Chương 1
2 giờ 17 phút sáng.
Màn hình điện thoại của tôi sáng rực giữa phòng trực vắng lặng. Một tin nhắn từ La Mộ Vũ. Chỉ vỏn vẹn tám chữ, nhưng nó khiến máu trong người tôi như đông cứng lại:
“Nếu tôi chết, đừng tin. Mở email đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, tim đập loạn nhịp. Anh Vũ? Bác sĩ nội trú xuất sắc nhất khoa Thận, người vừa mới chiều nay còn cười bảo tôi rằng: “Du Nhiên, ráng trực xong tối nay, mai anh mời đi ăn lẩu”.
Ba phút sau, tiếng chuông báo động của bệnh viện xé toạc màn đêm.
“Có người nhảy lầu! Khu C, tất cả các bác sĩ trực tập trung ngay lập tức!”
Tôi chạy. Đôi dép y tế quẹt trên sàn hành lang tạo ra những tiếng động chát chúa. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc đến mức buồn nôn. Khi tôi đến nơi, khu vực dưới sân tòa nhà khu C đã được vây kín. Ánh đèn huỳnh quang lờ mờ rọi xuống một bóng người nằm bất động trên nền xi măng lạnh ngắt.
Là anh ấy. Vẫn bộ blouse trắng ấy, giờ đây nhuốm một màu đỏ thẫm đến gai người dưới ánh đèn bảo vệ.
“Áp lực quá thôi mà.” – Bác sĩ Lưu Khải Minh, Phó trưởng khoa, đứng đó, tay đút túi quần, giọng điệu bình thản đến lạ lùng. “Dạo này cậu ấy hay than phiền về đề tài nghiên cứu bị tắc nghẽn. Thật đáng tiếc.”
Tôi nhìn ông ta. Ánh mắt ông ta không có lấy một chút xót thương, chỉ có sự tính toán lạnh lẽo. Xung quanh, các đồng nghiệp xầm xì, người thở dài, người cúi mặt. Không một ai đặt câu hỏi. Một bác sĩ trẻ tự tử vì áp lực là kịch bản hoàn hảo nhất để đóng lại mọi nghi vấn.
Nhưng tôi thì biết. Tôi có tin nhắn đó.
Sáng hôm sau, bầu không khí ở khoa Thận căng thẳng như một dây đàn sắp đứt. Tôi ngồi trong góc phòng trực, tay run rẩy mở laptop. Tôi không dám dùng mạng bệnh viện. Tôi phát wifi từ điện thoại cá nhân, tay liên tục gõ mật khẩu hộp thư bí mật của mình.
Một email không tiêu đề hiện ra. Người gửi: Movu_dr119@gmail.com.
Nội dung chỉ có một tệp đính kèm đặt tên là Project_Final_1119.zip. Kèm theo đó là một dòng ghi chú ngắn gọn:
“Mở đi. Nhưng đừng mở ở đây. Họ đang nghe thấy tất cả.”
Tôi nuốt nước bọt, cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang nhìn vào lưng mình qua khe cửa phòng trực. Tôi tắt máy, nhét laptop vào ba lô rồi xin phép về sớm vì lý do sức khỏe. Không ai ngăn cản, họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại, như thể tôi là người tiếp theo sẽ suy sụp sau cái chết của đàn anh.
Tôi không về nhà. Tôi ghé vào một quán cà phê internet cũ kỹ ở ngoại ô, nơi khói thuốc và tiếng gõ phím lạch cạch của những kẻ chơi game thâu đêm là tấm màn che hoàn hảo nhất.
Tệp tin yêu cầu mật khẩu.
Tôi thử ngày sinh của anh ấy: Sai. Tôi thử mã số nhân viên: Sai. Tôi thử ngày chúng tôi cùng thực hiện ca ghép thận đầu tiên: Vẫn sai.
Tôi ngồi thẫn thờ, mồ hôi thấm ướt lưng áo. “Đừng tin…” – Tôi lẩm bẩm lại câu nói đó. Anh ấy muốn tôi tin vào cái gì? Hay chính xác hơn, anh ấy muốn tôi nhìn thấy cái gì đầu tiên?
Tôi chợt nhớ đến một chi tiết nhỏ. Trên bàn làm việc của anh ấy luôn có một cuốn sổ tay cũ, bìa ghi con số 0612. Đó là ngày mẹ anh ấy mất vì suy thận – biến cố đã khiến anh ấy quyết tâm theo ngành này.
Tôi gõ: 0612.
Cạch.
Tệp tin giải nén thành công. Màn hình máy tính lập tức bị lấp đầy bởi một danh sách dài dằng dặc các thư mục được đánh số từ E01 đến E18.
Tôi nhấp vào thư mục đầu tiên.
【E01 – Tài liệu khởi động điều tra】
Trích đoạn nhật ký kỹ thuật số của La Mộ Vũ:
“Ngày 14 tháng 10. Tôi phát hiện ra danh sách bệnh nhân chờ ghép thận của Phó khoa Lưu có sự sai lệch. Một bệnh nhân nhóm máu O, không có tên trong danh sách ưu tiên quốc gia, bỗng dưng được phẫu thuật ngay trong đêm. Chi phí ca mổ được thanh toán bằng tiền mặt qua một tài khoản trung gian. Tôi đã hỏi anh Trình Viễn Sơn, anh ấy bảo tôi đừng lo chuyện bao đồng nếu còn muốn lấy bằng tiến sĩ.”
“Ngày 20 tháng 10. Tập hồ sơ này đã lên đến trang thứ 200. Tôi bắt đầu thấy sợ hãi. Mỗi khi bước vào phòng mổ, tôi cảm giác mình không phải là bác sĩ, mà là một thợ mổ thuê cho những đơn hàng giấu tên.”
Tôi lướt xuống cuối tệp tin đầu tiên. Trái tim tôi như ngừng đập khi nhìn thấy một ảnh chụp màn hình email nội bộ được gửi từ tài khoản của Ban Giám đốc bệnh viện cho toàn bộ khoa Thận vào đêm anh Vũ qua đời.
Nội dung email đó không phải là thông báo về cái chết của anh ấy. Mà là một lệnh xóa dữ liệu định kỳ cho hệ thống máy chủ phẫu thuật, được thực hiện lúc 2 giờ 30 phút sáng – đúng 13 phút sau khi anh ấy nhắn tin cho tôi.
Họ không chỉ muốn anh ấy chết. Họ muốn xóa sổ mọi dấu vết mà anh ấy đã để lại.
Tôi run rẩy nhấp vào trang tiếp theo của file nén. Đó là một bản scan chứng minh thư nhân dân.
Là của tôi. Tống Du Nhiên.
Phía dưới bản scan là một dòng chữ viết tay của anh Vũ, được chụp lại:
“Xin lỗi nhé, Du Nhiên. Họ đã chọn em làm người ký tên cho những ca mổ này rồi.”
Tiếng chuông điện thoại trong túi quần tôi đột ngột reo lên. Một số lạ.
Tôi bắt máy, giọng nói ở đầu dây bên kia lạnh lẽo và đặc quánh như thuốc độc:
“Bác sĩ Tống, laptop của cô quên ở phòng trực rồi. Chúng tôi đã mang nó về phòng của Phó khoa Lưu. Cô có muốn đến lấy lại không?”
Tôi nhìn vào màn hình máy tính của quán net. Tôi chưa bao giờ để quên laptop ở phòng trực. Tôi đang đeo nó trên vai.
Bọn họ không tìm laptop. Bọn họ đang tìm tôi.
Tôi lập tức tắt máy, rút USB, chạy ra khỏi quán net trong cơn mưa tầm tã. Phía sau tôi, ánh đèn pha của một chiếc xe đen từ từ tiến lại gần.
Tôi nhập mật khẩu điện thoại, gõ một dòng tin nhắn cho Cố Ngôn Trạch – người duy nhất tôi còn có thể hy vọng ở phòng tài vụ:
“Kiểm tra sao kê của La Mộ Vũ ngay. Có 46 khoản tiền không tên. Tìm xem nó đi đâu.”
Tôi vừa gửi đi thì điện thoại báo: Tin nhắn không thể gửi. Dịch vụ bị gián đoạn.
Tôi nhìn lên cột sóng điện thoại. Trống không. Ai đó đã phá sóng khu vực này.
Tôi nép mình vào bóng tối của một con hẻm nhỏ, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa. Trong đầu tôi chỉ còn lại dòng chữ cuối cùng của anh Vũ trong file E01.
Bốn sáu khoản tiền công. Xem kỹ lần cuối tên người nhận… Tên Chu Vãn Thanh
Chu Vãn Thanh? Điều dưỡng trưởng Chu Vãn Thanh? Người luôn mang trà sâm cho tôi mỗi đêm trực?
Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai tôi. Tôi suýt nữa đã hét lên nếu không có một bàn tay khác bịt chặt miệng tôi lại.
“Suỵt. Là anh đây.”
Ánh đèn pin yếu ớt lóe lên. Là Trình Viễn Sơn. Gương mặt anh ấy tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ cảnh báo.
“Đừng về nhà,” anh ấy thì thầm, giọng run bắn. “Bọn họ đang ở đó.”
“Anh Vũ không tự tử, đúng không?” Tôi hỏi, giọng lạc đi.
Trình Viễn Sơn không trả lời ngay. Anh ấy nhìn vào chiếc USB tôi đang siết chặt trong tay, rồi nói một câu khiến tôi rùng mình:
“Trong 1.119 trang đó, em có biết trang cuối cùng viết gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Nó viết tên em. Với tư cách là người chủ mưu vụ tham ô này.”
Tôi chết lặng. Kế hoạch “vả mặt” của tôi còn chưa bắt đầu, mà cái bẫy dành cho tôi đã được giăng sẵn.
Câu móc kết: Tôi nhìn sâu vào mắt Trình Viễn Sơn, cố tìm một tia thật lòng, nhưng chỉ thấy bóng tối sâu thẳm. Anh ấy đang cứu tôi, hay đang dẫn tôi vào một hố sâu khác? Tôi mở file E02 trên chiếc điện thoại đã mất sóng, dòng đầu tiên hiện ra: “Gửi Trình Viễn Sơn – 10.800 tệ. Nội dung: Phí giữ miệng.”