Chương 4
Tôi không chạy ra cổng sau.
Trong cái chốn đầy rẫy sự lừa lọc này, tin nhắn từ một số lạ đôi khi không phải là lời cứu mạng, mà là một cú đẩy để bạn rơi xuống vực nhanh hơn. Nếu tôi chạy ra đó, có thể tôi sẽ bị một đám người đang giận dữ băm vằn, hoặc tệ hơn, cảnh sát sẽ có mặt đúng lúc để lập biên bản về một vụ “xung đột giữa bác sĩ và người nhà” nhằm tống khứ tôi đi.
Tôi chọn đi ngược lên phía phòng lưu trữ hồ sơ của Khoa.
Ba giờ sáng. Khu điều trị sáng choang ánh đèn huỳnh quang nhưng lạnh lẽo đến rợn người. Tôi lẻn vào quầy điều dưỡng. Chu Vãn Thanh đã đi nghỉ, chỉ còn một y tá trẻ đang ngủ gật bên chồng hồ sơ.
Tôi nhẹ nhàng lách qua, luồn tay vào ngăn kéo dưới cùng của máy tính trạm – nơi tôi biết các “hồ sơ xám” thường được cất giữ trước khi bị tiêu hủy hoặc mã hóa.
Ngón tay tôi chạm vào một tệp bìa da màu xanh. Trên đó có dán một nhãn nhỏ ghi: “Dự án 03 – Ca bệnh 06”.
Đây rồi. Bệnh nhân phòng 402. Người mà Lưu Khải Minh bảo tôi đã trực tiếp ký lệnh mổ.
Tôi mở laptop cá nhân, dùng cáp nối lén với máy chủ nội bộ để truy xuất dữ liệu gốc trước khi nó bị “làm sạch”. Hai bản hồ sơ hiện ra song song trên màn hình. Một bên là sự thật, một bên là bản án tử hình được ngụy tạo.
【E07 – So sánh hai phiên bản hồ sơ bệnh án (Ca bệnh 06)】
Phiên bản A (Bản gốc – Lưu trữ tạm thời):
-
- Bệnh nhân: Trần Đại Nghĩa (54 tuổi).
-
- Chẩn đoán: Nang thận lành tính, kích thước 2cm. Chức năng thận ổn định.
-
- Chỉ định: Theo dõi định kỳ, điều trị nội khoa.
Phiên bản B (Bản sửa đổi – Đã đẩy lên hệ thống thanh toán):
-
- Bệnh nhân: Trần Đại Nghĩa (54 tuổi).
-
- Chẩn đoán: Ung thư biểu mô tế bào thận (RCC) giai đoạn tiến triển. Có dấu hiệu xâm lấn.
-
- Chỉ định: Phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ thận trái khẩn cấp.
-
- Người ký xác nhận: Phó Trưởng khoa Lưu Khải Minh.
-
- Bác sĩ hướng dẫn thực hiện: Tống Du Nhiên.
Tay tôi run bắn. Một cái nang lành tính chỉ cần uống thuốc và theo dõi, qua tay Lưu Khải Minh, nó biến thành một khối u ác tính cần phải cắt bỏ ngay lập tức.
Họ không chỉ lấy tiền. Họ đang lấy đi nội tạng của những người khỏe mạnh để phục vụ cho các “đơn hàng” bí mật mà Trình Viễn Sơn đã nhắc tới.
“Bác sĩ Tống… cô đang làm gì ở đây?”
Tiếng nói vang lên ngay sau lưng khiến tôi suýt đánh rơi cái laptop. Tôi quay lại. Là một người phụ nữ gầy gò, mắt sưng húp, tay ôm một bọc quần áo cũ. Đó là vợ của bệnh nhân Trần Đại Nghĩa.
Bà ấy không cầm dao. Bà ấy đang run rẩy.
“Họ bảo tôi… nếu không mổ đêm nay, chồng tôi sẽ chết.” Bà ấy khóc không thành tiếng. “Họ bảo cô là người trực tiếp theo dõi ca này. Cô nói thật đi, có phải chồng tôi hết cách rồi không?”
Tôi nhìn vào gương mặt khắc khổ của người phụ nữ ấy, rồi nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị bản chẩn đoán “Ung thư” giả mạo. Cổ họng tôi đắng ngắt. Nếu tôi nói thật, bà ấy sẽ phát điên. Nếu tôi im lặng, tôi chính là đồng phạm.
“Dì nghe tôi nói,” tôi hạ thấp giọng, nắm lấy đôi bàn tay khô ráp của bà ấy. “Đừng ký thêm bất kỳ giấy tờ nào nữa. Nếu họ ép, hãy nói là muốn chuyển viện lên tuyến trên.”
“Nhưng bác sĩ Lưu bảo…”
“Đừng tin Lưu Khải Minh!” Tôi gắt khẽ. “Đây là biên bản sự cố tôi tìm được. Nhìn đi.”
Tôi rút ra một tờ giấy bị kẹp sâu trong tập hồ sơ. Đây là E10 – thứ mà lẽ ra phải bị tiêu hủy ngay sau ca mổ thất bại của anh Vũ.
【E10 – Biên bản sự cố hiện trường (Trích lục)】
-
- Thời gian: 02:20 AM ngày …
-
- Địa điểm: Lan can tầng 6 – Khu C.
-
- Ghi nhận: Phát hiện vết máu bắn tung tóe trên kính vỡ. Mẫu máu không trùng khớp hoàn toàn với nạn nhân La Mộ Vũ. Có dấu hiệu giằng co mạnh trước khi rơi xuống.
-
- Lưu ý: Phó khoa Lưu chỉ đạo: “Chỉ ghi nhận là tự tử do trầm cảm. Không xét nghiệm mẫu máu lạ.”
“Anh Vũ đã cố ngăn cản ca mổ của chồng dì,” tôi thì thầm, nước mắt trào ra. “Vết máu đó… có thể là của anh ấy khi cố bảo vệ hồ sơ gốc.”
Người phụ nữ nhìn tôi trân trân, bọc quần áo trên tay rơi xuống sàn.
Đúng lúc đó, ánh đèn hành lang bỗng vụt tắt. Chỉ còn lại ánh sáng xanh loét từ màn hình laptop của tôi.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía thang máy. Một bóng người cao lớn hiện ra, phản chiếu dưới ánh đèn bảo vệ từ xa. Áo blouse trắng bay phất phơ như một bóng ma.
Lưu Khải Minh.
Ông ta không đi một mình. Phía sau ông ta là hai nhân viên bảo vệ đô con.
“Bác sĩ Tống, đêm khuya thế này mà vẫn miệt mài với hồ sơ bệnh án sao? Đúng là tấm gương sáng của khoa Thận.” Giọng ông ta vang vọng trong hành lang vắng, đầy vẻ mỉa mai và áp chế.
Tôi vội vàng gập laptop, nhét vào túi. “Tôi chỉ đang kiểm tra lại vài số liệu.”
“Kiểm tra xong chưa?” Lưu Khải Minh tiến lại gần, đôi mắt híp lại sau mặt kính. “Nếu xong rồi thì đưa tập hồ sơ đó cho tôi. Đó là tài sản của bệnh viện, không phải thứ để bác sĩ nội trú cầm đi chơi.”
Tôi nhìn sang người phụ nữ bên cạnh. Bà ấy đang run cầm cập. Tôi biết mình không thể lùi bước nữa.
“Bác sĩ Lưu, bản chẩn đoán ung thư này là giả, đúng không?” Tôi giơ tập hồ sơ lên, giọng dõng dạc. “Ông định lấy thận của ông Nghĩa để bán cho ai?”
Lưu Khải Minh sững lại một giây, rồi ông ta bật cười. Một nụ cười khiến tôi nổi da gà.
“Du Nhiên, em thông minh hơn tôi tưởng. Nhưng thông minh quá thường không sống thọ.” Ông ta ra hiệu cho hai tên bảo vệ. “Lấy lại tập hồ sơ. Bác sĩ Tống dạo này áp lực quá, có dấu hiệu ảo giác rồi. Đưa cô ấy về phòng trực ‘nghỉ ngơi’ đi.”
Tôi lùi lại, tay siết chặt cái laptop. “Đừng bước tới! Tôi đã gửi bản sao hồ sơ này cho báo chí rồi!”. Tôi nói dối, nhưng đó là lá bài duy nhất tôi có.
Hai tên bảo vệ khựng lại nhìn Lưu Khải Minh. Ông ta nheo mắt, rồi thong thả rút điện thoại ra.
“Gửi rồi sao? Vậy để tôi cho em xem cái này.”
Ông ta xoay màn hình điện thoại về phía tôi. Đó là một đoạn video từ camera giám sát hành lang cách đây 5 phút. Trong video, tôi đang lén lút lục lọi ngăn kéo và dùng USB sao chép dữ liệu.
“Tống Du Nhiên, tội đánh cắp tài liệu mật của bệnh viện và xâm nhập trái phép hệ thống dữ liệu quốc gia đủ để em ngồi tù mười năm.” Lưu Khải Minh tiến sát lại, hơi thở nồng mùi thuốc lá. “Bây giờ, em chọn đi. Trở thành người hùng ngồi tù, hay trở thành bác sĩ trưởng tương lai với một tài khoản đầy tiền?”
Tôi nhìn vào màn hình máy tính của trạm điều dưỡng đang sáng lên một dòng thông báo đỏ rực:
“Cảnh báo: Bản gốc đã bị xóa vĩnh viễn khỏi máy chủ. Bản sửa đổi đã được phê duyệt.”
Mọi dấu vết đã biến mất. Chỉ trong vài giây, sự thật đã bị bóp chết.
Tôi nhìn xuống tập hồ sơ trong tay, rồi nhìn vào nụ cười đắc thắng của Lưu Khải Minh. Tôi biết mình vừa thua một ván lớn. Nhưng khi tôi cúi xuống nhặt bọc quần áo cho người phụ nữ, tôi thấy một mẩu giấy nhỏ rơi ra từ túi áo của bà ấy. Đó là một chiếc USB màu đỏ, trên đó có dán một miếng băng cá nhân ghi dòng chữ: “Gửi Du Nhiên. Trang 1120.”