Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Next

Chương 1

  1. Home
  2. Scandal Nóng, Nữ Chính Càng Nóng Hơn
  3. Chương 1
Next

Ánh đèn flash trắng lóa chói gắt như xé toạc màn đêm Bắc Kinh, sắc lẹm và tàn nhẫn như hàng trăm mũi dao cùng lúc chĩa thẳng vào mặt Lâm Tố An.

“Lâm Tố An! Cô giải thích sao về đoạn clip đi khách ở khách sạn Vạn Hào?” “Lâm Tố An! Có tin đồn kim chủ của cô là một vị đại gia sáu mươi tuổi, cô trả lời sao về việc này?” “Lâm Tố An, giá một đêm của cô là bao nhiêu? Việc xây dựng hình tượng diễn viên thực lực bao năm qua chỉ là vỏ bọc thôi sao?”

Tiếng chớp máy ảnh liên hồi hòa lẫn với tiếng gào thét, xô đẩy của cánh săn ảnh và hàng tá micro cộp mác các trang tin giải trí hàng đầu đang nhét sát vào miệng cô. Lâm Tố An lùi lại một bước, gót giày cao gót vô tình vấp phải bậc thềm khiến cô lảo đảo. Chiếc áo khoác dạ mỏng manh không đủ sức chống chọi lại cái lạnh cắt da cắt thịt của tháng Mười một, nhưng cái lạnh thấm vào xương tủy cô lúc này lại đến từ những ánh mắt khinh miệt và những câu hỏi mang tính sát thương tột độ kia.

Tiểu Đào, cô trợ lý nhỏ nhắn của Tố An, khóc nấc lên, dùng cả thân người bé nhỏ để chắn cho cô: “Xin lỗi, chúng tôi không nhận phỏng vấn! Xin nhường đường! Các người đừng ép người quá đáng!”

Đội bảo vệ của tòa nhà phải mất hơn mười phút vật lộn mới có thể mở ra một con đường máu, nhét được Tố An và Tiểu Đào vào chiếc xe bảo mẫu màu đen đang nổ máy chờ sẵn. Cửa xe vừa đóng rầm lại, cách ly hoàn toàn mớ âm thanh hỗn độn bên ngoài, Tố An mới dám thở hắt ra. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung.

“Chị Tố An, chị không sao chứ?” Tiểu Đào run rẩy đưa cho cô chai nước lọc, đôi mắt con bé đỏ hoe.

Tố An không đáp. Bàn tay lạnh ngắt của cô vô thức siết chặt lấy chiếc điện thoại. Cô mở Weibo.

Không cần phải tìm kiếm, ngay trên bảng Hot Search (Nóng), một từ khóa mang màu đỏ chói lọi chữ “Bạo” (Boiling) đang chễm chệ ở vị trí No.1: #LamToAnDiKhach. Theo sát ngay bên dưới là hàng loạt từ khóa liên quan: #LamToAnKhachSanVanHao, #HinhTuongNgocNuSupDo, #LamToAnLanLon.

Ngón tay Tố An run lẩy bẩy ấn vào từ khóa đầu tiên. Một đoạn clip dài vỏn vẹn ba mươi giây lập tức đập vào mắt. Trong ánh đèn vàng mờ ảo của hành lang khách sạn, một cô gái mặc chiếc váy lụa đỏ ôm sát—chính là chiếc váy Tố An đã mặc tối qua—đang lảo đảo đi theo một người đàn ông hói đầu, bụng phệ bước vào phòng VIP. Đoạn clip cố tình làm mờ mặt người đàn ông, nhưng lại quay cực kỳ rõ nét góc nghiêng của cô gái khi cô quay đầu lại. Đúng là khuôn mặt của cô. Không thể chối cãi.

Nhưng sự thật tối qua đâu phải như vậy!

