Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 4

  1. Home
  2. Mùa hạ không có tiếng ve
  3. Chương 4
Prev
Next

Tiết Ngữ văn của thầy Trương luôn là khoảng thời gian yên tĩnh nhất trong ngày, nhưng hôm nay không khí có chút khác lạ. Thầy vừa giao một bài tập nhóm nhỏ: Phân tích ý nghĩa của “Sự im lặng” trong các tác phẩm văn học hiện đại.

Cả lớp bắt đầu xôn xao chia nhóm. Theo quy định, hai bàn liền kề sẽ thành một nhóm bốn người. Điều này có nghĩa là Lâm Tri Hạ và Tạ Dịch Thần buộc phải kết hợp với cặp đôi bàn trên: Chu Vãn và một nam sinh tên là Lý Hào – một cậu chàng khá giỏi thể thao nhưng tính tình đôi khi hơi bốc đồng.

Chu Vãn hào hứng xoay ghế xuống: “Chào hai vị ‘đại sứ im lặng’, nhóm mình đúng là hội tụ đầy đủ anh tài cho chủ đề này luôn đó!”

Tạ Dịch Thần không nói gì, chỉ gấp cuốn sách đang đọc dở lại. Tri Hạ tháo một bên tai nghe, lấy sổ tay ra chuẩn bị ghi chép.

Vấn đề nảy sinh khi các nhóm phải cử một người lên trình bày quan điểm sơ bộ. Tần Dao – cô nàng ở nhóm bên cạnh – bỗng lên tiếng, giọng lanh lảnh cắt ngang tiếng thảo luận:

“Thưa thầy, em thấy nhóm của bạn Tri Hạ là hợp lý nhất để phát biểu ạ. Bạn ấy lúc nào cũng im lặng đeo tai nghe, chắc chắn là người hiểu thấu đáo nhất cái gọi là ‘nghệ thuật của sự im lặng’ rồi. Với cả bạn ấy mới từ thành phố lớn về, chắc chắn cách nhìn nhận phải sâu sắc hơn tụi em chứ ạ?”

Một vài tiếng cười khúc khích vang lên. Đó không phải là lời khen, đó là một kiểu “đẩy” người khác vào thế bí. Tần Dao biết thừa Tri Hạ sợ giao tiếp, việc bắt cô đứng trước đám đông thuyết trình không khác gì bắt một người sợ độ cao phải đứng trên mép vực.

Tri Hạ cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đôi bàn tay đặt dưới gầm bàn đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô cúi gục đầu, tóc mái che kín đôi mắt đang bắt đầu mờ đi vì hoảng sợ. Ký ức về những lần bị bắt đứng lên làm trò cười ở trường cũ lại ùa về như một cơn thủy triều đen ngòm.

“Tri Hạ, em thấy sao? Có muốn đại diện nhóm không?” Thầy Trương nhìn cô, ánh mắt thầy có sự quan sát kín đáo. Thầy muốn giúp cô hòa nhập, nhưng có lẽ thầy không lường trước được sự ác ý ngầm trong lời đề nghị của Tần Dao.

Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía bàn cuối. Sự im lặng kéo dài khiến không khí trở nên ngột ngạt. Chu Vãn định lên tiếng đỡ lời, nhưng Lý Hào lại huých tay cô bạn, ra hiệu đừng xen vào chuyện của “người nổi tiếng”.

“Bạn ấy không lên tiếng, chắc là đang ‘im lặng’ để làm mẫu cho cả lớp xem đấy thầy ơi!” Tần Dao bồi thêm một câu, tiếng cười trong lớp bắt đầu lớn hơn.

Cộp.

Tiếng một cây bút máy đặt mạnh xuống mặt bàn gỗ vang lên, dứt khoát và khô khốc.

Tạ Dịch Thần, người vốn dĩ luôn coi mình là người ngoài cuộc, bỗng nhiên đứng dậy. Cậu không nhìn Tri Hạ, cũng chẳng thèm liếc mắt tới Tần Dao. Cậu nhìn thẳng vào thầy Trương, gương mặt bình thản đến mức đáng sợ.

“Thưa thầy, yêu cầu của bạn Tần Dao không hợp logic.”

Cả lớp im bặt. Tạ Dịch Thần hiếm khi phát biểu quá ba câu trong một tiết học, trừ khi bị gọi tên.

