Chương 6
Hơn một tháng ròng rã, Tạ Vân Chi trở thành một cái bóng tĩnh lặng bồi giá tại Ngự thư phòng. Nàng chỉ làm đúng hai việc: mài mực và sắp xếp tấu chương. Không liếc ngang liếc dọc, không mở miệng hiến kế tranh sủng, không lả lơi lôi kéo thánh tâm.
Chính sự an tĩnh đến mức gần như vô hình ấy lại khiến Tiêu Dực cảm thấy dễ chịu. Giữa một triều đình đầy rẫy những lời tâu bày dối trá và một hậu cung nặc mùi son phấn mưu mô, một Tạ Đáp ứng mộc mạc, biết tiến biết lùi trở thành nơi chốn hiếm hoi để vị đế vương mệt mỏi buông lỏng cảnh giác.
Nhưng bình yên ở Cửu Trùng Thiên vốn dĩ mỏng manh hơn cả giấy tuyên chỉ.
Hôm đó, trời đổ mưa giông lớn. Tiêu Dực đang đau đầu với một vụ án tham ô đê điều ở Giang Nam. Giữa lúc không khí trong Ngự thư phòng đang căng như dây đàn, Lý công công – phó quản sự Thái giám – khom lưng bưng vào một khay sơn mài đỏ, bên trên đặt một cuộn thánh chỉ đã được viết sẵn, chỉ chờ ngọc tỷ hạ xuống.
“Bẩm Hoàng thượng,” Lý công công cất giọng eo éo, “Đây là thánh chỉ giáng tội và xử trảm Lưu ngự sử theo như khẩu dụ ngài ban đêm qua. Thượng thư Bộ Hình đã soạn xong, chỉ chờ ngài đóng ấn để kịp trưa nay hành hình.”
Lưu ngự sử? Bàn tay đang mài mực của Vân Chi hơi khựng lại. Nàng nhờ khả năng ghi nhớ siêu phàm đã từng đọc lướt qua một bản tấu tóm tắt: Lưu ngự sử là một trong số ít những vị quan thanh liêm dám dâng sớ vạch trần việc thâm hụt quốc khố, và quan trọng hơn, ông ta từng lấp lửng nhắc đến vụ thất thoát quân lương Lưỡng Quảng năm xưa.
Tiêu Dực day day thái dương, vẻ mặt mệt mỏi tột độ. Đêm qua ngài uống nhiều rượu giải sầu, trí nhớ có phần hỗn loạn. Nghe Lý công công tâu báo, ngài nhíu mày lẩm bẩm: “Trẫm có hạ khẩu dụ xử trảm ông ta sao? Lão già đó tuy cứng đầu bướng bỉnh, nhưng tội không đáng chết…”
“Hoàng thượng minh giám, đêm qua ngài rồng giận dữ vì Lưu ngự sử dám xúc phạm ân uy của Vạn quốc cữu, chính miệng ngài đã truyền chỉ.” Lý công công kiên định đáp, khóe mắt giấu giếm một tia giảo hoạt. “Nội các cũng đã đồng thuận, xin ngài sớm hạ ngọc tỷ để yên lòng bá quan.”
Tiêu Dực khẽ thở dài, tay vươn về phía hộp ngọc tỷ. Chỉ cần ấn ấn triện xuống, một cái đầu sẽ rơi, và manh mối về Lưỡng Quảng sẽ bị cắt đứt.
“Hoàng thượng, xin dừng tay.”
Một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt bất ngờ phủ lên mu bàn tay đang cầm ngọc tỷ của Tiêu Dực. Cả Ngự thư phòng như đóng băng. Lý công công trừng lớn mắt, không dám tin vào sự to gan lớn mật của một Đáp ứng cỏn con.
Tiêu Dực sầm mặt, ánh mắt sắc như dao găm cắm phập vào Vân Chi: “Tạ Đáp ứng, ngươi biết tội can chính là tước đầu không?”
Vân Chi thu tay lại, lùi một bước quỳ sụp xuống, nhưng sống lưng thẳng tắp, giọng nói trong trẻo vang lên rành rọt át cả tiếng sấm ngoài trời:
“Tần thiếp muôn ngàn lần đáng chết. Nhưng tần thiếp dám lấy mạng mình ra đảm bảo, đạo thánh chỉ này là giả! Đêm qua tần thiếp bồi giá mài mực đến tận canh ba. Tần thiếp nhớ rõ từng lời Hoàng thượng phê trong tấu chương của Lưu ngự sử: ‘Tội tuy lớn, nhưng lòng thành đáng khen, phạt trượng năm mươi, giam vào thiên lao chờ xét xử sau’. Tuyệt đối không có khẩu dụ xử trảm!”
Mặt Lý công công thoắt cái trắng bệch, gã run rẩy chỉ tay vào Vân Chi: “Ngươi… tiện nhân to gan! Dám ăn nói hàm hồ, vu khống tống quản…”
“Câm miệng!” Tiêu Dực quát lớn. Ngài hất tung đạo thánh chỉ trên khay xuống đất. Ánh mắt rồng quét qua nét chữ trên đó, rồi lạnh lùng nhìn Lý công công đang run lẩy bẩy phục sát đất.
Ngài quả thực không nhớ rõ mình nói gì đêm qua, nhưng ngài nhớ thói quen của mình. Một vị quan ngòi bút thẳng thắn như Lưu ngự sử, Tiêu Dực có bực tức đến mấy cũng chưa bao giờ có ý định giết.
“Người đâu!” Giọng Hoàng đế tựa như Tu La từ địa ngục. “Kéo cẩu nô tài này xuống Thận Hình ty! Cạy miệng hắn ra cho trẫm! Xem kẻ nào đã mua chuộc hắn, xúi giục hắn giả truyền thánh chỉ, định mượn đao giết người!”
Tiếng gào khóc xin tha của Lý công công nhỏ dần khi bị cấm quân lôi xềnh xệch ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Tiêu Dực và Vân Chi. Hoàng đế chậm rãi bước tới, tự tay đỡ Vân Chi đứng lên. Ngài nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng tĩnh lặng của nàng, thở dài một hơi pha lẫn sự tán thưởng.
“Ngươi rất can đảm. Khả năng ghi nhớ của ngươi, và cả sự tinh ý đọc sắc mặt này, quả là hiếm có.” Tiêu Dực nắm lấy tay nàng, một cỗ ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay bậc đế vương. “Lần này, ngươi đã cứu trẫm khỏi việc tự tay giết lầm một trung thần.”
Hôm sau, thánh chỉ ban xuống toàn lục cung. Tạ Đáp ứng, nhờ có công cứu giá giải quyết sổ sách trong Ngự thư phòng, tính tình nhu thuận, thông minh tĩnh tại, đặc cách vượt cấp phong làm Tạ Quý nhân, ban cho độc ở tại sương phòng lớn nhất của Chung Túy cung, thưởng vàng bạc gấm vóc không kể xiết.
Từ một tú nữ mờ nhạt, một cái bóng quét dọn, Vân Chi chỉ trong vòng vài tháng đã một bước lên mây, chính thức trở thành “tân sủng” trong mắt cả tiền triều lẫn hậu cung.
Nhưng sủng ái ở nơi này chưa bao giờ là một viên kẹo ngọt. Nó luôn tẩm đầy độc dược.
Đêm đó, khi Vân Chi đang ngồi trước gương đồng để Tố Tâm chải lại mái tóc mây, một tiểu thái giám lạ mặt từ Nội vụ phủ lén lút xin cầu kiến. Hắn ta dúi vào tay Tố Tâm một hộp điểm tâm hình trụ chạm trổ hoa mai, nói là quà người nhà gửi vào chúc mừng nương nương thăng vị.
Vân Chi đuổi Tố Tâm ra ngoài, tự tay mở nắp hộp. Dưới lớp bánh đậu xanh mỏng manh là một phong thư được niêm phong bằng sáp đỏ có ấn tín của Tạ phủ.
Là thư của Tạ Thừa tướng.
Vân Chi lạnh lùng bóc thư. Những dòng chữ cứng cáp, mang đậm sự bề trên uy quyền hiện ra:
“Vân Chi, làm rất tốt. Tạ gia quả nhiên không nhìn nhầm ngươi. Việc thăng chức lên Quý nhân chứng tỏ ngươi đã bước đầu có chỗ đứng. Nhưng đừng quên thân phận của mình. Vạn Quý phi hiện đang gặp khó khăn vì vụ việc của Lệ Thường tại, phe cánh suy yếu. Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là dâng lễ vật, dùng sự sủng ái hiện tại để làm cầu nối, xoa dịu Hoàng thượng giúp Quý phi nương nương.
Nhớ lấy, một thân cây không thể đứng vững nếu không có gốc rễ. Gốc rễ của ngươi là Tạ gia. Ngoan ngoãn làm một con rối tốt, ta sẽ đảm bảo bài vị của Lam thị được đưa vào từ đường đàng hoàng. Bằng không, sinh tồn ở hậu cung khó lường, tự giải quyết lấy.”
Bốp!
Vân Chi nắm chặt bức thư đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu, nhưng nàng không hề thấy đau. Nỗi đau này làm sao sánh được với cái chết của mẹ nàng?
Nàng nhìn những dòng chữ bằng ánh mắt rực lửa hận thù. Đưa bài vị vào từ đường? Tạ Thừa tướng nghĩ nàng là kẻ ăn xin, cần chút ân huệ rẻ mạt đó cho người mẹ đã bị chính tay ông ta giết chết sao?
Nàng đưa bức thư lại gần ngọn nến. Ngọn lửa liếm trọn lấy tờ giấy tuyên chỉ, thiêu rụi từng chữ một. Ánh lửa bập bùng soi rọi khuôn mặt sắc lạnh, kiên quyết của Tạ Quý nhân.
Vân Chi hiểu ra một sự thật tàn nhẫn: Nàng càng leo cao, chúng càng coi nàng là một công cụ có giá trị. Chúng muốn nàng làm cầu nối, làm bàn đạp để củng cố quyền lực cho Vạn Quý phi – kẻ thù không đội trời chung của nàng.
Được thôi.
Khóe môi Vân Chi nhếch lên một nụ cười quỷ dị, đẹp mà độc đến chết người. Chúng muốn nàng bấu víu vào Vạn Quý phi? Nàng sẽ làm theo. Nàng sẽ cung kính, sẽ nhún nhường, sẽ ngoan ngoãn bò đến dưới chân Vạn Quý phi, dâng lên sự trung thành giả tạo nhất.
Bởi vì muốn lật đổ một gốc cây cổ thụ, cách tốt nhất không phải là chặt từ bên ngoài, mà là đục rỗng nó từ bên trong.
Nàng rắc đống tro tàn của bức thư vào bồn than, rồi phủi nhẹ hai bàn tay. Trận chiến sinh tử thực sự, giờ mới bắt đầu vào hồi gay cấn.