Chương 3
Tôi đứng chết lặng giữa sân bệnh viện. Tờ sao kê trong tay như nặng ngàn cân.
Tên tôi. Tống Du Nhiên.
Tại sao tài khoản của một bác sĩ nội trú nghèo như tôi lại trở thành điểm đến của những dòng tiền vấy máu? Tôi chợt nhớ lại kỳ thực tập năm nhất, Chu Vãn Thanh đã bảo tôi đưa căn cước công dân để “làm thẻ phụ cấp ăn trưa”. Tôi lúc đó mới vào nghề, ngây thơ tin rằng đó là phúc lợi của khoa. Hóa ra, thẻ đó chưa bao giờ nằm trong tay tôi.
Bọn họ đã nuôi béo tôi trong bóng tối, để khi cần, tôi sẽ là con lợn bị đưa lên bàn mổ thay cho tất cả.
Tôi không chạy trốn nữa. Càng chạy, cái thòng lọng quanh cổ càng siết chặt. Tôi vò nát tờ sao kê, nhét vào túi áo blouse, rồi quay người đi thẳng về phía khoa Thận.
23 giờ đêm. Hành lang khoa Thận vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân của tôi nện xuống sàn. Ánh đèn neon nhấp nháy tạo ra những mảng sáng tối chập chờn trên tường.
Tôi đứng trước cửa phòng Điều dưỡng trưởng. Cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong hắt ra ánh sáng vàng vọt.
Cạch.
Tôi đẩy cửa bước vào mà không gõ. Chu Vãn Thanh đang ngồi bên bàn làm việc, tay cầm một xấp bệnh án, miệng nhấm nháp trà sâm. Thấy tôi, bà ta không hề bất ngờ, chỉ chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Du Nhiên à? Đêm nay em không có ca trực mà.” Bà ta cười, nhưng đôi mắt sau gọng kính cận lại lạnh lẽo như rắn độc.
“Chị Dung, em muốn hỏi về cái tài khoản tiết kiệm mang tên em.” Tôi đi thẳng vào vấn đề, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.
Nụ cười trên mặt bà ta tắt ngấm. Chu Vãn Thanh đứng dậy, đi về phía cửa, chốt chặt lại. Tiếng cạch của ổ khóa nghe như tiếng sập bẫy.
“Em đã thấy những gì không nên thấy rồi, đúng không?” Bà ta tiến lại gần, mùi trà sâm nồng nặc đến mức nghẹt thở. “Nghe này Du Nhiên, em là một đứa trẻ có tương lai. Đừng vì một chút tò mò mà tự hủy hoại mình. Anh Vũ của em chính là tấm gương đấy.”
“Anh ấy đã làm gì?” Tôi quát khẽ. “Hay là các người đã làm gì anh ấy?”
Chu Vãn Thanh bỗng đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo blouse cho tôi, một hành động đầy vẻ đe dọa.
“Anh ta muốn làm anh hùng. Nhưng ở đây không có chỗ cho anh hùng. Chỉ có chỗ cho những người biết hợp tác.” Bà ta ghé sát tai tôi, thì thầm. “Số tiền trong tài khoản đó đủ để em mua một căn chung cư cao cấp sau khi tốt nghiệp. Chỉ cần em im lặng, ký vào vài tờ giấy xác nhận nghiên cứu lâm sàng, em sẽ có tất cả. Còn nếu không…”
Bà ta rút trong túi ra một chiếc điện thoại, mở một tấm hình rồi đưa trước mắt tôi.
Đó là ảnh chụp màn hình một nhóm chat nội bộ. Tim tôi thắt lại khi thấy tên mình trong đó.
【E04 – Ảnh chụp màn hình chat nhóm chuyên môn (Khoa Thận)】
Lưu Khải Minh: “Bệnh nhân ca số 6 (Phòng 402) đã ký cam kết chưa?”
Chu Vãn Thanh: “Rồi ạ. Bác sĩ Tống Du Nhiên đã trực tiếp tư vấn và hướng dẫn người nhà ký.”
Lưu Khải Minh: “Tốt. Nhắc bác sĩ Tống hoàn thiện hồ sơ bệnh án theo hướng ‘suy thận giai đoạn cuối có chỉ định mổ khẩn cấp’. Tiền chưa đến thì sao?”
Chu Vãn Thanh: “Phía gia đình đang xoay. Nhưng chúng ta không thể đợi lâu.”
Lưu Khải Minh: “Nếu cắt bỏ được bộ phận đó, tiền sẽ giải ngân ngay từ phía công ty dược. Bảo bác sĩ Tống ký tên vào lệnh mổ.”
Tôi run rẩy. Tôi chưa bao giờ tư vấn cho bệnh nhân ở phòng 402 về việc mổ khẩn cấp. Tôi chưa bao giờ ký lệnh mổ đó.
“Các người… các người giả mạo chữ ký của tôi?”
“Giả mạo?” Chu Vãn Thanh cười khẩy. “Ai tin em? Hồ sơ đã nằm trong kho lưu trữ, lệnh mổ có dấu đỏ của khoa. Du Nhiên, em đã nhúng chàm rồi. Bây giờ em nói mình vô tội, có ai tin một kẻ có nửa triệu tệ trong tài khoản không?”
Tôi cảm thấy đất trời đổ sụp. Bọn họ đã chuẩn bị mọi thứ từ nhiều tháng trước. Mỗi bước đi của tôi đều nằm trong tính toán của Lưu Khải Minh và bà ta.
“Đừng đâm đầu vào chuyện không liên quan nữa.” Chu Vãn Thanh quay lại bàn, giọng lạnh lùng như đuổi khách. “Về nghỉ đi. Sáng mai ký nốt tập hồ sơ quyết toán dự án trên bàn tôi, rồi chúng ta vẫn là đồng nghiệp tốt.”
Tôi bước ra khỏi phòng, chân tay rụng rời. Tôi cảm giác như mình đang đi giữa một bãi mìn, chỉ cần sẩy chân một bước là tan xác.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi tôi rung lên.
Một thông báo AirDrop từ một thiết bị ẩn danh: “Movu_LastGift”.
Tôi vội vàng chấp nhận. Đó là một tệp ghi âm chỉ dài 45 giây. Tôi nép vào một góc khuất dưới cầu thang, đeo tai nghe và bấm mở.
Âm thanh đầu tiên là tiếng máy monitor nhịp tim kêu tít tít đều đặn, đặc trưng của phòng mổ. Sau đó là giọng nói của hai người đàn ông. Dù bị méo tiếng qua lớp khẩu trang, tôi vẫn nhận ra đó là giọng của Lưu Khải Minh và một bác sĩ nam khác.
【E05 – Transcript ghi âm hội thoại phòng mổ (00:13 – 00:45)】
Bác sĩ A (Giọng run): “Anh Lưu… bệnh nhân này… kết quả xét nghiệm cho thấy thận vẫn còn chức năng tốt. Tại sao chúng ta phải cắt hẳn để ghép cho ca khác?”
Lưu Khải Minh (Giọng lạnh lùng): “Cậu mới vào nghề nên chưa hiểu. Chúng ta không cứu một người, chúng ta đang thực hiện một ‘quy trình tối ưu hóa nguồn tạng’. Tiền từ phía trung gian đã chuyển vào tài khoản bác sĩ nội trú rồi.”
Bác sĩ A: “Nhưng nếu gia đình họ biết? Nếu ca này không qua khỏi trên bàn mổ?”
Lưu Khải Minh: “Tiền chưa đến thì sao? Cắt. Sống hay không tùy số mệnh thôi. Có bác sĩ Tống ký tên chịu trách nhiệm hậu phẫu rồi, cậu lo cái gì?”
Bác sĩ A: “Nhưng…”
Lưu Khải Minh: “Câm miệng và làm đi. Anh Vũ của cậu sắp ‘nghỉ hưu’ rồi, cậu muốn là người tiếp theo à?”
Tiếng máy monitor bỗng kêu dài một tiếng tè… chói tai. Một ca tử vong ngay trên bàn mổ.
Tai tôi ù đi. “Sống hay không tùy số mệnh”.
Hóa ra đây là cách họ vận hành. Họ không chỉ tham ô tiền nghiên cứu, họ đang buôn bán nội tạng ngay trên cơ thể của những bệnh nhân tin tưởng giao mạng sống cho họ. Và họ dùng tên tôi để làm tấm lá chắn cho những nhát dao giết người đó.
Tôi nhìn lên phía hành lang. Ở cuối dãy hành lang tối tăm, tôi thấy một bóng người đang đứng quan sát mình.
Là Trình Viễn Sơn.
Anh ta đứng đó, điếu thuốc trên môi không đốt, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ đã chết. Anh ta đã nghe thấy gì chưa? Anh ta là người của phe nào?
Tôi chợt nhớ lại lời Chu Vãn Thanh: “Anh Vũ của cậu sắp nghỉ hưu rồi”. Cái chết của anh Vũ không phải là tự tử. Đó là một vụ thanh trừng khi anh ấy không còn muốn hợp tác.
Và bây giờ, đến lượt tôi.
Tôi siết chặt điện thoại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía văn phòng của Lưu Khải Minh ở tầng trên. Nếu họ muốn tôi là người ký tên, tôi sẽ ký. Nhưng tôi sẽ ký vào bản cáo trạng gửi đến địa ngục dành cho tất cả bọn họ.
Tôi rút tờ sao kê bị vò nát trong túi ra, vuốt phẳng nó lại trên mặt tường lạnh lẽo. Dưới ánh đèn neon chập chờn, tôi lấy bút bi, gạch đè lên tên mình và viết tên của Lưu Khải Minh lên trên. Một tin nhắn mới hiện lên từ số lạ: “Gia đình bệnh nhân phòng 402 đang ở cổng sau. Họ mang theo dao. Chạy ngay đi.”