Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 3

  1. Home
  2. Mùa hạ không có tiếng ve
  3. Chương 3
Prev
Next

Cái nắng tháng Tám bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho những cơn mưa rào bất chợt của thành phố phương Nam. Mưa không làm không khí mát mẻ hơn, nó chỉ khiến mọi thứ trở nên ẩm ướt và dính dấp. Những bức tường hành lang của trường Trung học Số 1 dường như cũng đang rịn mồ hôi.

Sự tò mò của bạn học đối với “người mới” thường chỉ kéo dài được một tuần. Khi sự bí ẩn của Lâm Tri Hạ không mang lại sự thú vị, mà chỉ là một bức tường im lặng kiên cố, những ánh mắt thiện cảm ban đầu bắt đầu biến chất.

Tri Hạ cảm nhận được điều đó rõ nhất vào giờ ăn trưa tại nhà ăn. Cô luôn chọn một góc khuất nhất, quay lưng lại với đám đông. Nhưng âm thanh thì không thể trốn thoát, dù cô có đeo tai nghe chặt đến mức nào.

“Này, cậu thấy bạn học mới thế nào?” Giọng một nữ sinh vang lên từ bàn phía sau, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai Tri Hạ qua khe hở của chiếc tai nghe không bật nhạc.

“Chảnh lắm. Lúc nào cũng đeo cái tai nghe đó, gọi chẳng bao giờ thưa. Chắc nghĩ mình là tiểu thư từ thành phố lớn về nên coi khinh tụi mình.”

“Tớ nghe nói…” Một giọng khác hạ thấp xuống, đầy vẻ thần bí, “Cậu ta chuyển trường giữa chừng là có vấn đề đấy. Hình như ở trường cũ bị cả lớp tẩy chay, không sống nổi nên mới phải chạy đến đây.”

“Thật á? Trông cũng lầm lì, chắc tính cách có vấn đề thật.”

Tiếng cười rúc rích vang lên. Tri Hạ siết chặt đôi đũa trong tay. Miếng cơm trong miệng bỗng trở nên khô khốc, khó nuốt vô cùng. Cô không ngẩng đầu, không phản kháng, chỉ cố gắng hít thở thật đều. Những câu nói này… sao mà quen thuộc thế? Chúng giống như một bản nhạc cũ được phát lại, chỉ khác là đổi người trình diễn.

Ở góc bên kia của nhà ăn, Tạ Dịch Thần ngồi một mình, trước mặt là khay cơm gần như còn nguyên. Cậu nghe thấy hết. Đôi tai của cậu nhạy cảm với những lời ác ý một cách lạ lùng. Cậu nhìn thấy bờ vai gầy của Tri Hạ khẽ run lên một nhịp cực nhỏ trước khi cứng đờ lại.

Dịch Thần nhắm mắt lại. Trong đầu cậu, một giọng nói khác lại vang lên.

“Anh ơi, tại sao họ lại nói em như vậy? Em đã làm gì sai?”

Cậu mở mắt, nhìn về phía đám nữ sinh đang xì xầm kia. Một phần trong cậu muốn đứng dậy, muốn đập bàn và bảo họ im miệng. Nhưng một phần khác, lớn hơn, nặng nề hơn, đã kéo cậu lại.

Cậu là ai mà đòi can thiệp? Một giọng nói lạnh lùng tự vấn. Đến anh trai mình mà cậu còn không cứu được, thì cậu lấy tư cách gì để bảo vệ một người lạ?

Sự tội lỗi như một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy cổ chân cậu, khiến cậu không thể bước ra khỏi vòng tròn cô độc của chính mình. Dịch Thần đứng dậy, bưng khay cơm đi thẳng ra lối thoát, không nhìn lại Tri Hạ lấy một lần. Cậu chọn cách lờ đi, giống như cái cách cậu cố lờ đi nỗi đau suốt hai năm qua.

Buổi chiều, tiết học thể dục diễn ra ở sân trong. Cả lớp được tự do hoạt động sau khi chạy xong hai vòng sân. Tri Hạ ngồi ở bậc thang đá dưới bóng râm, nhìn mọi người chơi cầu lông.

Một nhóm nữ sinh, dẫn đầu là Tần Dao – cô nàng vốn không thích sự hiện diện của Tri Hạ ngay từ đầu – đi ngang qua. Tần Dao cố tình đi sát vào chỗ Tri Hạ đang ngồi, chiếc vợt cầu lông trong tay cô ta “vô tình” quệt trúng dây tai nghe của Tri Hạ, khiến nó rơi khỏi tai cô.

“Ôi, tớ xin lỗi nhé Tri Hạ.” Tần Dao nói, giọng điệu chẳng có chút gì là xin lỗi. “Tại cậu ngồi khuất quá, tớ không thấy.”

Tri Hạ cúi xuống nhặt chiếc tai nghe, lau nhẹ bụi bẩn bám trên đó. Cô vẫn không nói gì.

“Mà này, tai nghe của cậu đắt tiền không?” Một cô gái khác trong nhóm lên tiếng. “Thấy cậu đeo suốt, chắc là âm thanh hay lắm nhỉ? Cho tụi tớ mượn nghe thử một chút được không?”

Nói rồi, cô ta đưa tay định giật lấy chiếc tai nghe. Tri Hạ nhanh hơn một bước, cô rụt người lại, ôm chặt nó vào lòng. Ánh mắt cô lần đầu tiên nhìn thẳng vào họ, một ánh mắt đầy sự cảnh giác và tổn thương.

“Không.” Cô nói, giọng run rẩy.

“Kìa, làm gì mà giữ như giữ vàng vậy? Tụi mình chỉ muốn làm quen thôi mà.” Tần Dao cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự chế giễu.

Đúng lúc đó, một quả bóng rổ từ đâu bay đến, đập mạnh vào cột sắt ngay cạnh nhóm của Tần Dao, phát ra một tiếng “boong” chói tai khiến cả nhóm giật mình lùi lại.

Tạ Dịch Thần lững thững đi tới, mặt không cảm xúc. Cậu nhặt quả bóng lên, nhìn lướt qua nhóm nữ sinh rồi nhìn Tri Hạ đang thu mình lại.

“Sân này để chơi bóng, không phải để tụ tập nói chuyện.” Dịch Thần nói lạnh lùng. “Muốn tám chuyện thì vào nhà vệ sinh ấy.”

Nhóm của Tần Dao mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Đối với Tạ Dịch Thần – người luôn đứng đầu khối và có gia thế không tầm thường – họ vẫn có phần kiêng dè. Cả nhóm hậm hực bỏ đi.

Sân trường chỉ còn lại hai người. Tri Hạ vẫn giữ tư thế ôm chặt chiếc tai nghe. Cô nhìn Tạ Dịch Thần, định nói lời cảm ơn, nhưng cậu đã quay lưng lại, tiếp tục ném bóng vào rổ. Tiếng bóng đập xuống sàn bê tông khô khốc, đều đặn, như muốn cắt đứt mọi nỗ lực giao tiếp.

Cậu đã giúp cô, nhưng lại đẩy cô ra xa hơn bằng chính sự lạnh nhạt đó.

Tối hôm đó, cơn mưa rào lại đổ xuống. Tri Hạ ngồi bên bàn học trong căn phòng thuê nhỏ xíu. Cô mở cuốn nhật ký, ngòi bút dừng lại hồi lâu trên trang giấy trắng. Mực loang ra một chấm đen nhỏ.

“Mình tưởng chuyển trường là sẽ khác. Nhưng hóa ra, thế giới ở đâu cũng giống nhau. Luôn có những người thích nhìn thấy kẻ khác đau khổ, và luôn có những người… chỉ đứng nhìn.”

Cô khép sổ lại. Cô không trách Tạ Dịch Thần vì đã không can thiệp sớm hơn. Cô hiểu, vì chính cô cũng là kẻ đứng nhìn cuộc đời mình tan vỡ mà chẳng thể làm gì.

Cùng lúc đó, ở một căn biệt thự yên tĩnh phía bên kia thành phố, Tạ Dịch Thần đang ngồi trong bóng tối của phòng đọc sách. Cậu không bật đèn. Ánh sáng duy nhất là từ chiếc điện thoại đang hiện lên tấm ảnh của một chàng trai có nụ cười tỏa nắng – anh trai cậu.

Trong ảnh, anh trai đang khoác vai cậu, cả hai đều mặc đồng phục của trường Trung học Số 1. Đó là tấm ảnh cuối cùng trước khi vụ tai nạn xảy ra – hoặc có lẽ, trước khi anh quyết định buông tay khỏi thế giới này.

Dịch Thần đưa ngón tay chạm vào khuôn mặt trong ảnh. Cảm giác tội lỗi lại trào dâng, đặc quánh như nhựa đường. