Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 3

  1. Home
  2. Phượng Ẩn Cửu Trùng
  3. Chương 3
Prev
Next

Kỳ huấn luyện tú nữ thấm thoắt đã qua một nửa. Đông viện bề ngoài yên ả, nhưng bên trong mạch ngầm đã cuồn cuộn chảy. Những ánh mắt dò xét, những cái mỉm cười giấu dao găm dần trở thành thứ gia vị quen thuộc mỗi ngày.

Vân Chi vẫn giữ nguyên vỏ bọc mờ nhạt. Nàng hiểu, trước khi mọc đủ lông cánh, cách tốt nhất là trở thành một viên sỏi vô hại bên đường. Thế nhưng, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Ở nơi mà mỗi hơi thở đều ngửi thấy mùi quyền lực, không ai cho phép bạn được đứng ngoài cuộc.

Sáng hôm ấy, Trữ Tú cung ban thưởng. Vạn Quý phi nhân ngày tiết Đoan Ngọ, đặc biệt ban cho các tú nữ mỗi người một bát canh hạt sen mộc nhĩ ngọt mát, xem như ân điển.

Thái giám bưng khay canh đến, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp gian phòng. Đám tú nữ ríu rít tạ ơn, ai nấy đều hớn hở bưng bát canh chạm trổ hoa văn tinh xảo. Riêng Vân Chi, vì thân phận thứ xuất hèn mọn, lại ít nói, nên bị Trần Mộng Giao – con gái của Thái thú Giang Châu, vốn tính tình kiêu ngạo – sai vặt:

“Tạ Vân Chi, đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau bưng bát canh có viền vàng kia qua đây cho ta. Tay ta vừa mới bôi cao ngọc trai, không tiện chạm vào đồ nóng.”

Vân Chi không nói gì, ngoan ngoãn cúi đầu bước tới khay gỗ. Nàng cẩn thận nâng bát canh viền vàng lên, hai tay cung kính dâng đến trước mặt Trần Mộng Giao.

Trần Mộng Giao nhếch mép, đón lấy bát canh, tao nhã múc một thìa đưa lên miệng.

Chưa đầy nửa khắc sau, biến cố xảy ra.

“Choang!” Bát canh bằng sứ vỡ tan tành trên mặt đất.

Trần Mộng Giao ôm lấy cổ họng, mặt mày nhăn nhúm lại vì đau đớn. Cô ta ngã vật xuống sàn, miệng trào ra bọt mép lẫn những tia máu đỏ sẫm. Cả Đông viện bỗng chốc loạn thành một bầy ong vỡ tổ. Tiếng la hét, tiếng khóc lóc vang lên chói tai.

“Có độc! Canh có độc!” Một tú nữ hét lên thất thanh.

Phương ma ma quản sự hớt hải chạy vào. Bà ta cau mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua một vòng, lập tức sai người giữ chặt cửa, phong tỏa Đông viện, đồng thời truyền thái y.

Khi thái y dùng kim bạc thử phần canh còn vương trên đất, mũi kim lập tức chuyển sang màu đen kịt.

“Là thạch tín.” Thái y lạnh lùng kết luận.

Ánh mắt Phương ma ma lập tức chuyển hướng, găm thẳng vào Vân Chi – người cuối cùng chạm vào bát canh của Trần Mộng Giao.

“Người đâu! Lục soát chỗ ở của Tạ tú nữ!” Phương ma ma ra lệnh.

Vân Chi đứng sững lại, tim đập thót một nhịp. Nàng chợt nhận ra mình đã bước vào một cái bẫy được giăng sẵn. Rất nhanh, hai ma ma lực lưỡng lôi từ dưới gối nằm của Vân Chi ra một gói giấy dầu nhỏ bằng nửa bao diêm. Bên trong vẫn còn dính vài hạt bột trắng.

“Ngươi còn gì để chối cãi?” Phương ma ma ném gói giấy xuống trước mặt Vân Chi. “Mưu hại tú nữ là tội chết! Lôi ả ra ngoài, đánh chết bằng trượng!”

Không khí trong phòng đông đặc lại. Những tú nữ vừa nãy còn cười nói giờ lùi lại tít xa, nhìn nàng bằng ánh mắt kinh tởm và khiếp sợ. Không một ai lên tiếng nói đỡ cho nàng nửa lời.

Vân Chi quỳ trên mặt đất lạnh lẽo, hai tay vô thức siết chặt thành nắm đấm.

Nếu nàng cúi đầu nhận tội, nàng sẽ chết. Cái chết của mẹ nàng sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối. Tạ gia sẽ chẳng mất một sợi lông, Vạn Quý phi vẫn an tọa trên ngai vị cao ngất ngưởng. Nàng sẽ chỉ là một cái xác vô danh bị ném ra bãi tha ma ngoài cổng Thần Vũ.

Nhưng nếu nàng phản kháng, nàng phải lôi kẻ khác xuống bùn. Nàng sẽ chính thức bước vào vũng lầy tàn nhẫn này, đôi tay sẽ nhuốm máu, tâm hồn sẽ không còn sạch sẽ như lời nàng từng hứa với mẹ.

Không tranh thì chết. Tranh thì bẩn.

“Chờ đã!”

Giọng nói của Vân Chi vang lên, không lớn nhưng đủ trong trẻo và kiên định để cắt ngang tiếng khóc lóc ồn ào. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng vốn luôn cụp xuống giờ đây mở to, ánh lên sự sắc sảo lạnh lùng.

“Ma ma nói ta hạ độc, vậy xin hỏi, ta giấu độc ở đâu để hạ vào bát canh khi xung quanh có tới cả chục đôi mắt đang nhìn?” Vân Chi bình tĩnh hỏi ngược lại.

“Ngươi… bột độc giấu trong tay áo, nhân lúc bưng canh rắc vào!” Một tú nữ đứng gần đó ấp úng lên tiếng dậu đổ bìm leo.

Vân Chi khẽ nhếch mép, nụ cười nhẹ đến mức khó phát hiện. Nàng hướng ánh mắt về phía Lâm Nhã – người ở cùng phòng, cũng là người có xuất thân thương gia giàu có.

“Thái y đại nhân,” Vân Chi hướng về phía vị thái y, “Thạch tín là loại độc dược kịch liệt, chỉ cần dính một chút ra tay cũng sẽ để lại mùi hăng và làm da mẩn đỏ nếu không rửa sạch ngay. Xin đại nhân nghiệm xét hai bàn tay của tiểu nữ.”

Thái y bước tới, cẩn thận kiểm tra tay Vân Chi. Mười ngón tay tuy thô ráp nhưng sạch sẽ, không hề có dấu vết của bột thạch tín hay vết mẩn đỏ nào.

“Tay của Tạ tú nữ rất sạch.” Thái y gật đầu xác nhận.

“Còn gói giấy dầu kia,” Vân Chi chỉ vào vật chứng trên đất, “Tuy được giấu dưới gối của ta, nhưng nó lại tỏa ra một mùi hương rất đặc biệt. Nếu ta không nhầm, đó là mùi phấn nụ hoa nhài tẩm sáp ong – loại phấn thượng hạng nhập từ Tây Vực.”

Nàng ngước mắt, nhìn thẳng vào Lâm Nhã lúc này sắc mặt đã trắng bệch.

“Ta là thứ nữ Tạ gia, bổng lộc ít ỏi, ngay cả son phấn bình thường cũng chẳng có tiền mua, lấy đâu ra phấn nụ Tây Vực? Cả Đông viện này, người duy nhất dùng loại phấn có mùi hương đó… chỉ có Lâm tỷ tỷ.”

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Lâm Nhã. Phương ma ma bước tới nhặt gói giấy lên ngửi thử, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không! Không phải ta! Cô vu oan cho ta!” Lâm Nhã hoảng loạn lùi lại, đôi tay giấu nhẹm ra sau lưng.

Nhưng đã muộn. Hai ma ma lao tới khống chế cô ta, kéo mạnh đôi tay ra phía trước. Giữa kẽ móng tay được sơn phết cầu kỳ của Lâm Nhã vẫn còn dính chút bột trắng mờ mờ, và phần da quanh đó đã bắt đầu ửng đỏ.

Sự thật đã phơi bày. Lâm Nhã vốn ghen tị với nhan sắc của Trần Mộng Giao, lại sợ cô ta tranh sủng, nên đã mua chuộc thái giám lấy thạch tín, định mượn tay Vân Chi dâng canh để giá họa. Cô ta nghĩ Vân Chi thấp cổ bé họng, có chết cũng không ai minh oan.

Nhưng cô ta đã nhầm.

Lâm Nhã gào thét, khóc lóc thảm thiết khi bị quân cấm vệ lôi xềnh xệch ra khỏi cửa Đông viện. Tiếng gào thét nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy những tú nữ còn lại. Trần Mộng Giao dù được cứu chữa kịp thời nhưng dung nhan tổn hại, bị đưa ra khỏi cung ngay chiều hôm đó.

Chỉ trong một buổi sáng, hai mạng người (một chết, một tàn phế) đã bị cuốn bay khỏi bàn cờ hậu cung chỉ vì một bát canh.

Đêm đó, Vân Chi đứng bên chậu nước đồng lạnh ngắt. Nàng cúi xuống, nhúng hai bàn tay vào nước, chà xát thật mạnh. Chà đến mức da dẻ đỏ ửng, rướm máu.

Nhưng kỳ lạ thay, nàng cứ có cảm giác đôi tay mình không bao giờ sạch được nữa.

Nàng đã đẩy Lâm Nhã vào chỗ chết để cứu lấy mạng mình. Dù Lâm Nhã là kẻ thủ ác, nhưng cái chết của cô ta có một phần do cái chỉ tay của nàng.

Vân Chi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình dưới đáy chậu. Nước rung rinh làm khuôn mặt nàng trở nên méo mó.

Trận chiến hôm nay chỉ là trò mèo vờn chuột của đám tú nữ tép riu. Khi bước chân lên những bậc thang cao hơn, đối mặt với Vạn Quý phi, với những phi tần thủ đoạn tàn độc gấp trăm ngàn lần, nàng sẽ còn phải làm những gì?

Nàng khép hờ đôi mắt phượng. Sự ngây thơ cuối cùng đã bị bóp chết cùng bát canh hạt sen. Ở Cửu Trùng Thiên này, không có ai là người ngoài cuộc, không có cái gọi là “trung lập”. Ngươi không dẫm lên xác kẻ khác để leo lên, kẻ khác sẽ dùng xương máu của ngươi để lát đường.

Nàng từ từ rút tay ra khỏi chậu nước, vơ lấy chiếc khăn lụa lau khô. Ánh mắt nhút nhát đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kiên định, lạnh lẽo đến rợn người.

Muốn đánh bại những kẻ bẩn thỉu, nàng phải trở nên mưu mô hơn, sắc bén hơn, và tàn nhẫn hơn cả chúng.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

song-lai-toi-khong-yeu-co-nua
Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
March 14, 2026
bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
tái sinh trở lại
TÁI SINH TRỞ LẠI, TÔI LIVESTREAM VẠCH TRẦN MÀN KỊCH NGOẠI TÌNH CỦA ẢNH HẬU TRÀ XANH
May 6, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
March 24, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay