Chương 4
Dưới tầng hầm của Bệnh viện An Phúc, không khí đặc quánh và lạnh lẽo đến mức dường như nó có thể đóng băng cả hơi thở. Ánh đèn pin của Ngô An quét qua dãy hành lang dài dằng dặc, nơi những cánh cửa sắt hoen rỉ nằm san sát nhau như những nấm mồ đứng. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc hòa quyện với mùi ẩm mốc của giấy cũ tạo nên một hỗn hợp mùi vị khó chịu, lợm giọng.
Họ dừng lại trước một cánh cửa thép dày hơn hẳn những cánh cửa khác. Trên mặt cửa, chữ số “7” màu đen bị cào xước nham nhở, để lộ lớp thép xám xịt bên dưới.
Trần Khải đưa tay định vặn tay nắm cửa, nhưng Ngô An lập tức giữ tay anh lại.
“Đừng chạm vào bằng tay trần,” cô nói, giọng thấp nhưng đanh thép. Cô lấy từ túi áo ra một chiếc đèn soi tia UV cầm tay. Dưới ánh sáng tím huyền ảo, trên tay nắm cửa hiện lên những vệt sáng lốm đốm. “Có dấu vết của dung dịch phản quang. Hung thủ đã bôi thứ gì đó lên đây. Nếu anh chạm vào, hắn sẽ biết anh đã đến, hoặc tệ hơn, đó là chất độc thẩm thấu qua da.”
Trần Khải rụt tay lại, nhìn Ngô An với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa nể phục. Sự cẩn thận đến mức cực đoan của cô đôi khi khiến người ta khó chịu, nhưng trong cái hang ổ của quỷ này, đó là lá bùa hộ mệnh duy nhất.
“Chúng ta không thể cứ thế này mà lao vào,” Ngô An tắt đèn UV, quay sang đối diện với Trần Khải. “Cuộc tranh luận ‘người hay quỷ’ ở trên kia là vô ích. Thực tế là: chúng ta đang đối đầu với một kẻ giết người có kế hoạch, có kiến thức chuyên môn và dường như đang nắm thóp mọi hành động của chúng ta.”
Trần Khải dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, châm một điếu thuốc nhưng không hút, chỉ để làn khói trắng lảng bảng tan đi. “Cô muốn một thỏa thuận?”
“Đúng. Một sự phân công rạch ròi,” Ngô An nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi sẽ phụ trách các chứng cứ vật lý. Tôi sẽ ở lại đây, thu thập mẫu vật, phân tích dấu vết pháp y và dựng lại logic hiện trường. Tôi tin rằng xác chết và những căn phòng này luôn biết nói, nếu chúng ta biết cách lắng nghe.”
“Còn tôi?”
“Anh có những thứ mà tôi không có: mạng lưới tin tức và khả năng đào bới quá khứ. Anh hãy lo phần hồ sơ người mất tích, tìm kiếm những nhân chứng cũ còn sống sót của An Phúc. Chúng ta cần biết điều gì đã thực sự xảy ra trong vụ cháy 15 năm trước. Ký ức có thể bị sửa đổi, nhưng sự thật luôn để lại kẽ hở trong các tài liệu.”
Trần Khải gật đầu chậm rãi. “Được. Nhưng có một điều kiện: thông tin phải được chia sẻ tuyệt đối. Không giấu giếm, không hành động đơn độc khi chạm đến cốt lõi.”
“Chấp nhận,” Ngô An đáp gọn lỏn. “Và tuyệt đối không đi sâu vào đời tư của nhau. Chúng ta là cộng sự, không phải bạn bè.”
Sự chuyên nghiệp lạnh lùng của Ngô An như một gáo nước đá dội vào bầu không khí đang căng thẳng. Trần Khải nhếch môi. Anh biết cô đang cố dựng lên một bức tường bảo vệ. Trong ngành này, càng biết ít về nhau, người ta càng dễ dàng tập trung vào mục tiêu cuối cùng. Nhưng anh cũng nhận ra, phía sau vẻ ngoài cứng nhắc đó là một nỗi ám ảnh về sự thật sâu sắc không kém gì anh.
Họ đứng đó, giữa hành lang u tối, bóng của họ đổ dài trên sàn nhà như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, nhưng lại cùng hướng về một điểm đen phía trước. Đây không phải là sự bắt đầu của một tình yêu, mà là sự gắn kết của hai kẻ cô độc cùng truy đuổi công lý.
“Đi thôi,” Trần Khải dụi tắt điếu thuốc. “Tôi sẽ bắt đầu từ hồ sơ lưu trữ của tòa soạn. Có những thứ năm đó bị kiểm duyệt không cho đăng tải, tôi nghĩ mình có thể tìm lại được bản thảo gốc.”
“Cẩn thận đấy,” Ngô An nói khi Trần Khải quay lưng bước đi.
Anh dừng lại, không quay đầu. “Cô cũng vậy. Đừng để ‘những thứ trong tường’ nuốt chửng.”
Tiếng bước chân của Trần Khải xa dần, để lại Ngô An một mình trước cánh cửa phòng số 7. Cô hít một hơi thật sâu, đeo mặt nạ phòng độc và bắt đầu dùng bộ đồ nghề chuyên dụng để phá khóa.
Cạch.
Cánh cửa từ từ mở ra, phát ra tiếng rên rỉ khô khốc. Bên trong không phải là một phòng bệnh, cũng không phải kho hồ sơ. Đó là một căn phòng được dán kín bằng những tấm gương cũ, phản chiếu ánh đèn pin của Ngô An thành hàng nghìn tia sáng hỗn loạn. Ở giữa phòng, một chiếc ghế điện cũ kỹ đặt trơ trọi, và trên mặt ghế là một tấm ảnh trẻ em mồ côi đã ố vàng, bị găm chặt bằng một con dao phẫu thuật.
Ngô An cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Logic của cô bắt đầu lung lay khi nhìn thấy con dao đó. Đó là loại dao mổ mà chỉ những bác sĩ nội trú xuất sắc nhất của khóa cô mới được cấp phát.
Mối quan hệ cộng sự của họ vừa mới bắt đầu, nhưng những “bad guys” đã bắt đầu áp sát, và dường như, ranh giới giữa người điều tra và kẻ bị điều tra đang mờ dần đi trong căn phòng đầy gương này.