Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 2

  1. Home
  2. Sau Khi Đàn Anh Nhảy Lầu, Tôi Nhận Được Một Email Tuyệt Mệnh
  3. Chương 2
Prev
Next

Sáng sớm, 6 giờ 45 phút.

Tôi không về nhà theo lời cảnh báo của Trình Viễn Sơn. Cả đêm đó, tôi ngồi trong một tiệm net mở cửa 24/24, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị những thư mục nén của La Mộ Vũ. Càng đọc, tôi càng thấy lạnh.

Tôi cần bằng chứng cứng. Thứ gì đó không thể bị xóa chỉ bằng một nút “Delete” trên máy chủ bệnh viện. Thứ đó chỉ có thể nằm ở phòng Tài vụ.

Phòng Tài vụ nằm ở tầng 4 của tòa nhà hành chính, tách biệt hẳn với khu điều trị đầy mùi máu và cồn. Ở đây chỉ có mùi giấy mới, mùi mực in và tiếng máy điều hòa chạy rè rè khô khốc.

Cố Ngôn Trạch đang đợi tôi ở cửa sau. Anh ta là nhân viên tài vụ, cũng là người duy nhất ở cái bệnh viện này còn nợ tôi một ân tình – năm ngoái tôi đã thức trắng ba đêm để chăm sóc mẹ anh ta khi bà nhập viện khoa Thận.

“Du Nhiên, cô điên rồi.” Ngôn Trạch đưa tôi vào trong, tay anh ta run bắn khi tra chìa khóa vào ổ. “Nếu bị phát hiện, tôi sẽ mất việc, còn cô… cô có thể đi tù.”

“Ngôn Trạch, anh Vũ chết rồi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng khản đặc. “Anh nghĩ anh ấy tự nhảy sao? Anh ấy là người yêu đời nhất mà tôi biết.”

Ngôn Trạch im lặng. Anh ta ngồi xuống máy tính, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím. Tiếng máy in bắt đầu hoạt động, âm thanh rẹt… rẹt… đều đặn trong căn phòng vắng lặng nghe như tiếng nghiến răng của một con quái vật.

“Tôi chỉ có thể trích xuất sao kê nội bộ của hệ thống khen thưởng và trợ cấp nghiên cứu. Cô chỉ có 5 phút.”

Xấp giấy còn nóng hổi được đẩy ra khỏi máy. Tôi chộp lấy, những con số nhảy múa trước mắt tôi.

【E02 – Sao kê hệ thống tài chính nội bộ (Trích lục)】

  • Đối tượng thụ hưởng: La Mộ Vũ (Mã nhân viên: BV-TN119)
  • Loại tài khoản: Phụ cấp dự án nghiên cứu ghép thận 03-LKM.
  • Chi tiết giao dịch:
    1. Ngày 05/01: + 10.800  tệ (Nội dung: Phí hỗ trợ xét nghiệm)
    2. Ngày 20/01: + 10.800  tệ (Nội dung: Phí hỗ trợ xét nghiệm)
    3. Ngày 03/02: + 10.800  tệ (Nội dung: Phí hỗ trợ xét nghiệm) …
    4. Ngày 18/11: + 10.800  tệ (Nội dung: Phí hỗ trợ xét nghiệm)

Tổng cộng: 46 khoản. Tất cả đều bằng một con số duy nhất: 10.800  tệ.

Mười ngàn tám trăm tệ. Ở thành phố này, đó là mức lương hai tháng của một bác sĩ nội trú như tôi. Nhưng đây là “phụ cấp xét nghiệm” – thứ mà chúng tôi thực tế chưa bao giờ nhận được đầy đủ.

Tại sao lại là 46 lần? Và tại sao lại là con số 10.800?

“Cô nhìn tiếp đi.” Ngôn Trạch thì thầm, mồ hôi chảy ròng ròng bên thái dương. “Đừng chỉ nhìn tiền vào. Hãy nhìn xem số tiền đó đi đâu.”

Anh ta lật sang một trang khác. Đây là hồ sơ chuyển tiếp từ tài khoản cá nhân của La Mộ Vũ liên kết với hệ thống bệnh viện.

Lồng ngực tôi thắt lại.

Mỗi khi nhận được 10.800  tệ, chỉ trong vòng chưa đầy 15 phút sau, toàn bộ số tiền đó sẽ được rút ra hoặc chuyển tiếp đến một tài khoản khác qua Internet Banking.

【E03 – Bản đối soát giao dịch chuyển tiếp (Nội dung trích sao)】

  • Giao dịch 01: Chuyển 10.800  tệ đến tài khoản: 6222 0210 **** 5567
  • Giao dịch 02: Chuyển 10.800  tệ đến tài khoản: 6222 0210 **** 5567
  • Chủ tài khoản thụ hưởng: Chu Vãn Thanh (ĐD Trưởng).

Chu Vãn Thanh.

Cái tên đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Trong khoa, chúng tôi gọi bà ấy là “Thanh Ma Ma” – không phải vì bà ấy hiền hậu như bà tiên, mà vì bà ấy giống như nhân vật Dung Ma Ma trong phim, tàn nhẫn và kiểm soát mọi ngóc ngách của khoa Thận bằng những cây kim tẩm độc.

Chu Vãn Thanh là Điều dưỡng trưởng, nhưng thực tế bà ta là cánh tay phải của Phó khoa Lưu Khải Minh. Bà ta quản lý từ vật tư tiêu hao đến lịch trực, và bây giờ tôi biết thêm một việc: Bà ta quản lý cả “ví tiền” của những kẻ chết thay.

“La Mộ Vũ chỉ là một cái trạm trung chuyển.” Ngôn Trạch nói nhanh, tay bắt đầu thu dọn giấy tờ. “Họ dùng danh nghĩa của bác sĩ nội trú và nghiên cứu sinh để rút tiền từ các dự án nghiên cứu khống. Tiền chảy qua tài khoản của những người như anh Vũ, sau đó chảy về túi của Chu Vãn Thanh. Nếu bị thanh tra, người đứng tên chịu tội đầu tiên sẽ là bác sĩ có tên trên sao kê.”

Tôi sực nhớ đến trang cuối cùng trong tệp tin 1119 trang mà Trình Viễn Sơn đã nhắc đến.

Họ đã chọn em làm người tiếp theo.

“Ngôn Trạch, anh có thể tìm xem tên tôi có trong hệ thống này không?”

Ngôn Trạch nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ do dự. Anh ta gõ tên tôi vào ô tìm kiếm: Tống Du Nhiên.

Máy tính chạy vòng tròn xoay tít.

Một giây. Hai giây.

“Không có.” Ngôn Trạch thở phào. “Tên cô sạch sẽ.”

Tôi chưa kịp nhẹ lòng thì anh ta bỗng khựng lại. Anh ta bấm vào một mục ẩn trong phần “Quỹ phúc lợi công đoàn”.

“Chờ đã… Có một khoản mang tên cô. Nhưng nó không phải tiền mặt. Nó là một gói ‘Bảo hiểm nhân thọ đặc biệt’ được bệnh viện mua từ tháng trước. Người thụ hưởng là… Bệnh viện ĐH Y Khoa.”

Tôi rùng mình. Tại sao bệnh viện lại mua bảo hiểm nhân thọ cho một bác sĩ nội trú vô danh như tôi? Và tại sao họ lại là người thụ hưởng?

Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía hành lang. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá nghe cộp… cộp… cộp… đều đặn và uy quyền.

Chu Vãn Thanh. Giờ này bà ta đáng lẽ phải ở khoa để bàn giao ca trực.

“Mau đi đi!” Ngôn Trạch đẩy tôi vào phòng kho chứa hồ sơ cũ phía sau. “Đừng ra ngoài cho đến khi tôi ra hiệu.”

Tôi nép mình sau những chồng hồ sơ bám đầy bụi. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy bóng dáng mập mạp của Chu Vãn Thanh bước vào phòng tài vụ. Bà ta không cười, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng nhưng lộ rõ vẻ hung ác dưới ánh đèn huỳnh quang.

“Tiểu Cố, bản sao kê của La Mộ Vũ đâu?” Bà ta hỏi, giọng nói sắc lẻm. “Phó khoa Lưu bảo tôi đến thu hồi toàn bộ giấy tờ liên quan đến cậu ta. Cảnh sát có thể sẽ đến kiểm tra tài chính vào chiều nay.”

“Dạ… em đang chuẩn bị. Chị đợi một chút.” Ngôn Trạch cố giữ giọng bình thản, nhưng tôi thấy tay anh ta giấu dưới bàn đang siết chặt lại.

“Tiểu Cố này,” Chu Vãn Thanh tiến lại gần, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc len qua khe cửa vào mũi tôi. “Cậu là người thông minh. Ở cái bệnh viện này, biết điều thì mới sống thọ được. Như cái cậu Mộ Vũ ấy, giỏi thì giỏi thật, nhưng lại quá cứng nhắc. Cứng quá thì dễ gãy, cậu hiểu chứ?”

Tôi nín thở, tim đập mạnh đến mức tưởng như bà ta có thể nghe thấy. Trong tay tôi vẫn là xấp giấy sao kê E02 và E03 – bằng chứng cho thấy bà ta đã bỏ túi hơn nửa triệu tệ từ máu và mồ hôi của các bác sĩ trẻ.

Sau khi lấy được tập hồ sơ từ Ngôn Trạch, Chu Vãn Thanh quay người bước đi. Trước khi ra khỏi cửa, bà ta bỗng dừng lại, mũi hít hít vào không trung.

“Mùi nước hoa này… quen lắm.” Bà ta xoay đầu nhìn về phía phòng kho nơi tôi đang trốn. “Trong đó có ai không?”

Ngôn Trạch nhanh trí đáp: “Dạ không, chắc là mùi tinh dầu xịt phòng em mới dùng. Chị biết đấy, phòng này toàn mùi giấy cũ, khó chịu lắm.”

Chu Vãn Thanh hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Tôi bước ra khỏi phòng kho, toàn thân rã rời. Ngôn Trạch nhìn tôi, thì thầm: “Du Nhiên, cô phải đi ngay. Chu Vãn Thanh không đơn giản chỉ là điều dưỡng đâu. Bà ta biết cô đang cầm thứ gì đó.”

Tôi cầm xấp sao kê, chạy vội ra khỏi tòa nhà hành chính.

Tôi đi ngang qua khu vườn của bệnh viện, nơi có một đài phun nước đã ngừng hoạt động từ lâu. Trên một chiếc ghế đá, tôi thấy bác sĩ Trình Viễn Sơn đang ngồi đó, trên tay là một điếu thuốc đã cháy gần hết.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

“Lấy được rồi à?”

Tôi gật đầu, siết chặt xấp giấy. “46 khoản tiền. Tất cả đều chuyển cho Chu Vãn Thanh.”

Trình Viễn Sơn cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. Anh ta đứng dậy, phủi tàn thuốc trên áo.

“Em mới chỉ thấy cái ngọn thôi, Du Nhiên. Em có biết tại sao 10.800  tệ lại là con số cố định không?”

Tôi lắc đầu.

“Đó là giá của một quả thận ‘loại hai’ trên thị trường đen sau khi trừ hết chi phí cho các khâu trung gian.” Trình Viễn Sơn ghé sát tai tôi, thì thầm. “Anh Vũ của em không chỉ là người rửa tiền. Anh ấy là người trực tiếp tham gia vào các ca mổ ‘ngoại bảng’ đó.”

Tôi lùi lại một bước, bàng hoàng. “Không thể nào! Anh Vũ không bao giờ làm thế!”

“Vậy em giải thích thế nào về việc này?”

Trình Viễn Sơn đưa cho tôi chiếc điện thoại của anh ta. Trên màn hình là một đoạn chat nhóm bí mật mang tên “Project Thận 03”.

【E04 – Ảnh chụp màn hình chat nội bộ】

User 1 (Phó khoa Lưu): “Bệnh nhân ca 06 đã sẵn sàng. Tiền đã đến chưa?”

User 2 (Chu Vãn Thanh): “Chưa thấy thông báo từ phía trung gian. Mệt mồm nữa.”

User 3 (La Mộ Vũ): “Nếu tiền chưa đến thì sao?”

User 1: “Nếu cắt bỏ, tiền sẽ giải ngân. Làm đi. Đừng để lỡ khung giờ vàng.”

Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Những con chữ đó như những con dòi bò trên da thịt tôi.

“Xem kỹ lần cuối đi,” Trình Viễn Sơn lạnh lùng nói. “Tên tài khoản người nhận cuối cùng trong sao kê của em thực sự là ai?”

Tôi mở xấp giấy ra một lần nữa, lật đến trang cuối cùng của bản đối soát. Dưới dòng tên Chu Vãn Thanh, có một lệnh chuyển tiếp định kỳ hàng tháng cho một tài khoản tiết kiệm được ủy quyền.

Tên chủ tài khoản ủy quyền hiện lên rõ mồn một dưới ánh nắng ban mai:

Tống Du Nhiên.

Cái tên đó không phải của ai khác. Đó là tên đầy đủ của tôi.

Tôi đứng giữa sân bệnh viện, tờ sao kê trên tay rơi xuống đất. Hóa ra, suốt một năm qua, số tiền bẩn đó vẫn âm thầm chảy vào một tài khoản mang tên tôi mà tôi không hề hay biết. Tôi không phải là người điều tra. Tôi đã được họ chuẩn bị để trở thành “kẻ thủ ác” hoàn hảo nhất ngay từ đầu.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
Tháng 3 23, 2026
song-lai-toi-khong-yeu-co-nua
Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
Tháng 3 14, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
Tháng 3 30, 2026
phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
Tháng 3 27, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay