Chương 5
Tôi siết chặt chiếc USB màu đỏ trong túi áo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lòng bàn tay. Giữa hành lang tối tăm, đối diện với nòng súng tinh thần của Lưu Khải Minh và hai tên bảo vệ, tôi chỉ có một con đường duy nhất: Liều mạng.
“Tôi không chỉ gửi bản sao cho báo chí,” tôi nhìn thẳng vào mắt Lưu Khải Minh, giọng nói bình thản đến lạ lùng. “Tôi còn thiết lập một lệnh gửi tự động vào hộp thư của Bộ Y tế nếu tôi không đăng nhập hệ thống sau mỗi 2 giờ. Nếu các người động vào tôi, cái ghế Phó khoa của ông sẽ biến thành ghế điện ngay lập tức.”
Lưu Khải Minh nheo mắt. Ông ta là kẻ cáo già, đang cân nhắc xem lời nói dối của tôi có bao nhiêu phần sự thật. Sự im lặng kéo dài như một thế kỷ. Cuối cùng, ông ta giơ tay ra hiệu cho hai tên bảo vệ lùi lại.
“Đi nghỉ đi, bác sĩ Tống. Em có 2 giờ để suy nghĩ về đề nghị của tôi.”
Tôi không đợi ông ta nói câu thứ hai, lập tức quay lưng đi nhanh về phía khu vực hành lang phòng mổ. Ở đó có hệ thống cách âm tốt và quan trọng hơn, đó là nơi duy nhất camera giám sát thường xuyên bị “nhiễu” do từ trường của các thiết bị y tế cao cấp.
Tôi đẩy cửa vào khu hậu phẫu vắng lặng. Trình Viễn Sơn đã đứng đó từ bao giờ, tựa lưng vào tường, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào khoảng không.
“Anh đã xóa đoạn CCTV đó phải không?” Tôi đi thẳng đến trước mặt anh, không vòng vo. “Đoạn clip anh Vũ ở tầng thượng. Tại sao?”
Trình Viễn Sơn không nhìn tôi, anh rút từ túi ra một tập tài liệu mỏng, đặt lên mặt bàn inox lạnh lẽo.
“Nếu anh không xóa, em sẽ không còn cơ hội đứng đây để hỏi anh đâu. Lưu Khải Minh không chỉ có bảo vệ. Ông ta có cả hệ thống.”
Tôi mở tập tài liệu anh đưa. Đây là E06 và E09 – những thứ mà La Mộ Vũ đã dùng mạng sống để đánh đổi.
【E06 – Báo cáo nộp dự án: Thành tích Khoa Thận】
- Nội dung: Báo cáo tổng kết “Phẫu thuật ghép thận – Tối ưu hóa nguồn tạng”.
- Thành tích: Số ca phẫu thuật tăng 300% trong vòng một quý. Tỷ lệ “thành công” được ghi nhận là 98%.
- Dòng ghi chú tay (Phê duyệt): “Kinh phí nghiên cứu (Hoa hồng dược phẩm và vật tư) sẽ được tính trực tiếp trên mỗi ca mổ thành công. Đã duyệt chi. – LKM.”
【E09 – Hợp đồng dự án giữa Bệnh viện và Công ty Dược X】
- Điều khoản: Giải ngân tùy thuộc vào số lượng xét nghiệm và thuốc chống thải ghép được sử dụng.
- Mục tiêu: 50 ca/tháng. (Ghi chú: Nếu không đủ chỉ tiêu, cắt giảm ngân sách khoa).
“Anh nhìn thấy rồi chứ?” Tôi ném tập tài liệu xuống. “Họ ép chỉ tiêu mổ để lấy tiền hoa hồng. Vì không đủ 50 ca, họ biến những bệnh nhân khỏe mạnh thành bệnh nhân ung thư để mổ khổng.”
“Anh biết.” Trình Viễn Sơn cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng khiến tôi rùng mình. “Và em có biết ai là người trực tiếp điều chỉnh số liệu trên máy chủ để những con số này trở nên ‘hợp lý’ không? Là La Mộ Vũ.”
Tôi lùi lại, va vào mép bàn inox. “Không thể nào! Anh Vũ là người đã tố cáo…”
“Cậu ấy đã tố cáo, nhưng trước đó, cậu ấy đã bị họ nắm thóp.” Trình Viễn Sơn tiến lại gần, từng bước một. “Họ dùng nợ nần của gia đình cậu ấy để ép cậu ấy nhúng tay vào giai đoạn đầu. Khi cậu ấy muốn dừng lại và tung toàn bộ chứng cứ, họ đã thực hiện ‘ảo thuật camera’.”
Anh ta mở laptop, cho tôi xem một đoạn nhật ký hệ thống mà anh đã bí mật khôi phục.
【E11 – CCTV & Log hệ thống (Trích sao)】
- 2:03 AM: Bác sĩ La Mộ Vũ đi ngang hành lang khu C, trên tay cầm ổ cứng.
- 2:20 AM: Tín hiệu Camera khu vực tầng thượng bị mất (Nghi vấn: Bị ghi đè bởi một đoạn clip cũ đã chuẩn bị sẵn).
- 2:37 AM: Tín hiệu quay lại. Hiện trường chỉ còn lại một đôi giày và lá thư tuyệt mệnh giả.
- Dòng lệnh hệ thống: Delete_User_Log: LaMoVu. Admin: TrinhVienSon.
“Anh chính là người thực hiện lệnh xóa?” Tôi thét lên, nước mắt trào ra vì thất vọng. “Anh che giấu cho họ?”
“Tôi xóa để giữ lại mạng sống cho em!” Trình Viễn Sơn gầm lên, bàn tay anh siết chặt lấy vai tôi. “Nếu đoạn clip đó còn tồn tại, nó sẽ cho thấy La Mộ Vũ đã tự tay xóa dữ liệu của mình trước khi nhảy xuống – một hành động của kẻ tội đồ sợ hãi bị lộ. Tôi đã xóa cái ‘bằng chứng giả’ đó để em có thể tiếp tục tìm ra cái thật!”
Anh ta buông tôi ra, giọng nói bỗng trở nên vô hồn.
“Em nghĩ mình vô can sao, Du Nhiên? Em nghĩ tại sao anh Vũ lại gửi cái USB đó cho em thông qua người nhà bệnh nhân, thay vì đưa trực tiếp?”
Tôi không trả lời được.
“Vì cậu ấy biết, chỉ có tên của em mới đủ sức nặng để làm vật tế. Em nhìn vào file E08 trong cái USB đỏ đi.”
Tôi run rẩy cắm chiếc USB đỏ vào máy. Một bản “Phiếu điều chỉnh chi phí” hiện ra.
【E08 – Phiếu điều chỉnh chi phí (Sửa đổi nội bộ)】
- Nội dung: Thêm phụ phí đặc biệt cho 12 ca mổ giả.
- Người phê duyệt kỹ thuật: Tống Du Nhiên.
- Mã xác thực chữ ký số: DU_NHIEN_DR_2026. (Ghi chú: Chữ ký số này được đăng ký từ máy tính cá nhân của Tống Du Nhiên lúc 3 giờ sáng tuần trước).
“Em nghĩ anh chưa từng vi phạm à?” Trình Viễn Sơn nhìn tôi với nụ cười cay đắng. “Ở cái bệnh viện này, những ai vô can bao giờ? Anh đã xóa clip để cứu em, nhưng chính tay anh cũng đã ký vào bản sao kê nhận tiền hộ Chu Vãn Thanh để giữ mạng cho chính mình.”
Tôi nhìn vào cái tên của mình trên bản chi phí khống. Hóa ra, trong lúc tôi ngủ, trong lúc tôi trực, họ đã dùng chính danh nghĩa của tôi để hoàn thiện cái bẫy này. La Mộ Vũ gửi USB cho tôi không phải để tôi cứu anh ấy, mà là để tôi thấy rằng tôi và anh ấy đang đứng chung một con thuyền đắm.
“Bây giờ em hiểu chưa?” Trình Viễn Sơn thì thầm. “Không có ai là trong sạch cả. Chúng ta đều là những quân cờ đang tự ăn thịt lẫn nhau.”
Điện thoại của tôi bỗng rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng lần này không phải lời cảnh báo. Đó là một đoạn video ngắn từ camera hành lang ngay lúc này.
Trong video, tôi và Trình Viễn Sơn đang đứng sát nhau ở khu hậu phẫu. Phía sau chúng tôi, cánh cửa phòng kỹ thuật từ từ mở ra. Lưu Khải Minh bước ra, trên tay cầm một chiếc điều khiển từ xa.
Trình Viễn Sơn nhìn vào màn hình điện thoại của tôi, rồi nhìn lên trần nhà – nơi có một thấu kính camera nhỏ xíu đang nháy đỏ mà chúng tôi đã bỏ sót. Anh ấy lẩm bẩm: “Em nói đúng, Du Nhiên… ảo thuật camera thực sự rất đáng sợ.” Anh ấy bỗng đẩy mạnh tôi vào phòng khử trùng và chốt cửa ngoài, tiếng nói cuối cùng vọng qua lớp kính: “Chạy đi, hoặc là tất cả chúng ta cùng chết ở đây.”