Chương 8
Cơn mưa rào sau vụ xô xát hôm đó kéo dài âm ỉ suốt ba ngày. Bầu trời thành phố xám xịt, những đám mây nặng nề sà xuống thấp như muốn đè bẹp những tán cây ngô đồng trong sân trường.
Trong lớp 11A3, sự việc Tạ Dịch Thần nổi giận vẫn là chủ đề bàn tán xôn xao, nhưng chỉ là những tiếng thì thầm sau lưng. Trước mặt cậu, mọi người bỗng chốc trở nên dè chừng và im lặng một cách kỳ lạ. Tần Dao cũng không còn dám bén mảng đến gần bàn cuối, cô ta ngồi ở dãy đầu, thỉnh thoảng liếc nhìn ra sau với ánh mắt vừa hậm hực vừa sợ hãi.
Thế nhưng, điều khiến cả lớp ngạc nhiên nhất không phải là sự im lặng của đám đông, mà là sự im lặng giữa hai người họ.
Lâm Tri Hạ vẫn đeo tai nghe, nhưng dường như nó đã trở lại đúng chức năng ban đầu: ngăn cách thế giới. Cô không còn lén nhìn sang bên cạnh, cũng không còn vẽ bóng lưng của ai đó vào góc vở. Cô ngồi thẳng, mắt nhìn bảng, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những lời nói của Dịch Thần ở tòa nhà cũ.
“Đừng để họ làm cậu biến mất.”
Câu nói đó lẽ ra phải là một sự động viên, nhưng đối với Tri Hạ, nó lại trở thành một gánh nặng tâm lý khủng khiếp. Cô nhìn sang Tạ Dịch Thần. Cậu vẫn ngồi đó, vẫn chiếc sơ mi trắng, nhưng trông cậu gầy và xanh xao hơn hẳn. Cậu không đọc sách, cũng không làm bài tập. Cậu chỉ ngồi nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt.
Tri Hạ tự trách mình. Cô nghĩ rằng nếu không có sự xuất hiện của cô, Tạ Dịch Thần vẫn sẽ là một “vị thần” lạnh lùng nhưng bình yên trong thế giới của cậu. Vì cô mà cậu đã phá vỡ lớp vỏ bọc, vì cô mà cậu đã trở thành tâm điểm của những lời xì xầm ác ý.
Mình là một gánh nặng. Ý nghĩ đó cắm rễ vào tâm trí cô, khiến cô không dám mở lời với cậu, dù chỉ là một câu chào buổi sáng.
Về phía Tạ Dịch Thần, sự im lặng của cậu lại đến từ một nỗi sợ hãi khác: nỗi sợ về sự lặp lại.
Mỗi khi nhìn thấy Tri Hạ cúi đầu im lặng, cậu lại nhớ đến anh trai mình trong những ngày cuối cùng. Cậu sợ rằng sự quan tâm của mình là không đủ, hoặc tệ hơn, sự can thiệp của cậu có thể mang đến những hậu quả mà cô không thể gánh vác nổi. Cậu hối hận vì đã mất kiểm soát, không phải vì sợ bị kỷ luật, mà vì sợ mình đã vô tình đẩy cô vào một tình huống khó xử hơn.
Nếu mình lại thất bại một lần nữa thì sao? Câu hỏi đó như một bóng ma ám ảnh cậu. Cậu chọn cách tránh né ánh mắt của Tri Hạ, không phải vì ghét bỏ, mà vì cậu sợ nếu nhìn vào đôi mắt ấy, cậu sẽ không kìm lòng được mà muốn che chở cho cô, và rồi cậu sẽ lại làm hỏng mọi thứ như cách cậu đã làm với anh trai mình.
Khoảng cách nửa mét giữa hai chiếc bàn gỗ bỗng chốc dài ra như hàng vạn cây số.
Một buổi chiều, khi tiết học cuối cùng kết thúc, Tri Hạ thu dọn sách vở thật nhanh. Cô muốn rời khỏi lớp trước khi Dịch Thần kịp đứng dậy. Nhưng khi cô vừa bước ra đến cửa, trời bỗng đổ mưa xối xả.
Tri Hạ đứng ở sảnh tòa nhà dạy học, nhìn màn mưa trắng xóa. Cô không mang ô. Đám đông học sinh ùa ra, chen chúc nhau dưới những chiếc ô đủ màu sắc. Tri Hạ lùi lại, đứng nép vào một góc cột hành lang.
“Cầm lấy.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Tri Hạ giật mình quay lại. Tạ Dịch Thần đang đứng đó, tay cầm một chiếc ô màu đen cán dài. Cậu không nhìn cô, chỉ chìa chiếc ô ra phía trước.
“Tớ… tớ không cần đâu, tớ đợi một chút là mưa tạnh thôi.” Tri Hạ xua tay, giọng run rẩy.
Dịch Thần vẫn không thu tay lại, cậu nhìn thẳng vào màn mưa, giọng lạnh nhạt nhưng chứa đựng một sự kiên quyết không thể chối từ: “Mưa này sẽ không tạnh sớm đâu. Cầm lấy đi, tôi ở lại thư viện làm bài tập, lát nữa mưa ngớt tôi sẽ về sau.”
Nói rồi, cậu ấn chiếc ô vào tay cô. Khoảnh khắc những ngón tay của hai người chạm vào nhau, Tri Hạ cảm thấy như có một dòng điện chạy qua, khiến cô rụt tay lại theo bản năng. Chiếc ô suýt chút nữa rơi xuống đất.
Dịch Thần khựng lại. Cậu nhìn bàn tay mình, rồi nhìn Tri Hạ. Ánh mắt cậu thoáng qua một tia đau đớn đến xé lòng. Cậu nghĩ rằng cô đang sợ cậu, đang bài xích sự quan tâm của cậu.
“Tôi không có ý gì khác.” Cậu nói khẽ, giọng thấp xuống như một tiếng thở dài. “Chỉ là… đừng để bị ốm.”
Dịch Thần quay lưng đi, bóng lưng cậu chìm dần vào dãy hành lang vắng lặng dẫn về phía thư viện. Tri Hạ đứng đó, chiếc ô màu đen trong tay lạnh lẽo nhưng dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay cậu.
Cô bung ô ra, bước vào màn mưa. Tiếng mưa rơi trên mặt vải ô nghe bồm bộp, che lấp đi tiếng nức nở kìm nén của chính mình.
Tối hôm đó, Tri Hạ mở cuốn nhật ký nhưng không thể viết nổi một chữ nào.
Ở một căn phòng khác, Tạ Dịch Thần đứng bên cửa sổ nhìn mưa rơi. Cậu không bật đèn. Ánh sáng từ những cột đèn đường hắt vào, in bóng cậu đơn độc trên sàn nhà. Cậu đưa tay chạm vào mặt kính cửa sổ lạnh ngắt, thầm thì một câu mà chỉ mình cậu nghe thấy:
“Xin lỗi, Tri Hạ. Tôi thực sự không biết làm thế nào để bảo vệ một người mà không làm họ tổn thương.”