Chương 2
Ba ngày sau đêm định mệnh ấy, Tạ Vân Chi gầy sọp đi trông thấy. Nhưng giữa đám tú nữ ngày ngày bị các ma ma rèn giũa cung quy đến mức bơ phờ, sự tiều tụy của nàng lại trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Không ai chú ý đến một thứ nữ Tạ gia nhan sắc nhạt nhòa, tính tình trầm mặc, lúc nào cũng cúi gằm mặt đếm từng viên gạch dưới chân.
Nàng học cách giấu đi sự thù hận sau đôi mắt phượng khép hờ. Nàng ngoan ngoãn, vâng lời, trở thành một cái bóng vô hình ở Đông viện.
Chiều hôm ấy, Vân Chi bị Phương ma ma – quản sự của khu tú nữ – sai đến Trữ Tú cung để dâng mâm lụa mới. Trữ Tú cung là nơi ở của Vạn Quý phi, người đang nắm lục cung quyền bính khi Hoàng hậu xưng bệnh đóng cửa Cảnh Nhân cung báo Phật.
Bưng khay lụa đi men theo dãy hành lang hun hút, Vân Chi cẩn thận nhẩm lại số bước chân và các lối rẽ. Nàng biết, ở hoàng cung, đi sai một bước có thể mất đi cái đầu.
Khi đi ngang qua Vọng Nguyệt các – một thủy tạ nhỏ nằm khuất sau hòn giả sơn trong ngự hoa viên phía sau Trữ Tú cung, bước chân Vân Chi khựng lại. Nàng nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.
Trầm thấp, uy nghiêm, và lạnh lẽo thấu xương. Là Tạ Thừa tướng, phụ thân của nàng.
Tạ gia dù có quyền thế đến đâu, ngoại thần cũng không được phép tự tiện ra vào hậu cung, trừ phi được phi tần triệu kiến với lý do chính đáng và phải có thái giám của Nội vụ phủ đi kèm. Thế nhưng, xung quanh Vọng Nguyệt các lúc này vắng lặng đến rợn người. Toàn bộ cung nữ, thái giám đều đã bị đuổi đi xa.
Bản năng sinh tồn mách bảo Vân Chi phải rời đi ngay lập tức. Nhưng một cỗ sức mạnh vô hình nào đó đã giữ chân nàng lại. Nàng lách mình vào khe hở tối tăm giữa hai khối đá thái hồ, nín thở, lắng tai nghe.
“Chuyện ngoài cung, Tướng gia đã thu xếp ổn thỏa cả chưa?” Một giọng nữ nhân lười biếng, âm sắc mang theo sự kiêu ngạo tột bậc vang lên. Là Vạn Quý phi.
“Nương nương yên tâm. Tiện thiếp kia đã mang theo bí mật xuống mồ. Thần đã sai người dọn dẹp sạch sẽ, bẩm báo ra ngoài là bạo bệnh mà chết.” Giọng Tạ Thừa tướng đều đều, không gợn chút cảm xúc, cứ như người vừa chết không phải là thê thiếp theo ông ta mười mấy năm, mà chỉ là một con chó, con mèo.
Vân Chi cắn chặt môi dưới đến rỉ máu. Tiện thiếp? Bạo bệnh?
“Làm sạch sẽ là tốt.” Vạn Quý phi gõ gõ móng tay bọc hộ giáp vàng lên mặt bàn đá. “Bổn cung không ngờ, tiện nhân đê tiện đó lại dám lén giấu một phần cuốn sổ ghi chép khoản quân lương ở Lưỡng Quảng năm đó. Nếu để Hoàng thượng hay Ngự sử đài tìm được thứ đó, không chỉ Tạ gia các người, mà ngay cả ngôi vị Quý phi của bổn cung, và cả Thập nhị Hoàng tử cũng sẽ rơi đầu!”
Đoàng!
Một tiếng sét nổ tung trong đầu Vân Chi. Cả người nàng cứng đờ, đôi tay đang bưng khay lụa run lên bần bật. Nàng vội vàng ép người sát vào vách đá lạnh buốt để giữ thăng bằng.
Cuốn sổ? Quân lương Lưỡng Quảng?
Thì ra đây mới là sự thật! Mẹ nàng, Lam di nương, một người đàn bà quanh năm suốt tháng chỉ biết ru rú trong góc viện nhỏ ở Tạ phủ, tụng kinh niệm Phật, chưa từng dám lớn tiếng với ai, lại phải chết không phải vì để chặt đứt sự vướng bận của Vân Chi.
Mẹ nàng bị giết đê diệt khẩu!
“Nương nương đa tâm rồi.” Tạ Thừa tướng đáp lời. “Lam thị tính tình nhu nhược, ngu dốt. Năm đó ả tình cờ dọn dẹp thư phòng, chắc chắn không biết mình đã cầm nhầm thứ gì. Thần đã cho người lục soát kỹ di vật của ả, tuy chưa tìm thấy tàn tích cuốn sổ, nhưng một nữ nhân không biết chữ, lại không có ai thân thích bên ngoài, tuyệt đối không thể giấu thứ đó đi đâu được. Cứ giết đi là trừ được hậu họa.”
“Tốt nhất là như vậy.” Vạn Quý phi hừ lạnh. “Còn đứa con gái thứ của ông đưa vào cung đợt này? Xử lý sao đây? Đích nữ Diệu Yến nhà ông thì trèo cao làm Vương phi, lại ném một đứa thứ xuất không sắc không tài vào hậu cung của bổn cung làm chướng ngại vật sao?”
“Nương nương minh giám. Đưa Vân Chi vào cung, một là để che mắt thế gian, tỏ rõ sự trung thành của Tạ gia với Hoàng gia. Hai là, nó là một quân cờ chết. Thần đã cắt đứt đường lui của nó bằng cái chết của Lam thị. Một thân một mình ở hậu cung, nếu nó ngoan ngoãn làm chó săn cho nương nương, nương nương cứ việc sai bảo. Nếu nó vô dụng, nương nương cứ tùy ý xử lý.”
Tùy ý xử lý. Quân cờ chết. Chó săn.
Mỗi một từ thốt ra từ miệng người cha ruột thịt như những nhát dao lăng trì trái tim vốn đã đầy thương tích của Vân Chi. Nàng đứng trong bóng tối, bóng râm của hòn giả sơn che khuất khuôn mặt, nhưng đôi mắt nàng lúc này lại sáng rực một ngọn lửa tà dị. Đó không còn là nỗi đau buồn đơn thuần của một đứa con mất mẹ. Đó là cơn thịnh nộ của một linh hồn bị phản bội đến tận cùng.
Tiếng bước chân trong thủy tạ vang lên, báo hiệu cuộc nói chuyện đã kết thúc.
Vân Chi cắn chặt môi, nhẹ nhàng lùi lại, mũi chân lướt trên mặt đất không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Nàng men theo đường cũ, đi vòng ra ngã rẽ khác, rồi mới chỉnh lại y phục, bưng khay lụa tiến vào cổng chính của Trữ Tú cung với vẻ mặt cúi gầm, nhút nhát như mọi khi.
Sau khi giao xong khay lụa, Vân Chi trở về Đông viện. Đêm đó, nàng không ngủ.
Nàng ngồi bó gối trong góc giường lò tối tăm, ngón tay mân mê chiếc trâm gỗ rẻ tiền đã nhuốm màu máu khô. Những lời nói của Tạ Thừa tướng và Vạn Quý phi cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng.
Quân lương Lưỡng Quảng. Cuốn sổ bí mật. Diệt khẩu.
Nàng chợt hiểu ra sự ngây thơ và nực cười của chính mình. Nàng từng nghĩ chỉ cần sống sót, chỉ cần an phận ở hậu cung này là đủ. Nhưng nàng sai rồi. Trong cái lồng giam bằng vàng này, sự an phận của nàng chỉ là một trò cười trong mắt những kẻ cầm quyền. Kẻ yếu không có tư cách để đàm phán, càng không có tư cách để sống sót.
Nếu nàng chỉ là một tú nữ thấp hèn, một Quý nhân bé nhỏ, nàng sẽ mãi mãi là con kiến để Vạn Quý phi và Tạ gia giẫm nát. Cái chết của mẹ nàng sẽ mãi mãi bị vùi lấp dưới hai chữ “bạo bệnh” dối trá.
Không. Nàng không cam tâm!
Vân Chi siết chặt chiếc trâm gỗ, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa được mài giũa.
Mục tiêu của nàng không còn là sống sót qua ngày nữa. Nàng muốn leo lên. Nàng muốn đạp lên những mưu mô bẩn thỉu của hậu cung, xé nát lớp mặt nạ từ bi của Vạn Quý phi, bóp nát quyền lực của Tạ gia. Nàng phải bò lên một vị trí đủ cao, cao đến mức Hoàng đế phải lắng nghe nàng, cao đến mức có thể một tay lật lại vụ án tham ô quân lương năm xưa, đem tất cả những kẻ rắp tâm hại mẹ nàng xuống địa ngục.
Để làm được điều đó, nàng không thể tiếp tục lẩn trốn.
Nàng phải bắt đầu vươn nanh múa vuốt.
Khóe môi Vân Chi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Trò chơi sinh tử ở Cửu Trùng Thiên, bây giờ với Tạ Vân Chi, mới thực sự bắt đầu.