Chương 4
Ba tháng sau ngày cưới.
Lâm Chi Vân ngồi trong căn nhà thuê ở phố huyện, nhìn đống bát đĩa chưa rửa và bộ quần áo đầy mùi rượu của Trần Hữu Khánh vứt trên ghế mà lòng đầy bực bội. Kiếp trước, tầm này chị ta nhớ rõ là Trần Hữu Khánh đã bắt đầu có tiền, ra vào oai phong lắm. Nhưng sao bây giờ, tiền hắn mang về chỉ đủ để hắn đi bao bạn bè nhậu nhẹt, còn tiền chợ búa chị ta vẫn phải bấm bụng chi tiêu?
Trần Hữu Khánh lờ đờ tỉnh dậy, quát lớn:
- Vân! Cơm nước gì chưa? Sáng ngày ra đã thấy mặt mày chằm chằm như đưa đám thế?
Lâm Chi Vân nén giận, bước lại gần:
- Anh Khánh, em nghe nói khu đất phía Tây người ta bắt đầu rục rịch đền bù rồi. Anh bảo thầu được chỗ đó cơ mà? Sao mãi chẳng thấy động tĩnh gì, lại cứ thấy anh đi nhậu nhẹt suốt thế?
Trần Hữu Khánh hất tay chị ta ra, gắt gỏng:
- Cô thì biết cái gì? Muốn thầu đất phải có quan hệ, phải có vốn. Tiền trong nhà cô giữ hết rồi, tôi lấy gì mà đi “quan hệ”? Với lại cái khu đất đó đang kẹt thủ tục, lũ bạn tôi bảo phải chờ.
Lâm Chi Vân sốt ruột:
- Chờ là chờ thế nào? Kiếp tr… À không, em cảm giác chỗ đó sắp lên giá rồi. Hay anh đi vay nóng một ít, đặt cọc trước đi, kẻo người ta nẫng mất.
Trần Hữu Khánh nhìn chị ta như nhìn người lạ:
- Cô điên à? Vay nóng để ôm đất quy hoạch treo? Cô định đẩy tôi vào đường cùng à?
Lâm Chi Vân cứng họng. Chị ta không hiểu. Kiếp trước rõ ràng vụ này Xuân Dao đã giúp hắn làm rất êm xuôi mà? Chị ta đâu biết rằng, kiếp trước Xuân Dao đã phải lén đi gặp từng hộ dân để thương lượng, rồi thức đêm soạn hồ sơ pháp lý chuẩn chỉnh để nộp lên huyện, chứ không phải chỉ ngồi nhà xúi chồng đi vay nóng như chị ta hiện tại.
Trong khi đó, tại sạp thịt của Tạ Bình Sinh ở chợ huyện.
Mọi người bắt đầu dồn về phía sạp thịt treo tấm biển gỗ nhỏ: “Thịt Sạch Xuân Dao – Đảm bảo nguồn gốc”.
Thay vì để thịt nằm lăn lóc trên phản gỗ đầy ruồi nhặng như các sạp khác, Xuân Dao bảo chồng đóng một cái giá treo inox sạch sẽ, có lồng kính che bụi. Cô còn tự tay làm thêm các loại giò chả, lạp xưởng từ thịt tươi trong ngày.
Bà trưởng ban quản lý chợ đi ngang qua, dừng lại tán thưởng:
- Cô Dao khéo quá, nhìn sạp hàng sạch thế này ai mà chẳng muốn mua. Cho tôi hai cân sườn với một khoanh giò lụa nhé.
Xuân Dao thoăn thoắt gói hàng, miệng cười niềm nở:
- Dạ, cảm ơn bác. Thịt nhà em lấy từ lò của nhà luôn, anh Sinh nhà em tự tay chọn heo nên bác cứ yên tâm. Sau này bác cần giao tận nhà cứ nhắn em một tiếng.
Tạ Bình Sinh đứng bên cạnh, vừa chặt xương vừa nhìn vợ với ánh mắt đầy tự hào. Anh chưa bao giờ nghĩ cái nghề mổ heo thô kệch của mình lại có ngày trông “sang” đến thế. Mỗi tối về nhà, Xuân Dao lại lôi sổ tay ra, ghi chép tỉ mỉ tiền vốn, tiền lời, rồi phân tích cho anh xem hôm nay loại nào bán chạy, mai nên lấy thêm phần nào.
Một hôm, Lâm Chi Vân xách làn đi chợ, cố tình đi ngang qua sạp của em gái. Chị ta định bụng sẽ thấy Xuân Dao mặt mũi lấm lem, quần áo ám mùi tanh hôi. Nhưng đập vào mắt chị ta là cảnh Xuân Dao mặc bộ đồ bà ba lụa màu mỡ gà thanh lịch, đứng giữa đám đông khách hàng, tay đeo đôi găng tay nhựa trắng tinh tế, phong thái như một bà chủ thực thụ.
Lâm Chi Vân đứng khựng lại, đôi mắt hằn lên tia ghen tị. Chị ta tiến lại gần, mỉa mai:
- Gớm, làm màu gớm nhỉ. Bán có mấy miếng thịt heo mà bày đặt sổ với sách, kính với găng. Đúng là hạng nhà quê học làm sang.
Xuân Dao ngẩng lên, không hề giận dữ, chỉ bình thản đáp:
- Làm nghề nào cũng cần sự tôn trọng khách hàng chị ạ. Mình sạch sẽ thì khách mới tin tưởng. Mà chị Vân hôm nay đi chợ muộn thế? Anh Khánh không đưa chị đi ăn nhà hàng sao?
Lâm Chi Vân bị chọc đúng chỗ ngứa, mặt tím tái:
- Anh ấy bận làm đại sự, không rảnh như chồng em. Mà em cũng đừng đắc ý sớm. Cái sạp thịt này dù có to bằng trời thì cũng chỉ là đi hầu hạ mồm miệng thiên hạ thôi. Chờ anh Khánh thầu được đất, lúc đó em có quỳ xuống xin chị cho đi rửa bát chị cũng phải cân nhắc đấy!
Nói xong, chị ta hậm hực bỏ đi. Tạ Bình Sinh lúc này mới lên tiếng, giọng trầm thấp:
- Em đừng để ý lời chị ấy. Anh thấy mình làm thế này rất tốt.
Xuân Dao nhìn chồng, mỉm cười dịu dàng:
- Em không để ý đâu. Chị ấy nhìn cái bụng heo treo lủng lẳng mà thấy ghê, còn em nhìn sạp thịt sạch sẽ của anh, chỉ thấy đây là vốn liếng đầu đời bền vững nhất.
Tối hôm đó, Xuân Dao bàn với Bình Sinh:
- Anh Sinh, em đã nhắm được một mảnh đất nhỏ ngay cạnh chợ huyện. Người ta đang cần tiền gấp nên bán rẻ. Mình mua chỗ đó làm cửa hàng chính, không phải ngồi sạp ngoài trời nữa. Anh thấy sao?
Tạ Bình Sinh không cần suy nghĩ, lấy ngay chìa khóa hộp tiền đưa cho vợ:
- Em cứ quyết đi. Anh tin em.
Xuân Dao cầm lấy chìa khóa, lòng thầm nhủ: Kiếp trước, chính mảnh đất này sau này đã trở thành mặt bằng đắt giá nhất huyện. Trần Hữu Khánh đã hụt mất nó vì mải mê theo đuổi khu đất phía Tây đầy rủi ro. Đời này, món quà này thuộc về vợ chồng mình.