“Ý em là sao, Dịch Thần?” Thầy Trương nhướng mày.

“Thứ nhất, bài tập yêu cầu thảo luận nhóm trước khi trình bày. Nhóm em chưa thảo luận xong, việc chỉ định cá nhân lên nói lúc này là phá vỡ quy trình làm việc nhóm.” Cậu nói, giọng đều đều như đang đọc một bản báo cáo khoa học. “Thứ hai, dùng thói quen cá nhân của một người để gán ghép vào giá trị học thuật là một cách tiếp cận thiển cận. Nếu nói như bạn Tần Dao, thì có lẽ bạn ấy nên là người lên trình bày về chủ đề ‘Sự ồn ào vô nghĩa’ thì sẽ hợp lý hơn.”

Một tiếng “Ồ” vang lên khắp lớp. Tần Dao mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận nhưng không thể thốt nên lời. Cách phản đòn của Dịch Thần quá sắc sảo, nó không phải là sự bênh vực ủy mị, mà là một cú tát bằng lý lẽ.

“Em…” Tần Dao lắp bắp.

“Thôi được rồi.” Thầy Trương mỉm cười, gõ tay lên bảng. “Dịch Thần nói đúng. Các nhóm tiếp tục thảo luận đi. Tần Dao, em ngồi xuống đi.”

Tạ Dịch Thần ngồi xuống, tư thế vẫn lạnh lùng như cũ. Cậu lại mở cuốn sách ra, tiếp tục trang 45.

Tri Hạ vẫn ngồi bất động, nhưng nhịp tim đã dần ổn định lại. Cô cảm nhận được một luồng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực. Cô xoay người, nhìn nghiêng khuôn mặt của người bạn cùng bàn. Từ góc độ này, cô thấy hàng mi dài của cậu khẽ rung nhẹ.

Cậu không nhìn cô, nhưng khi cô định cầm bút ghi chép, cô thấy cậu đẩy nhẹ tờ giấy nháp của mình sang phía cô. Trên đó, cậu đã gạch sẵn vài đầu dòng bằng nét chữ cứng cáp: – Im lặng là sự phản kháng. – Im lặng là sự tích lũy. – Im lặng không có nghĩa là không có gì để nói.

Tri Hạ nhìn ba dòng chữ đó, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình đã thôi run rẩy. Lần đầu tiên, cô không đeo tai nghe vào ngay lập tức khi tiết học kết thúc.

“Này.” Cô nói khẽ, chỉ đủ để hai người nghe thấy.

Tạ Dịch Thần vẫn nhìn sách: “Hửm?”

“Cảm ơn cậu. Về chuyện… ‘sự ồn ào vô nghĩa’.”

Dịch Thần khựng lại một chút, góc môi dường như có một sự chuyển động cực nhỏ, gần như là một nụ cười, nhưng nó biến mất nhanh đến mức Tri Hạ nghĩ mình đã nhìn nhầm.

“Tôi chỉ nói sự thật thôi.” Cậu trả lời, giọng vẫn lạnh nhạt. “Tôi ghét mấy thứ phi logic.”

Tri Hạ mỉm cười. Cô biết, đằng sau cái vẻ “logic” khô khan đó là một sự bảo vệ âm thầm mà cậu dành cho cô – hoặc có lẽ, dành cho chính cái phần cô độc đang ẩn náu trong cả hai.

Ngày hôm đó, lần đầu tiên cả lớp 11A3 nhìn nhận Lâm Tri Hạ và Tạ Dịch Thần như một cặp bài trùng kỳ lạ. Hai kẻ không nói chuyện, nhưng lại đứng về phía nhau một cách kiên định nhất.

Tiếng chuông tan học vang lên, nắng chiều hắt qua cửa sổ, in bóng hai người dài thật dài trên sàn lớp. Tri Hạ cất sổ tay vào cặp, lòng thầm nghĩ: Hóa ra, đứng về phía một người không nhất thiết phải nắm tay hay nói những lời an ủi. Đôi khi, chỉ cần một người hiểu được tại sao mình im lặng, là đủ rồi.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
March 14, 2026
bị đuổi khỏi hào môn tôi trở thành
Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
May 6, 2026
chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
toi-nam-nghe-nguoi-ta-ban-ve-cai-chet
Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
March 14, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay