Chương 3
Đám cưới của nhà họ Lâm năm đó là đề tài bàn tán xôn xao khắp vùng. Hai chị em cùng gả đi một ngày, nhưng cảnh tượng lại khác một trời một vực.
Bên phía Lâm Chi Vân, Trần Hữu Khánh chơi trội thuê hẳn một dàn kèn trống rình rang, xe rước dâu dán chữ hỷ đỏ rực, pháo nổ đinh tai nhức óc từ đầu làng đến cuối xóm. Chị ta mặc bộ sườn xám đỏ, đầu đội khăn voan mỏng, lúc lên xe còn cố tình ngoái lại nhìn tôi với ánh mắt vừa thương hại vừa đắc ý.
Còn tôi, lễ rước dâu của Tạ Bình Sinh đơn giản hơn nhiều. Anh mặc bộ đại phục xanh đen chỉnh tề, đi chiếc xe đạp phượng hoàng còn mới, phía sau buộc một chiếc rương gỗ chắc chắn. Anh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng đỡ lấy túi hành lý của tôi, bàn tay rộng lớn bao trọc lấy bàn tay tôi, ấm áp và khô ráo.
Căn nhà của Tạ Bình Sinh nằm ở rìa phố huyện, không quá lớn nhưng có tường gạch bao quanh vững chãi. Trái ngược với trí tưởng tượng của tôi về một lò mổ đầy mùi máu me và bẩn thỉu, sân nhà anh được quét dọn sạch sành sanh.
Dưới gốc cây lựu ở sân sau, những chậu nước sạch được xếp ngay ngắn. Anh đưa tôi vào gian buồng chính, nơi có chiếc giường gỗ mới thơm mùi sơn, chăn đệm đều là loại vải bông tốt nhất.
Tạ Bình Sinh đóng cửa lại, anh đứng đó, hơi lóng ngóng một chút rồi lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa và một hộp gỗ nhỏ:
- Nhà chỉ có mình anh, từ giờ em là chủ.
- Đây là chìa khóa các cửa, còn trong hộp này là tiền tiết kiệm mấy năm qua của anh. Em cứ giữ lấy mà chi dùng, thiếu đâu bảo anh.
- Anh làm nghề này tay chân bẩn, nếu em thấy khó chịu thì cứ nói, anh sẽ tắm rửa sạch sẽ ở cửa hàng rồi mới về nhà.
Tôi mở hộp gỗ ra, bên trong là những xấp tiền lẻ được vuốt phẳng phiu, buộc lại theo từng mệnh giá, kèm theo đó là vài chỉ vàng lá. Số tài sản này so với “ông chủ” Trần Hữu Khánh lúc này có lẽ không bằng, nhưng nó là mồ hôi nước mắt, là sự tích lũy chân chính.
Tôi nhìn anh, khẽ hỏi:
- Anh đưa hết cho em, không sợ em cầm đi hết sao?
Tạ Bình Sinh nhìn thẳng vào mắt tôi, vết sẹo trên mặt anh co lại theo nụ cười hiền lành:
- Bà mối nói em là người biết tính toán, lại chịu thương chịu khó. Anh tin mắt nhìn của mình, cũng tin em.
Đêm đó, nằm trong vòng tay vững chãi của anh, tôi không hề cảm thấy sợ hãi hay lạ lẫm. Kiếp trước, đêm tân hôn với Trần Hữu Khánh là những tiếng quát tháo vì hắn say rượu, là những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai giàu sang mà hắn còn chẳng biết bắt đầu từ đâu. Còn kiếp này, hơi thở đều đặn của Tạ Bình Sinh khiến tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Tạ Bình Sinh đã dậy từ 4 giờ sáng để ra lò mổ. Đến khoảng 8 giờ, anh trở về, trên người không hề có mùi hôi hám như chị Vân hay mỉa mai. Anh đã tắm rửa và thay bộ đồ sạch sẽ trước khi vào nhà.
Tôi đưa cho anh bát cháo nóng, rồi lấy ra cuốn sổ tay nhỏ mình đã chuẩn bị sẵn:
- Anh Sinh, em có xem qua sổ sách anh ghi đại khái ở cửa hàng. Em thấy anh bán thịt rất ngon, khách quen nhiều, nhưng cách giao hàng hiện tại hơi bị động.
- Em tính thế này, mình không chỉ chờ người ta đến mua ở sạp. Những nhà hàng lớn trên huyện hay các bếp ăn công nghiệp đang mọc lên, họ cần nguồn hàng ổn định, sạch sẽ. Em sẽ giúp anh đi liên hệ, mình ký hợp đồng cung cấp dài hạn.
Tạ Bình Sinh dừng thìa, anh ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và thán phục:
- Ký hợp đồng? Cái này anh nghe nói chỉ có mấy xưởng lớn mới làm. Mình làm được sao?
Tôi tự tin gật đầu:
- Được chứ. Mình có nguồn heo tốt, anh lại có uy tín. Chỉ cần biết cách trình bày và đảm bảo vệ sinh, họ sẽ chọn mình thay vì đi gom lẻ tẻ. Tiền thu về sẽ đều, mình không lo thịt ế.
Anh nhìn tôi hồi lâu, rồi đột ngột nắm lấy tay tôi, giọng đầy xúc động:
- Xuân Dao, anh cưới được em đúng là phúc đức ba đời. Em cứ tính đi, anh chỉ biết mổ heo, còn chuyện đối ngoại, làm ăn lớn, anh nghe em hết.
Tôi mỉm cười. Kiếp trước, tôi cũng từng nói những điều này với Trần Hữu Khánh, nhưng hắn gạt đi, bảo đàn bà thì biết gì, cứ chờ hắn mang tiền tỷ về mà tiêu. Kết quả là hắn nướng tiền vào những vụ thầu đất ma.
Đang lúc hai vợ chồng bàn bạc thì ngoài cổng có tiếng la lối. Lâm Chi Vân cùng Trần Hữu Khánh đi xe đạp ngang qua. Chị ta diện bộ đồ mới, nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng.
Thấy tôi đang đứng trong sân, chị ta xuống xe, cố ý nói to để hàng xóm nghe thấy:
- Ôi dào, sáng ra đã thấy vợ chồng em Dao bận rộn nhỉ. Chị thì khổ quá, anh Khánh chả cho chị làm gì, cứ bắt chị ngủ đến trưa, rồi chiều đi xem đất với anh ấy.
- Mà Dao này, cái mùi thịt heo này nó bám dai lắm, em cẩn thận kẻo ra đường người ta tưởng em là con heo đấy!
Trần Hữu Khánh đứng bên cạnh, hất hàm nhìn Tạ Bình Sinh:
- Anh Sinh, lo mà làm ăn cho tốt. Đừng để vợ mình phải khổ. Sắp tới tôi thầu được khu đất phía Tây, lúc đó có khi tôi lại mua cả cái lò mổ của anh cho bõ công.
Tạ Bình Sinh định bước ra thì tôi ngăn lại. Tôi đứng ở cửa, bình thản đáp:
- Cảm ơn chị Vân lo lắng. Mùi thịt heo là mùi lao động, không có gì phải xấu hổ. Còn chuyện thầu đất phía Tây… em nghe nói khu đó đang có tranh chấp quy hoạch, anh Khánh nên cẩn thận kẻo “tiền mất tật mang”.
Trần Hữu Khánh biến sắc, còn Lâm Chi Vân thì cười khẩy:
- Mày thì biết cái gì về đất cát? Chỉ giỏi đoán mò. Anh Khánh của chị là người có số làm đại gia, không cần mày dạy đời!
Nói xong, hai người họ hậm hực bỏ đi. Tôi nhìn theo bóng lưng họ, lòng thầm nghĩ:
- Kiếp trước chị chê anh có mùi tanh. Còn tôi chỉ thấy, người đàn ông này sống sạch hơn rất nhiều kẻ mặc áo sơ mi thơm mùi nước hoa nhưng tâm hồn đầy rác rưởi.