Chương 5
Tin vợ chồng Tạ Bình Sinh mua đứt mảnh đất sát vách chợ huyện lan đi nhanh chóng. Người ta bảo gã đồ tể trúng mánh, nhưng chỉ Tạ Bình Sinh biết, nếu không có Xuân Dao thức đêm tính toán và thuyết phục chủ đất bằng những điều khoản thấu tình đạt lý, anh đã chẳng thể sở hữu nó với giá hời như vậy.
Trong lúc Xuân Dao đang bận rộn thuê thợ sửa sang cửa hàng, thì tại nhà Lâm Chi Vân, một cuộc chiến nảy lửa đang nổ ra.
- Anh Khánh, em nói rồi, anh phải vay tiền mà mua ngay khu phía Tây đi! Anh có thấy con Dao nó mua đất rồi không? Nó sắp giàu vượt mặt mình rồi đấy!
- Cô im đi! Tiền ở đâu mà mua? Mảnh đó chủ đang hét giá trên trời, lại còn dính lùm xùm tranh chấp với làng bên. Tôi không ngu mà đâm đầu vào!
- Anh mới là kẻ ngu! Kiếp tr… Ý em là em nằm mơ thấy chỗ đó sau này huyện mở đường lớn đi qua. Anh không mua bây giờ, vài tháng nữa đừng có hối hận!
Trần Hữu Khánh bị vợ ép đến mức phát điên. Hắn vốn là kẻ có máu liều, lại thêm sự tác động từ những lời khích bác của bạn bè về việc “em rể đồ tể” đang phất lên, cuối cùng hắn tặc lưỡi. Hắn đem căn nhà đang ở đi thế chấp, cộng thêm vay nóng lãi cao để gom bằng được mảnh đất phía Tây mà Lâm Chi Vân hằng mong ước.
Ngày ký giấy tờ đất, Lâm Chi Vân tình cờ chạm mặt Xuân Dao ở phòng công chứng huyện. Chị ta vênh váo, đập mạnh xấp hồ sơ lên bàn:
- Sao? Mua được cái xạp thịt bé tẹo mà đã tưởng mình là bà chủ à? Nhìn cho kỹ đi, đây là giấy tờ khu phía Tây. Chỉ cần đường mở qua, chỗ này trị giá bằng mười cái cửa hàng của vợ chồng mày cộng lại!
- Chúc mừng chị. Nhưng em nhớ không nhầm thì khu đó địa chất rất yếu, trước đây vốn là nền ao bùn, muốn xây dựng gì cũng tốn kém gấp đôi. Chị đã kiểm tra kỹ quy hoạch cốt nền chưa?
- Mày đừng có ở đó mà hù dọa chị! Mày ghen tị vì không có tiền mua chỗ đẹp chứ gì? Cứ ôm lấy cái lò mổ hôi hám đó mà mơ mộng đi!
Xuân Dao chỉ mỉm cười, không tranh cãi thêm. Cô biết rất rõ, kiếp trước khu đất đó đúng là có đường đi qua, nhưng đó là sau khi cô đã bỏ ra hai năm trời chạy vầy xin chuyển đổi mục đích sử dụng và bỏ vốn san lấp mặt bằng cực kỳ kỳ công. Lâm Chi Vân chỉ nhớ kết quả, nhưng hoàn toàn mù tịt về quá trình.
Hai tháng sau.
Cửa hàng “Thực phẩm Tạ Gia” chính thức khai trương. Không chỉ bán thịt tươi, Xuân Dao còn mở rộng sang cung cấp rau củ sạch và các loại gia vị đóng gói sẵn. Cô thuê thêm hai người làm để Bình Sinh chỉ tập trung vào khâu chọn nguồn hàng và giết mổ, còn cô quản lý sổ sách và đơn hàng.
Một buổi chiều, Tạ Bình Sinh dắt vợ ra sau hiên nhà, lấy ra một chiếc hộp sắt nhỏ, bên trong là sổ đỏ của mảnh đất cửa hàng và một cuốn sổ tiết kiệm mới. Anh đặt tất cả vào tay cô:
- Dao này, anh tính rồi. Từ giờ mọi việc trong ngoài em cứ quyết. Anh chỉ biết cầm dao, còn cái đầu của em mới là thứ chèo lái nhà này. Anh không giỏi ăn nói, nhưng anh biết mình cưới được báu vật rồi.
- Anh Sinh, anh đừng nói thế. Nếu không có anh thức khuya dậy sớm, không có sự tử tế của anh làm uy tín cho cửa hàng, em có giỏi tính toán đến mấy cũng bằng thừa. Vợ chồng mình là một, anh đừng phân biệt thế.
Tạ Bình Sinh cảm động, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy tay vợ. Sự tin tưởng tuyệt đối của anh chính là bệ phóng lớn nhất cho Xuân Dao.
Trong khi đó, “bom nổ chậm” ở nhà Lâm Chi Vân cuối cùng cũng phát tác. Huyện đột ngột công bố điều chỉnh quy hoạch: Đường lớn sẽ không đi xuyên qua khu phía Tây nữa mà lệch sang phía Đông do vướng di tích lịch sử.
Mảnh đất “vàng” của vợ chồng Chi Vân trong phút chốc trở thành mảnh đất hoang, trong khi lãi vay nóng thì tính theo ngày.
Lâm Chi Vân nhìn tờ thông báo quy hoạch mà khuỵu xuống nền nhà, miệng lẩm bẩm không tin vào sự thật:
- Không thể nào… Kiếp trước rõ ràng nó là đất kim cương mà? Tại sao? Tại sao lại thay đổi?
- Tại sao à? Tại vì cô là con đàn bà ngu ngốc! Cô xúi tôi vay tiền tỷ để mua một đống bùn này à? Bây giờ tiền lãi lấy đâu ra trả? Hả?
Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, tiếng chửi bới của Trần Hữu Khánh vang tận ra đầu ngõ. Xuân Dao đứng từ xa nhìn lại, thở dài một tiếng.
Chị nghĩ mình cướp được con đường làm giàu của tôi. Nhưng chị quên mất, người cầm đèn soi đường trong kiếp trước vốn là tôi. Một con đường dù có bằng phẳng đến đâu, nếu kẻ đi trên đó không có mắt, sớm muộn gì cũng rơi xuống hố mà thôi.