Summary
“Ở Cửu Trùng Thiên, thiện lương không có móng vuốt chỉ là một dạng tự sát.”
Tạ Vân Chi, thứ nữ Tạ gia, mang thân phận thấp hèn bước vào Tử Cấm Thành với một mục tiêu duy nhất: Sống sót qua ngày, tích cóp tiền bạc để đưa người mẹ yếu ớt thoát khỏi gia tộc máu lạnh.
Thế nhưng, đêm đầu tiên nhập cung, tin dữ ập đến: Mẹ nàng bạo bệnh qua đời.
Một tờ giấy cháy xém, một âm mưu giấu kín chốn triều đình, một cái chết bị bưng bít bằng hai chữ “diệt khẩu”.
Từ khoảnh khắc nắm chặt chiếc trâm gỗ đẫm máu của mẹ, Tạ Vân Chi hiểu ra: Chốn hậu cung này không có chỗ cho kẻ yếu, và sự an phận chính là lưỡi dao tự cứa cổ mình.
Nàng không tranh sủng bằng nước mắt, nàng tranh quyền bằng mưu lược.
Nàng không cầu sự thương xót của bậc đế vương, nàng mượn tay ngài để dọn sạch bàn cờ.
Từng bước một, từ một Đáp ứng nhỏ bé bơ vơ, nàng giẫm lên xác kẻ thù, dùng máu của những kẻ cao ngạo nhất để lát đường lên đỉnh Cửu Trùng.
“Hoàng thượng, người muốn cân bằng quyền lực? Ta sẽ đánh sập cả cái vương triều này cho người xem.”
Truyện không dành cho những ai tìm kiếm tình yêu hường phấn. Đây là hành trình hóa phượng hoàng bằng lửa hận của một nữ nhân mười phần tỉnh táo!