Chương 10
Kỳ thi cuối học kỳ kết thúc bằng một buổi chiều đầy nắng. Tiếng chuông báo hiệu giờ làm bài kết thúc vang lên, kéo theo đó là những tiếng hò reo, tiếng giấy nháp bị xé vụn tung bay như những cánh bướm trắng giữa sân trường.
Lớp 11A3 giờ đây tràn ngập sự náo nhiệt của những dự định cho kỳ nghỉ hè. Chu Vãn đang rủ rê nhóm bạn đi ăn lẩu, Lục Trạch thì ôm quả bóng rổ chạy biến ra sân. Trong sự hối hả đó, có hai người vẫn lẳng lặng thu dọn sách vở, như thể nhịp sống hối hả ngoài kia chẳng hề chạm đến họ.
Tri Hạ đeo ba lô lên vai. Lần này, cô không đeo chiếc tai nghe màu trắng lên tai nữa. Cô quàng nó hờ hững quanh cổ, để mặc cho những âm thanh của cuộc sống ùa vào thính giác.
Dịch Thần đứng dậy, nhìn sang cô. Ánh mắt cậu không còn vẻ xa xăm, trống rỗng của một kẻ đang đi lạc trong quá khứ. Cậu khẽ gật đầu:
“Đi thôi.”
Họ cùng nhau bước xuống cầu thang, xuyên qua đám đông ồn ào, hướng về phía gốc cây ngô đồng cổ thụ ở góc sân trường – nơi họ từng đứng nhìn nhau trong sự im lặng của những ngày đầu tiên.
Gió mùa hạ thổi qua, làm những tán lá ngô đồng xào xạc. Tri Hạ và Dịch Thần ngồi xuống băng ghế đá đã sờn màu.
“Hết lớp 11 rồi.” Tri Hạ nhìn lên những vòm lá xanh ngắt. “Cậu có định đi đâu vào mùa hè này không?”
Dịch Thần trầm ngâm một lát. “Tớ định về quê một chuyến, thăm lại ngôi nhà cũ của anh trai. Tớ nghĩ… đã đến lúc tớ nên đối mặt với những kỷ niệm đó mà không còn trốn chạy nữa.”
Cậu quay sang nhìn Tri Hạ, ánh mắt chứa đựng một sự dịu dàng hiếm thấy: “Còn cậu? Sẽ vẫn viết nhật ký chứ?”
Tri Hạ mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh dưới nắng. “Vẫn viết. Nhưng tớ sẽ thử đọc lại chúng. Có lẽ tớ nên học cách chấp nhận cả những phiên bản vụn vỡ của mình trong quá khứ.”
Cô đưa tay lên, tháo chiếc tai nghe ra khỏi cổ, đặt nó nằm yên lặng trên mặt bàn đá giữa hai người.
“Dịch Thần, nhìn kìa.” Cô chỉ tay về phía một tán cây thấp.
Dịch Thần nhìn theo. Ở đó, một con ve sầu vừa thoát xác, lớp vỏ cũ vẫn còn bám chặt vào thân cây, trong khi đôi cánh mới của nó đang rung rinh dưới ánh nắng, mỏng manh nhưng đầy sức sống.
Và rồi, một âm thanh vang lên.
ban đầu chỉ là một tiếng “rè… rè…” đơn độc, rè rặt. Nhưng ngay sau đó, như một hiệu lệnh được phát ra, từ khắp các tán cây trong sân trường, một bản đồng ca vỡ òa.
Ve… ve… ve…
Âm thanh chói chang, nồng nhiệt, như muốn xé tan bầu không khí oi nồng của buổi chiều. Tiếng ve sầu – thứ âm thanh mà Tri Hạ hằng tìm kiếm suốt cả năm học, thứ âm thanh mà Dịch Thần từng nghĩ đã biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới của mình – giờ đây đang tràn ngập không gian.
Tri Hạ nhìn Dịch Thần, và cậu cũng không còn né tránh ánh nhìn của cô. Họ nhìn nhau rất lâu, cho đến khi cả hai đều bật cười. Một điệu cười trong trẻo, không còn vướng bận những nỗi đau hay sự dằn vặt.
Thế giới không còn “tắt âm”. Thanh xuân của họ không còn im lặng.
Tri Hạ nhận ra rằng, tiếng ve không phải là đã biến mất. Chúng vẫn luôn ở đó, chờ đợi họ mở lòng mình ra để lắng nghe. Cũng giống như niềm vui và sự chữa lành, chúng không bao giờ rời bỏ họ, chỉ là họ đã quá bận rộn với việc che tai và nhắm mắt để nhận ra sự tồn tại của chúng.
Dịch Thần đứng dậy, chìa tay về phía cô. Tri Hạ nắm lấy tay cậu, cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng kiên định. Họ cùng nhau bước đi dưới bóng râm của hàng cây ngô đồng, hòa mình vào dòng người đang hướng về phía cổng trường.
Trên trang cuối cùng của cuốn nhật ký năm lớp 11, Tri Hạ đã viết một dòng ngắn gọn trước khi rời đi:
“Mùa hè năm đó, cuối cùng cũng có tiếng ve.”