta dùng xong rồi vứt bỏ xuống bùn lầy.

Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt xám xịt ấy, một ngọn lửa nhỏ nhoi, lạnh lẽo và tàn nhẫn bắt đầu nhen nhóm.

Lời của chị Hằng tối qua văng vẳng bên tai: “Trong giới giải trí này, người đáng sợ nhất không phải là người nói dối giỏi nhất, mà là người kể được một câu chuyện hay hơn sự thật.”

“Trình Dục, Bạch Nghi…” Tố An lẩm bẩm, thanh âm khàn đặc nhưng rành rọt từng chữ, “Các người kể câu chuyện này rất hay. Đóng vai người bị hại cũng rất đạt.”

Cô quay trở lại phòng khách, dùng điện thoại của mình quay lại toàn bộ màn hình đoạn chat, sau đó cẩn thận lưu trữ vào ba tài khoản đám mây khác nhau. Xong xuôi, cô tắt nguồn chiếc iPad, lau sạch dấu vân tay và nhét nó xuống đáy vali.

Bây giờ tung bằng chứng này ra có ích gì không? Không.

Với sức ảnh hưởng của một diễn viên tuyến ba đang gánh trên vai tội danh “bán thân”, lại đang đối đầu với một liên minh gồm đạo diễn đang lên, nữ chính hot và cả sự ruồng bỏ của công ty quản lý cũ, nếu cô tung ra bây giờ, bọn họ sẽ có hàng trăm cách để tẩy trắng. Bọn họ sẽ nói cô hack tài khoản, làm giả tin nhắn, hoặc tồi tệ hơn, bọn họ sẽ mua đứt truyền thông để dìm bài đăng của cô xuống đáy xã hội trước khi công chúng kịp nhìn thấy.

Tố An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Sự ấm ức, phẫn nộ và đau đớn được cô cắn răng nuốt ngược vào trong, nén chặt lại thành một khối băng sắt nhọn. Ngoài mềm trong cứng. Cái vỏ bọc mềm mại nhẫn nhịn của cô đã bị xé toạc, giờ là lúc phần lõi sắc bén bên trong phải thức tỉnh.

Cô không thể bốc đồng. Muốn lật ngược ván cờ này, cô không thể chỉ chứng minh mình trong sạch. Ở cái giới giải trí tàn khốc này, “trong sạch” là thứ rẻ mạt nhất. Cô phải đè bẹp bọn họ. Cô phải đứng ở vị trí cao hơn bọn họ, nắm trong tay thứ quyền lực truyền thông mà bọn họ đang dùng để bóp chết cô, sau đó… tự tay tát từng cú nảy lửa vào mặt những kẻ đã dồn mình vào chỗ chết.

Điện thoại trên tay Tố An bỗng rung lên bần bật, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Là một số lạ.

Cô ngập ngừng giây lát rồi vuốt màn hình nghe máy.

“Lâm Tố An phải không?” Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm thấp, lạnh nhạt và mang đậm tính áp đặt. “Tôi là Hứa Kỳ, nhà sản xuất của dự án ‘Bóng Tối Dưới Chân Mây’. Kịch bản đã gửi vào email cô mười phút trước. Chiều nay ba giờ, đến studio Thiên Hành thử vai.”

Tố An nhíu mày: “Thử vai? Anh không đọc tin tức trên mạng sao? Hiện tại không một đoàn phim nào dám dùng tôi cả.”

“Tôi không quan tâm trên mạng nói cô ngủ với ai, tôi chỉ quan tâm cô diễn có ra hồn hay không.” Giọng Hứa Kỳ đều đều, không chút cảm xúc thăng trầm. “Biên kịch của tôi đã xem qua vai tỳ nữ câm của cô hai năm trước. Bà ấy nói, đôi mắt của cô biết nhịn nhục. Rất hợp với vai nữ phụ phản diện của chúng tôi. Thế nào? Cô định trốn trong nhà khóc lóc đợi bị phong sát, hay muốn đến đây diễn một kẻ ác thật sự?”

Tố An siết chặt chiếc điện thoại, khóe môi từ từ cong lên một nụ cười lạnh. Một lối thoát. Hoặc đúng hơn, một chiến trường mới.

“Ba giờ chiều.” Tố An đáp lời, giọng nói đã khôi phục lại sự điềm tĩnh sắc bén. “Tôi sẽ có mặt đúng giờ.”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
Tháng 3 29, 2026
toi-tu-choi-quyen-thua-ke
Tôi từ chối quyền thừa kế
Tháng 3 14, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
Tháng 3 24, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay