Chương 5
Bên trong phòng lưu trữ số 7, thời gian dường như đã ngưng đọng từ mười lăm năm trước. Những tấm gương ố vàng phản chiếu hình ảnh Ngô An chồng chéo lên nhau, tạo thành một mê cung thị giác nhức nhối. Cô đứng trước chiếc ghế điện, đôi găng tay cao su khẽ chạm vào tấm ảnh đứa trẻ mồ côi. Con dao phẫu thuật cắm xuyên qua nó là loại Phoenix 09 – một phiên bản giới hạn dành cho thủ khoa của Đại học Y Tân Hải. Ngô An biết rất rõ về nó, vì trong tủ kính ở nhà cô cũng có một bộ tương tự.
Nhưng sự lý trí nhanh chóng đè bẹp cơn rùng mình vừa chớm nở. Cô bắt đầu lục soát đống hồ sơ bị niêm phong trong góc phòng.
Ba tiếng sau, tại một tiệm mì cũ nằm sâu trong ngõ nhỏ của thành phố Tân Hải, Trần Khải xuất hiện với đôi giày lấm bùn. Anh đặt lên bàn một mẩu tin cắt từ số báo cũ đã cháy sém một góc.
“Tôi tìm thấy rồi,” Trần Khải nói, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. “Dự án 07. Nó không phải là điều trị tâm thần thông thường. Đó là một ‘Liệu pháp tái cấu trúc ký ức’ được thực hiện trái phép dưới sự tài trợ của một tổ chức ẩn danh.”
Ngô An đẩy một tập hồ sơ mỏng về phía anh. “Kết quả khám nghiệm hiện trường của tôi cũng khớp với thông tin của anh. Những bệnh án này cho thấy bệnh nhân ở An Phúc không được chữa trị để hòa nhập xã hội. Họ bị ép uống một loại thuốc ức chế thần kinh liều cao, sau đó được đưa vào phòng số 7 để ‘xóa bỏ’ những ký ức đau buồn bằng sốc điện và ám thị thị giác.”
Cô chỉ vào một biểu đồ sóng não biến dạng trong hồ sơ.
“Nhìn đi, đây không phải là y học. Đây là tẩy não. Kẻ thực hiện muốn biến con người thành những tờ giấy trắng.”
Trần Khải rít một hơi thuốc dài, ánh mắt anh tối sầm lại khi đọc dòng chữ “Đối tượng thử nghiệm nhóm nhi đồng”. “Những đứa trẻ mồ côi… Chúng không có người thân, không ai quan tâm nếu chúng biến mất hoặc phát điên. Lâm Đại Vinh là người trực tiếp tham gia quản lý những đứa trẻ này. Đó là lý do anh ta bị giết.”
“Nhưng ai là người sống sót để kể lại?” Ngô An hỏi, đôi mắt sắc lẹm.
“Tôi đã tìm được một người. Bà Tần, cựu y tá trực đêm trong vụ cháy năm đó. Hiện bà ta đang sống ở khu chung cư cũ phía Tây thành phố. Nhưng cảnh báo trước với cô… bà ta không được bình thường cho lắm.”
Khu chung cư cũ rách nát như một vết sẹo dài trên da thịt thành phố. Căn phòng của bà Tần tối tăm, nồng nặc mùi nhang muỗi và thuốc bắc. Bà lão ngồi co quắp trên chiếc ghế bành, đôi mắt đục ngầu không ngừng đảo qua đảo lại, nhìn chằm chằm vào những bức tường.
“Bà Tần, chúng cháu muốn hỏi về Bệnh viện An Phúc,” Trần Khải dịu giọng, cố gắng tạo sự tin tưởng.
Vừa nghe thấy cái tên “An Phúc”, bà lão đột ngột run bắn lên. Bà đưa ngón tay gầy guộc, khô khéo như cành củi khô lên che môi: “Suỵt… Đừng nói to. Họ nghe thấy đấy.”
“Ai nghe thấy hả bà?” Ngô An quỳ xuống bên cạnh, cố gắng quan sát đồng tử của bà lão. Phản ứng sợ hãi này là thật, không phải diễn kịch.
Bà Tần nắm chặt lấy tay Ngô An, sức mạnh từ bàn tay già nua khiến cô bất ngờ. Bà ghé sát tai cô, thì thầm với giọng nói run rẩy đến mức khó nghe:
“Có người ở trong tường… Đừng có nhìn vào tường. Buổi đêm, bọn trẻ khóc lóc chui ra từ đó. Chúng không có mặt, chúng chỉ có những con số… Phòng số 7 đã mở rồi, quỷ dữ đang bò ra…”
“Bà Tần, bình tĩnh lại, đó chỉ là ảo giác thôi,” Ngô An dùng tông giọng chuyên môn để trấn an. “Bà đã thấy ai ở trong tường? Một bác sĩ? Hay là bệnh nhân?”
Bà lão đột ngột buông tay Ngô An ra, cười khanh khách một cách điên dại. “Bác sĩ? Không… bác sĩ chết hết rồi. Chỉ còn lại ‘Kẻ sửa lỗi’ thôi. Hắn sẽ đến lấy lại những gì chúng ta đã quên. Hắn có con dao bạc… hắn sẽ rạch ký ức của các người ra!”
Trần Khải và Ngô An trao đổi một ánh mắt nhanh chóng. “Kẻ sửa lỗi” – danh xưng này khiến không khí trong căn phòng như giảm xuống vài độ.
Khi họ rời khỏi căn chung cư, màn đêm đã buông xuống. Những ánh đèn đường lờ mờ không đủ để xua tan cảm giác bị theo dõi.
“Cô nghĩ sao về ‘người trong tường’?” Trần Khải hỏi khi họ bước ra bãi đậu xe.
Ngô An siết chặt quai túi. “Dưới góc độ tâm lý học, đó là biểu hiện của hội chứng sang chấn kéo dài (PTSD). Bà ta có thể đã chứng kiến cảnh các bệnh nhân cố gắng trèo lên tường để thoát khỏi vụ cháy, hoặc bị giấu xác vào các hốc tường trong quá trình xây dựng ngầm. Nhưng câu chuyện về con dao bạc… và việc ‘sửa lại ký ức’…”
Cô dừng lại, nhìn vào chiếc bóng của chính mình đổ dài trên mặt đất.
“Trần Khải, tôi bắt đầu cảm thấy đây không phải là một vụ án giết người hàng loạt thông thường để bịt đầu mối. Đây là một thí nghiệm vẫn đang tiếp diễn. Hung thủ không chỉ giết người, hắn đang ‘dọn dẹp’ những lỗi sai của quá khứ.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Trần Khải rung lên. Một email nặc danh gửi tới. Tiêu đề chỉ có một con số: 07.
Bên trong email là một đoạn video ngắn, mờ căm, quay cảnh một đứa trẻ đang ngồi trên ghế điện trong phòng lưu trữ số 7. Đứa trẻ đó đang khóc, và trên cánh tay nó có một vết sẹo hình chữ V ngược.
Trần Khải sững người, điếu thuốc trên môi rơi xuống đất. Anh đưa bàn tay trái của mình lên. Dưới ánh đèn pha xe jeep, một vết sẹo cũ hình chữ V ngược mờ mờ hiện lên trên cổ tay anh.
“Không thể nào…” anh thì thầm, giọng lạc đi.
Ngô An nhìn vết sẹo, rồi nhìn Trần Khải. Logic mà cô hằng tin tưởng vừa bị giáng một đòn chí mạng. Hung thủ không chỉ biết trước bước đi của họ, mà dường như, hắn còn biết rõ về cộng sự của cô hơn chính bản thân anh ta.