Chương 7
Tháng Chín, gió thu lùa qua những tán lá phong đỏ rực ở bãi săn Tây Giao, mang theo cái lạnh se sắt của đất trời độ chuyển mùa.
Năm nay, Hoàng đế Tiêu Dực tổ chức kỳ Thu tiễn (săn thú mùa thu) quy mô lớn nhất trong ba năm qua. Hậu cung đi theo bồi giá không nhiều, ngoài Vạn Quý phi đang kiêu hãnh cưỡi trên lưng con ngựa trắng, chỉ có vài phi tần được ân sủng, trong đó có Tạ Quý nhân – Tạ Vân Chi.
Vân Chi không biết cưỡi ngựa. Nàng ngoan ngoãn ngồi trong lăng bạt (lều trại) dành cho nữ quyến, yên lặng thêu một chiếc hà bao, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng. Sự tĩnh lặng của nàng hoàn toàn đối lập với tiếng kèn sừng trâu hừng hực và tiếng vó ngựa rầm rập ngoài kia.
Nhưng thâm tâm nàng chưa bao giờ thôi tính toán. Từ sau bức thư của Tạ Thừa tướng, Vân Chi bề ngoài vờ như ngoan ngoãn quy thuận Vạn Quý phi, ngày ngày đến Trữ Tú cung thỉnh an, dâng lễ vật quý giá mà Hoàng thượng ban thưởng. Vạn Quý phi ngoài mặt cười nói tỷ muội tình thâm, nhưng ánh mắt nhìn nàng chưa bao giờ vơi đi sự cảnh giác và khinh miệt.
“Rống!”
Một tiếng gầm đinh tai nhức óc đột ngột xé toạc bầu không khí náo nhiệt của bãi săn, kéo Vân Chi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Ngay sau đó là tiếng ngựa hí cuồng loạn, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng và tiếng hét chói lọi của thái giám: “Hộ giá! Có gấu điên! Mau hộ giá Hoàng thượng!”
Vân Chi giật mình đứng phắt dậy. Nàng vén rèm lều nhìn ra ngoài. Bãi săn đang rơi vào một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng. Một con gấu ngựa đen tuyền, khổng lồ, trên lưng cắm hai mũi tên nhọn hoắt đang phát điên lao thẳng về phía đài gác nơi Tiêu Dực đang đứng quan sát. Không biết vì cớ gì, hàng rào bảo vệ lại bị thủng một lỗ lớn, cấm quân bị đám ngựa hoảng loạn làm cho rối loạn đội hình, không thể tiến lên kịp.
Tiêu Dực rút kiếm, đứng chắn trước mặt Vạn Quý phi lúc này đã sợ hãi ngã khụy xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Con gấu gầm lên, chồm hai chân trước, lao thẳng về phía bậc đế vương.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, tất cả mọi người đều cứng đờ vì sợ hãi, kể cả những thị vệ hoàng gia được huấn luyện nghiêm ngặt. Nhưng Vân Chi thì không.
Nàng hiểu, nếu Tiêu Dực chết lúc này, Tạ gia và Vạn Quý phi sẽ lập Thập nhị Hoàng tử (con ruột của Quý phi) lên ngôi, Thái tử sẽ bị phế, quyền lực của chúng sẽ bao trùm thiên hạ, và nàng sẽ vĩnh viễn không thể báo thù.
Hoàng đế không thể chết!
Không chút do dự, Vân Chi vớ lấy chậu than hồng đang cháy hừng hực trong lều, dồn hết sức lực bình sinh chạy lao ra ngoài.
“Hoàng thượng, cẩn thận!”
Ngay khi móng vuốt của con thú dữ sắp giáng xuống, Vân Chi lao tới, dùng thân hình nhỏ bé của mình chắn trước mặt Tiêu Dực, đồng thời hất tung chậu than nóng rực thẳng vào mặt con gấu.
“Gào…!”
Than hồng rực lửa cháy xèo xèo trên lớp lông và đôi mắt của con thú. Nó rống lên đau đớn tột độ, mất phương hướng, vung móng vuốt cào loạn xạ. Một nhát cào sượt qua cánh tay trái của Vân Chi, xé toạc lớp áo lụa, máu tươi lập tức trào ra.
Lực va đập mạnh khiến nàng ngã văng ra sau, ngất lịm trong vòng tay cứng cáp của Tiêu Dực.
Đến lúc này, cấm quân mới kịp lao tới, hàng chục mũi giáo đâm xuyên qua người con gấu, kết liễu mạng sống của con thú điên.
Tiêu Dực ôm chặt lấy thân ảnh nhỏ bé đang rỉ máu trong tay, đôi mắt rồng vằn lên những tia máu đáng sợ. Hắn nhìn lướt qua Vạn Quý phi đang co rúm ở một góc, rồi nhìn xuống nữ nhân vừa lấy thân mình chắn vuốt gấu cho hắn. Trong chốn cung đình dối trá này, vào khoảnh khắc sinh tử, kẻ thường ngày kiêu ngạo thì hèn nhát lùi bước, còn kẻ luôn im lặng lại nguyện lấy mạng đổi mạng.
“Truyền thái y! Lập tức truyền thái y!” Tiêu Dực gầm lên, bế thốc Vân Chi bước nhanh về phía ngự trướng.
Ba ngày sau, Vân Chi tỉnh lại trong ngự trướng thoang thoảng mùi long diên hương.
Vừa mở mắt, đập vào mắt nàng là đạo thánh chỉ vàng chói lọi được Lý công công (tân quản sự) cung kính đặt trên khay.
Vì công lao xả thân cứu giá, Tạ Quý nhân được đặc cách tấn phong làm Ninh Tần, ban cho một cung điện riêng biệt, trở thành chủ vị một cung, được phép tự mình quản lý cung nhân. Từ một tú nữ thấp kém, chỉ trong vòng nửa năm, nàng đã một bước leo lên vị trí mà nhiều phi tần cả đời cũng không chạm tới được.
Đây là một chiến thắng rực rỡ, một vinh quang tột đỉnh.
Nhưng khi nằm một mình trên giường bệnh, sắc mặt Vân Chi lại lạnh lẽo như băng.
Đây là chiến thắng giả tạo.
Bởi vì nàng hiểu quá rõ, sự kiện săn thu vừa rồi không phải là tai nạn. Con gấu điên đó có kẻ cố tình thả ra. Và kẻ đó, không ai khác, chính là Tạ gia.
Tối qua, khi Vân Chi còn nửa tỉnh nửa mê, Tố Tâm đã lén lút mang vào cho nàng một vật. Đó là một chiếc hà bao dính máu mà Tố Tâm nhặt được từ thi thể của tên thái giám phụ trách chuồng thú – kẻ đã “tự sát” vì sợ tội ngay sau sự cố. Tên thái giám này, Tố Tâm nhận ra hắn từng là gia đinh của Tạ phủ.
Bên trong hà bao, ngoài một tờ ngân phiếu mệnh giá lớn, còn có một mảnh giấy vàng khè, mép bị cháy xém.
Đó là một mảnh xé từ một cuốn sổ sách.
Vân Chi dùng ngón tay run rẩy chạm vào mảnh giấy. Mặt trước của nó ghi chép những con số thu chi quân lương mập mờ của phủ Lưỡng Quảng năm Tuyên Đế thứ mười. Nhưng điều khiến đồng tử Vân Chi co rút lại, chính là mặt sau của mảnh giấy.
Trên đó là những dòng chữ chép kinh Phật Thuyết A Di Đà Kinh bằng nét mực thanh đậm đặc trưng. Bút tích đó, dù có hóa tro Vân Chi cũng nhận ra. Là chữ của mẹ nàng – Lam di nương!
Mảnh ghép đã khớp.
Mẹ nàng năm xưa vô tình tìm thấy cuốn sổ mật này, không biết vì sao lại dùng nó để chép kinh Phật lên mặt sau nhằm che mắt, hoặc có thể bà chỉ tiện tay lấy giấy bỏ đi để chép kinh mà không biết mình đang nắm giữ bùa đòi mạng. Tạ Thừa tướng không tìm thấy cuốn sổ gốc, nên đã giết mẹ nàng diệt khẩu, đồng thời cho người lùng sục khắp nơi. Tên thái giám kia có lẽ đã nhặt được một trang sót lại trong viện của mẹ nàng trước đây và dùng nó làm bùa hộ mệnh, tống tiền Tạ gia, cuối cùng bị Tạ gia lợi dụng ép làm việc rồi giết luôn để bịt đầu mối.
Nước mắt Vân Chi lặng lẽ rơi xuống gối, hòa cùng nỗi căm phẫn sục sôi. Mẹ nàng, một người cả đời ăn chay niệm Phật, lại chết vì một cuốn sổ nhuốm đầy máu tanh của lũ quan lại tham lam.
Nàng siết chặt mảnh giấy trong tay. Đây là bằng chứng vật lý đầu tiên nàng có được.
Cửa lều chợt mở, một trận gió lạnh ùa vào. Tố Tâm bước vào, sắc mặt lo lắng bẩm báo: “Nương nương, người của Trữ Tú cung và Tạ phủ liên tục phái người đến thăm dò tình hình của người. Vạn Quý phi hôm qua đã đập vỡ một bộ ấm trà quý, nói bóng gió rằng người… tâm cơ thâm hiểm, dùng khổ nhục kế.”
Vân Chi nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa nhưng sắc lẹm.
Nàng đã thắng một ván lớn, có được quyền lực của một vị Tần, có được sự thương xót và áy náy tuyệt đối của Hoàng đế. Nhưng cái giá phải trả là nàng đã hoàn toàn xé rách lớp vỏ bọc an toàn.
Bây giờ, nàng không còn là con kiến mờ nhạt nữa. Nàng là cái gai sắc nhọn đâm thẳng vào mắt Vạn Quý phi. Nàng là biến số vượt khỏi tầm kiểm soát của Tạ Thừa tướng.
Cả hậu cung và triều đình đứng sau chúng sẽ không còn thăm dò hay coi thường nàng nữa. Chúng sẽ liên thủ, giăng ra một thiên la địa võng để triệt hạ nàng bằng mọi giá.
Ánh mắt nàng hướng ra ngoài lều, nơi bầu trời thu xám xịt đang vần vũ những đám mây đen kịt.
Bão tố thực sự, bây giờ mới kéo đến.