Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 6

  1. Home
  2. Phú Quý Tại Tâm, Không Tại Chồng
  3. Chương 6
Prev
Next

Khi lãi mẹ đẻ lãi con, Trần Hữu Khánh không còn là gã công tử bột chải chuốt nữa. Hắn bắt đầu đi sớm về khuya, mùi rượu nồng nặc át cả mùi nước hoa rẻ tiền. Mỗi lần về nhà, nếu không thấy cơm ngon canh ngọt, hắn lại lôi Lâm Chi Vân ra mà chửi rủa, thậm chí là thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

Lâm Chi Vân không chịu nổi nhục nhã, liền chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc. Bà Vương Thị xót con gái lớn, vội vàng cho người gọi Xuân Dao về gấp.

Khi Xuân Dao bước vào sân nhà họ Lâm, cô thấy chị gái mình đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai bù xù, mắt sưng húp. Vừa thấy Xuân Dao, Lâm Chi Vân như con thú bị thương, lồng lộn xông tới:

  • Mày còn dám vác mặt về đây à? Con khốn! Tại sao mày lại lừa tao? Mày biết khu đất đó dính quy hoạch treo nên mới cố ý nhường cho tao đúng không?
  • Mày cố tình lấy anh đồ tể để đóng kịch tội nghiệp, rồi lén lút làm giàu sau lưng tao. Trả lại đây! Trả lại vận may kiếp trước cho tao!

Bà Vương Thị vội can con gái lớn lại, rồi quay sang nhìn Xuân Dao với ánh mắt trách móc:

  • Dao này, dù sao nó cũng là chị con. Bây giờ nhà nó nợ nần chồng chất, anh Khánh lại đang túng quẫn. Con xem, cửa hàng của con dạo này khấm khá, hay là… con đưa cho chị một ít tiền trả nợ, rồi nhường lại vài mối lấy thịt giá rẻ cho chị em nó làm ăn lại từ đầu?

Xuân Dao đứng im, nhìn mẹ mình bằng ánh mắt lạnh nhạt. Cô khẽ gỡ tay bà Vương Thị ra khỏi vạt áo mình:

  • Mẹ, lúc chị ấy tranh lấy anh Khánh, chị ấy nói mỗi người có một số mệnh, bảo con đừng sang nhà chị ấy xin đểu. Bây giờ chị ấy khổ là do chị ấy chọn sai, sao lại bảo con nợ chị ấy?
  • Tiền của con là mồ hôi nước mắt của anh Sinh, là sự tính toán của con. Con không thể đem tiền mồ hôi của chồng mình đi nuôi kẻ chỉ biết hưởng thụ và đánh bạc với vận may được.

Lâm Chi Vân nghe vậy thì cười điên dại, chỉ tay vào mặt Xuân Dao:

  • Mồ hôi nước mắt? Mày đừng có xạo! Kiếp trước mày chỉ việc ngồi không mà hưởng phúc của Trần Hữu Khánh. Lẽ ra người được hưởng phúc đó phải là tao! Đáng lẽ mày phải đang quỳ dưới chân tao mà xin từng miếng thịt thừa mới đúng!

Bà Vương Thị ngơ ngác:

  • Vân à, con nói cái gì mà kiếp trước với kiếp này? Con mê sảng à?

Lâm Chi Vân không quan tâm, chị ta gào lên:

  • Nó là quỷ! Nó biết hết nên nó mới nhường “mối tốt” cho con. Mẹ, mẹ bắt nó đưa tiền đây! Nó không đưa thì không được ra khỏi cái nhà này!

Bà Vương Thị túng thế, định bước tới nắm lấy tay Xuân Dao để ép buộc, thì một bóng đen cao lớn đã che khuất cả lối vào cửa chính.

Tạ Bình Sinh bước vào, bộ đồ lao động vẫn còn dính vài vệt máu heo khô chưa kịp thay, vết sẹo trên mặt anh giật mạnh dưới ánh hoàng hôn nhìn cực kỳ đáng sợ. Anh không nói một lời, chỉ lẳng lẳng đứng chắn trước mặt Xuân Dao, đôi mắt lạnh lùng quét qua bà Vương Thị và Lâm Chi Vân.

Tiếng nói của anh không cao, nhưng nặng tựa ngàn cân:

  • Tôi nghe nói có người muốn giữ vợ tôi lại để đòi tiền?
  • Mẹ, từ lúc cưới Dao về, nhà tôi chưa từng thiếu lễ nghĩa với nhà ngoại. Nhưng tiền nhà họ Tạ là của Dao, cô ấy muốn cho ai là quyền của cô ấy. Không ai có quyền ép buộc.
  • Còn chị Vân, chị nói Dao cướp vận may của chị? Tôi chỉ thấy Dao làm việc từ tờ mờ sáng đến khuya khoắt, còn chị thì chỉ lo phấn son và xúi chồng làm liều. Vận may nào chứa nổi loại người như chị?

Lâm Chi Vân sợ hãi lùi lại phía sau, không dám nhìn vào mắt Tạ Bình Sinh. Bà Vương Thị cũng run rẩy, ấp úng:

  • Anh Sinh… tôi chỉ là… chị em nó giúp nhau tí thôi mà…

Tạ Bình Sinh không nhìn bà ta nữa, anh quay lại, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của Xuân Dao, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng một cách lạ lùng:

  • Dao, mình về thôi. Ở đây toàn mùi oán hận, không tốt cho em.

Xuân Dao nhìn tấm lưng rộng mở của chồng, sóng mũi chợt cay cay. Kiếp trước, khi cô bị mẹ ép nhường chiếc vòng vàng cho chị, Trần Hữu Khánh chỉ đứng ngoài cửa cười khẩy nói “Đàn bà các cô thật phiền phức”. Chưa từng có ai đứng ra chắn gió che mưa cho cô như thế này.

Trước khi bước ra khỏi cổng, Tạ Bình Sinh dừng lại, nói vọng vào trong một câu cuối cùng:

  • Vợ con không nợ ai cả. Nếu còn ai dám tìm cô ấy để gây sự, đừng trách tay đồ tể này không nể tình thân.

Lần đầu tiên trong hai kiếp người, tôi nghe được một lời khẳng định đầy sức nặng như thế. Tôi nắm chặt lấy tay anh, lòng thầm nhủ: Hóa ra, phú quý không phải là thứ để cướp, mà bình yên và sự bảo vệ này mới là thứ quý giá nhất tôi từng tìm kiếm.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 6"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

toi-nam-nghe-nguoi-ta-ban-ve-cai-chet
Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
Tháng 3 14, 2026
sau-khi-biet-minh-la-nu-phu
Sau Khi Biết Mình Là Nữ Phụ, Tôi Nghỉ Diễn
Tháng 3 14, 2026
thien-kim-tro-ve-khong-cuop-di-ai-ca
Thiên Kim Trở Về, Nhưng Không Cướp Đi Ai Cả
Tháng 3 14, 2026
ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay