Chương 8
Sáng sớm hôm sau, thành phố Tân Hải không đón bình minh mà chìm trong một màu xám xịt của khói bụi và mưa lạnh. Ngô An vừa bước chân vào sảnh Phân cục phía Đông, cô đã cảm nhận được một bầu không khí khác lạ. Những đồng nghiệp vốn thường ngày gật đầu chào cô giờ đây bỗng lảng tránh ánh mắt, hoặc xì xào sau lưng.
“Bác sĩ Ngô, Cục trưởng muốn gặp cô ngay lập tức.” Lão Hình đứng ở hành lang, gương mặt già nua hiện rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng.
Bên trong phòng họp, trên bàn là bộ dao phẫu thuật Phoenix 09 của Ngô An, được đặt trong một túi nilon niêm phong mẫu vật.
“Ngô An, cô giải thích sao về việc con dao này được tìm thấy tại hiện trường cái chết của bác sĩ Trương Hoài Nam?” Cục trưởng đập tay xuống bàn, giọng vang dội. “Và tại sao kết quả xét nghiệm mẫu máu tại phòng lưu trữ cũ lại bị tráo đổi thành máu của một loài động vật? Cô đang làm cái quái gì vậy?”
Ngô An đứng sững người, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một thanh gươm. “Tôi bị gài bẫy. Bộ dao đó luôn nằm trong tủ cá nhân của tôi ở phòng thí nghiệm. Còn mẫu máu…”
“Đủ rồi! Quy trình làm việc của cô vi phạm nghiêm trọng kỷ luật. Từ giờ phút này, cô bị đình chỉ công tác, nộp lại thẻ ngành và súng điện. Cuộc điều tra vụ án An Phúc sẽ được bàn giao cho đội trọng án số 2.”
Ngô An lặng lẽ đặt chiếc thẻ lên bàn. Cô không bào chữa, vì cô biết kẻ đứng sau vụ này đã tính toán đến từng nhịp thở của cô. Hắn không chỉ muốn dừng cuộc điều tra, hắn muốn hủy hoại danh dự – thứ duy nhất mà một pháp y như cô tôn thờ.
Trong khi đó, tại một nhà kho bến cảng cũ, Trần Khải đang thở dốc, dựa lưng vào một thùng hàng rỉ sét. Trên màn hình chiếc tivi cũ đặt ở góc quán cà phê ven đường, hình ảnh của anh hiện lên với dòng chữ đỏ chót: “Lệnh truy nã khẩn cấp: Nghi phạm giết người hàng loạt.”
Cảnh sát công bố dấu vân tay của anh xuất hiện trên chén trà có chứa xyanua tại nhà bác sĩ Trương. Thậm chí, họ còn tìm thấy một đoạn băng ghi âm trong máy tính của anh, nơi anh đe dọa sẽ trả thù những người ở An Phúc.
“Khốn kiếp!” Trần Khải đấm mạnh vào bức tường tôn. Kẻ sửa lại ký ức không chỉ dừng lại ở việc xóa bỏ quá khứ, hắn đang viết lại hiện tại của anh, biến anh từ một người đi tìm công lý thành một kẻ điên cuồng báo thù.
Anh lấy chiếc điện thoại dùng một lần ra, nhắn một dãy mật mã cho Ngô An. Mười phút sau, họ gặp nhau dưới chân cầu vượt Tân Hải – một nơi ồn ào và lộn xộn, đủ để lẩn tránh những con mắt soi mói của hệ thống giám sát.
“Bà Tần chết rồi,” Trần Khải nói ngay khi Ngô An vừa xuất hiện. Giọng anh khản đặc. “Bị ngã cầu thang ngay sau khi chúng ta rời đi. Cảnh sát kết luận là tai nạn do tuổi già sức yếu. Tất cả nhân chứng cũ… họ đang biến mất từng người một.”
Ngô An nhìn người cộng sự đang tơi tả của mình. Cô lấy ra một tờ giấy nhỏ, trên đó là một sơ đồ mạng lưới nội bộ của Sở Công an mà cô kịp chụp lại trước khi bị thu thẻ.
“Trần Khải, nghe này. Hung thủ không phải là kẻ lạ mặt nào cả. Hắn có quyền truy cập vào hồ sơ điều tra của chúng ta ngay trong thời gian thực. Hắn biết chúng ta đã tìm thấy gì ở phòng số 7 chỉ vài phút sau khi chúng ta rời khỏi đó.”
Cô chỉ tay vào một cái tên trong danh sách ban cố vấn chuyên môn của Sở. “Nhìn đi, tất cả các báo cáo pháp y của tôi về vụ Lâm Đại Vinh đều phải đi qua một bộ phận kiểm duyệt tâm lý học tư pháp trước khi trình lên Cục trưởng. Kẻ đứng đầu bộ phận đó là một người rất thân cận với thầy hướng dẫn cũ của tôi.”
Trần Khải nheo mắt. “Ý cô là… hung thủ đang núp bóng ngay trong bộ máy điều tra?”
“Đúng. Hắn dùng danh nghĩa ‘cố vấn’ để điều hướng cuộc điều tra theo ý hắn. Hắn biến tôi thành kẻ làm sai quy trình và biến anh thành nghi phạm để hợp thức hóa việc xóa sổ chúng ta.”
Đúng lúc đó, một chiếc xe đen bóng trờ tới từ phía xa. Hai người đàn ông mặc vest đen bước xuống, tay lăm lăm vũ khí. Không có còi cảnh sát, không có quân phục. Đây là một cuộc thanh trừng không tiếng động.
“Chạy mau!” Trần Khải nắm lấy tay Ngô An, kéo cô lao vào những con hẻm chằng chịt của khu phố cũ.
Tiếng bước chân rầm rập phía sau vang dội trong những bức tường gạch rêu phong. Cảm giác bị săn đuổi này khiến ký ức của Trần Khải lại nhói lên. “Trong tường… có người trong tường…” – lời bà Tần văng vẳng bên tai anh.
Họ nhận ra một sự thật cay đắng: Hung thủ không chỉ là một cá nhân, hắn là một hệ thống. Hắn biết mọi bước đi vì chính hắn là kẻ vẽ ra con đường.
“Chúng ta không thể chạy mãi được,” Ngô An hổn hển nói khi họ tạm ẩn nấp sau một xe rác lớn. “Nếu hắn muốn chơi trò xóa ký ức, chúng ta sẽ cho hắn thấy những gì ‘hồ sơ không được chôn’ thực sự chứa đựng.”
Trong ánh sáng mập mờ của ngõ hẻm, đôi mắt của hai người sống sót sau cùng của cơn ác mộng An Phúc bừng lên một quyết tâm liều mạng. Họ không còn gì để mất: không sự nghiệp, không danh tính, không quá khứ. Thứ duy nhất họ còn lại là sự thật đang nằm trong cuộn băng cối mà Trần Khải vẫn giữ khư khư trong ngực áo.