Chương 9
Sau cơn mưa dai dẳng, bầu trời thành phố như được gột rửa, trở nên xanh trong và cao vợi. Những vệt nắng cuối ngày không còn gắt gỏng mà dịu dàng như mật ong, rót xuống sân trường Trung học Số 1 một màu vàng cổ điển.
Lâm Tri Hạ đứng ở hành lang lớp học, tay siết chặt chiếc ô màu đen đã được phơi khô và gấp lại gọn gàng. Cô nhìn xuống sân vận động phía xa. Những học sinh cuối cùng đã rời khỏi câu lạc bộ, tiếng bóng cam đập xuống sàn gỗ cũng đã tắt lịm. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một buổi chiều muộn.
Cô biết cậu ở đó. Lục Trạch từng nói, mỗi khi tâm trạng không tốt, Dịch Thần thường ngồi ở hàng ghế đá khuất sau khán đài sân vận động, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh hoàng hôn mà không bị ai làm phiền.
Tri Hạ hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên trong đời, cô chủ động tháo chiếc tai nghe ra, cất kỹ vào túi áo khoác. Cô không muốn có bất kỳ rào cản nào giữa mình và cậu vào lúc này.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tri Hạ trên nền xi măng khô ráo vang lên đều đặn. Khi cô vòng qua góc khán đài, bóng dáng gầy gộc của Tạ Dịch Thần hiện ra. Cậu ngồi đó, lưng hơi khòm, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ đôi vai gầy của cậu, khiến cậu trông giống như một bức tượng đang dần tan chảy vào bóng tối.
Nghe thấy tiếng động, Dịch Thần không quay lại. Cậu dường như đã biết là ai.
“Mưa tạnh rồi, cậu không về sao?” Giọng cậu khàn khàn, tan vào gió.
Tri Hạ không trả lời ngay. Cô đi đến bên cạnh, đặt chiếc ô đen lên băng ghế đá rồi ngồi xuống, giữ một khoảng cách vừa đủ.
“Tớ đến trả ô.” Cô nói khẽ. “Và cũng để nói… cảm ơn.”
Dịch Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười tự giễu. “Cảm ơn vì điều gì? Vì đã làm mọi chuyện rắc rối hơn sao? Lẽ ra tôi nên im lặng, giống như cách cậu vẫn làm.”
“Không.” Tri Hạ quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt cậu. “Cảm ơn vì cậu đã không để tớ biến mất.”
Dịch Thần khựng lại. Cậu từ từ quay đầu, ánh mắt va chạm với đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn của cô. Trong khoảnh khắc đó, sự phòng bị mà cậu dày công xây dựng suốt hai năm qua dường như lung lay.
“Tri Hạ, cậu không hiểu đâu.” Dịch Thần cúi đầu, giọng cậu run rẩy. “Tôi sợ lắm. Tôi sợ rằng sự hiện diện của mình là một điềm xấu. Anh trai tôi… anh ấy đã ra đi ngay trước mắt tôi. Và khi tôi thấy cậu bị họ dồn vào đường cùng, tôi đã nghĩ… nếu tôi không làm gì đó, cậu cũng sẽ giống như anh ấy. Nhưng khi tôi lên tiếng, tôi lại sợ mình đã vô tình kéo cậu vào vũng bùn của tôi.”
Cậu siết chặt nắm tay: “Tôi sợ mình lại làm tổn thương thêm một người nữa.”
Tri Hạ nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của cậu. Cô cảm nhận được một nỗi đau quá lớn lao đang bị giam cầm trong cơ thể gầy yếu kia. Cô tiến lại gần một chút, giọng nói trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
“Dịch Thần, nhìn tớ này.”
Dịch Thần ngẩng đầu.
“Không phải cậu làm tôi tổn thương.” Tri Hạ nói từng chữ một, chậm rãi và rõ ràng. “Là tôi chưa từng khỏi.”
Câu nói của cô như một mũi tên xuyên qua màn sương mù dày đặc trong lòng Dịch Thần. Cậu sững sờ nhìn cô.
“Vết thương của tớ, nó đã ở đó từ rất lâu trước khi tớ gặp cậu.” Tri Hạ tiếp tục, ánh mắt cô lấp lánh hơi nước nhưng không hề né tránh. “Sự im lặng của tớ, chiếc tai nghe của tớ… chúng là cách tớ trốn chạy khỏi những cơn đau chưa lành. Cậu không mang đến nỗi đau mới, cậu chỉ là người duy nhất nhìn thấy vết thương đó và cố gắng băng bó nó lại bằng cách của riêng cậu.”
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng chân thành: “Cậu không phải là điềm xấu. Cậu là người đầu tiên ở ngôi trường này cho tớ thấy rằng, im lặng không phải là cách duy nhất để tồn tại.”
Dịch Thần cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhưng không phải vì sự tội lỗi, mà vì một sự xúc động mãnh liệt. Hàng vạn câu hỏi, hàng vạn lời tự trách bấy lâu nay bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước sự thành thật của cô.
Cậu nhận ra, họ không cần phải là những người hùng cứu rỗi lẫn nhau. Họ chỉ cần là hai con người vụn vỡ, dám thừa nhận rằng mình đang đau.
“Vậy sao…” Dịch Thần thì thào, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má cậu. “Hóa ra… không phải lỗi của tôi.”
“Không phải lỗi của cậu.” Tri Hạ nhắc lại, như một lời khẳng định tội danh đã được gỡ bỏ. “Cũng không phải lỗi của anh trai cậu. Thế giới này đôi khi quá ồn ào và khắc nghiệt, chúng ta chỉ là những đứa trẻ đang cố học cách hít thở thôi.”
Dịch Thần đưa tay lau vội giọt nước mắt. Lần đầu tiên sau hai năm, cậu cảm thấy hơi thở của mình không còn mang theo vị đắng của sự hối hận.
Hàng ghế đá dưới ánh hoàng hôn chứng kiến hai thiếu niên ngồi cạnh nhau. Họ không nắm tay, không ôm nhau, nhưng giữa họ có một sợi dây liên kết bền chặt hơn bất cứ thứ gì. Đó là sự thấu hiểu của những kẻ cùng mang vết sẹo.
“Tri Hạ.” Dịch Thần gọi tên cô, lần đầu tiên cậu gọi tên cô một cách trọn vẹn.
“Hửm?”
“Cậu có nghe thấy gì không?”
Tri Hạ lắng tai nghe. Tiếng gió thổi qua những kẽ lá ngô đồng, tiếng xe cộ xa xăm ngoài cổng trường, và…
“Vẫn không có tiếng ve.” Cô lắc đầu.
“Không sao.” Dịch Thần nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tím thẫm. “Mùa hè sắp qua rồi. Nhưng ít nhất, chúng ta đã không còn tắt âm.”
Tri Hạ nhìn theo ánh mắt của cậu. Cô cảm nhận được một luồng không khí trong lành tràn vào phổi. Hóa ra, khi người ta dám nói ra sự thật, nỗi đau sẽ không biến mất, nhưng nó sẽ không còn đáng sợ đến thế nữa.
Tối hôm đó, Tri Hạ mở cuốn nhật ký. Cô viết một dòng chữ lớn, chiếm trọn cả trang:
“Hôm nay, tớ đã tháo tai nghe. Thế giới không tuyệt vời hơn, nhưng tớ đã nghe thấy tiếng lòng của một người bạn. Cảm ơn vì đã cùng tớ đứng dưới nắng chiều.”