Tối qua, cô đến khách sạn Vạn Hào vì Trình Dục—đạo diễn trẻ đang lên, và cũng là người bạn trai yêu trong bóng tối suốt hai năm qua của cô—gọi điện nói rằng có một buổi đọc kịch bản nội bộ với các nhà đầu tư lớn. Trình Dục hứa đây sẽ là cơ hội để cô thoát khỏi kiếp nữ phụ, bước lên hàng nữ chính. Sợ cô đi một mình bị bắt nạt, Bạch Nghi—người chị em thân thiết nhất từ thuở hai người còn là thực tập sinh—đã chủ động đi cùng để “tiếp rượu thay”.

Khi đến nơi, Tố An chỉ uống đúng một ly rượu do chính tay Bạch Nghi đưa đã thấy đầu óc váng vất. Cô được dìu ra hành lang đi tìm phòng nghỉ, rồi sau đó hoàn toàn mất ý thức. Khi tỉnh dậy vào sáng nay, cô thấy mình nằm trong phòng một mình, quần áo vẫn nguyên vẹn. Cô cứ ngỡ mình chỉ bị say rượu bình thường, cho đến khi cơn bão truyền thông ập xuống đầu vào đầu giờ chiều.

Tố An lập tức bấm số gọi cho Trình Dục. Tút… Tút… “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Cô cắn chặt môi đến bật máu, chuyển sang gọi cho Bạch Nghi. Tút… Tút… “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đang bận…”

Một người tắt máy, một người cố tình không nghe. Trong giới giải trí sặc mùi danh lợi này, sự im lặng vào thời khắc dầu sôi lửa bỏng chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất. Những lời đường mật của Trình Dục (“An An, đợi dự án này thành công, anh sẽ công khai em là nữ chính của đời anh”), những cái ôm ấp áp của Bạch Nghi (“Chúng ta là chị em tốt, sống chết có nhau trong cái showbiz bạc bẽo này”) phút chốc vỡ vụn, biến thành những mảnh kính sắc nhọn đâm thẳng vào não bộ Tố An.

Xe phanh kịch lại trước cửa hầm để xe của công ty quản lý Tinh Quang.

Tố An đẩy cửa bước xuống. Khác với vẻ yếu đuối hoảng loạn mười lăm phút trước, lúc này, sống lưng cô thẳng tắp. Cô vốn dĩ là một diễn viên đi lên từ năng lực thực sự, lăn lộn ở tuyến ba ròng rã bốn năm trời bằng vô số vai diễn lớn nhỏ. Cô không phải bình hoa di động để người ta mặc sức chà đạp mà không biết phản kháng. Ngoài mềm, trong cứng—đó mới là con người thật của Lâm Tố An.

Phòng làm việc của Tổng giám đốc truyền thông lạnh lẽo. Chị Hằng, vị quản lý cũ từng đưa cô vào nghề, đang ngồi sau bàn làm việc, hút thuốc lá điếu mỏng. Ánh mắt chị ta nhìn cô không có lấy nửa điểm xót xa, chỉ rặt một sự mệt mỏi và chán chường.

Trên bàn, ba xấp tài liệu được ném chỏng chơ.

“Hợp đồng đại ngôn của hãng mỹ phẩm đã gửi văn bản hủy bỏ, yêu cầu bồi thường gấp ba lần vì vi phạm điều khoản hình ảnh.” Chị Hằng nhả một ngụm khói trắng, chất giọng đều đều lạnh nhạt. “Đoàn phim ‘Gió Xuân’ sáng nay vừa ký hợp đồng vai nữ ba, đạo diễn đã gọi điện thẳng cho tôi yêu cầu đổi người. Và đây là tờ thứ ba…” Chị ta gõ gõ móng tay sơn đỏ lên tập giấy trên cùng, “Thỏa thuận chấm dứt hợp đồng trước thời hạn của công ty với em.”

Tố An sững người, bàn tay giấu trong ống tay áo cuộn tròn thành nắm đấm: “Chị Hằng, đoạn clip đó là bị cắt ghép! Em chỉ đi đến phòng nghỉ, người đàn ông đó hoàn toàn không liên quan. Em có thể đi xét nghiệm, em có thể báo cảnh sát! Công ty không thể bỏ mặc em lúc này được, em cần bộ phận PR lên tiếng đính chính!”

“Đính chính?” Chị Hằng cười nhạt, nụ cười mang theo sự trào phúng tột độ. Chị ta dập tắt điếu thuốc, đứng dậy bước đến trước mặt Tố An, khẽ nâng cằm cô lên.

“Tố An, em 24 tuổi rồi, lăn lộn trong giới này cũng 4 năm, sao vẫn giữ cái suy nghĩ ngây thơ như một con thỏ trắng thế hả?”

Ánh mắt chị Hằng sắc như dao lam, găm thẳng vào đôi mắt quật cường nhưng đang đỏ ngầu của Tố An.

“Em tưởng dư luận quan tâm đến sự thật sao? Cư dân mạng đang mắng chửi em ngoài kia, bọn họ không cần biết em có thực sự ngủ với lão già đó hay không. Bọn họ chỉ cần một chỗ để xả cơn giận, một hình tượng ngọc nữ sụp đổ để chà đạp, để thỏa mãn cái khao khát hóng drama hèn mọn của họ.”

Tố An lùi lại, hô hấp dồn dập: “Nhưng sự thật vẫn là sự thật!”

“Sự thật không sinh ra tiền!” Chị Hằng gắt lên. “Sự thật của em quá nhàm chán! Không ai muốn nghe một cô diễn viên tuyến ba thanh minh rằng mình vô tội. Trong giới giải trí này, người đáng sợ nhất không phải là người nói dối giỏi nhất…” Chị Hằng hạ giọng, âm sắc lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng kín. “…mà là người kể được một câu chuyện hay hơn sự thật. Kẻ tung đoạn clip này đã kể một câu chuyện rất xuất sắc: một diễn viên tuyến ba bán thân cầu vinh. Nó đánh trúng tâm lý đám đông. Em thua không phải vì em xấu, không phải vì em diễn dở, mà vì em quá ngây thơ khi tin vào tình cảm và sự thật ở cái chốn ăn thịt người này.”

Tố An đứng chết lặng. Lời của chị Hằng như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng vào sự thật trần trụi mà cô đã cố tình phớt lờ bấy lâu nay. Trình Dục. Bạch Nghi. Buổi tối hôm đó. Ly rượu đó. Góc máy quay hoàn hảo đó.

Tất cả không phải là một tai nạn. Đó là một mẻ lưới đã được giăng sẵn.

“Ký tên đi.” Chị Hằng đẩy cây bút về phía cô. “Giữ lại chút thể diện cuối cùng mà rời khỏi giới này. Khoản phí bồi thường vi phạm hợp đồng, tự em lo liệu đi.”

Cánh cửa phòng làm việc đóng lại sau lưng, Tố An ôm theo thùng carton chứa vài món đồ cá nhân rẻ tiền bước ra đường phố Bắc Kinh lúc hai giờ sáng. Gió lạnh thổi tung mái tóc cô. Xung quanh vắng lặng đến rợn người.

Một đêm mất sạch. Tiền bạc, danh tiếng, tình yêu, tình bạn. Tất cả đều bốc hơi chỉ sau một đoạn clip ba mươi giây.

Tố An ngước nhìn màn hình LED khổng lồ trên quảng trường vắng. Trên đó đang phát trailer bộ phim sắp khởi quay của đạo diễn Trình Dục. Dòng chữ “Nữ chính: Bạch Nghi” hiện lên chói lọi và mỉa mai.

Bàn tay đang ôm thùng carton của Tố An siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đôi mắt trong trẻo thường ngày lúc này ngưng tụ lại thành một hố sâu lạnh lẽo.

“Muốn tôi rời khỏi giới này trong sự nhục nhã sao?” Cô thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy sát khí. “Trình Dục, Bạch Nghi… Các người đánh giá thấp Lâm Tố An này rồi.”

Next

Comments for chapter "Chương 1"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
sau-khi-dan-anh-nhay-lau
Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
Tháng 3 18, 2026
xuyen-vao-truyen-minh-tung-viet
Xuyên Vào Truyện Mình Từng Viết
Tháng 3 16, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay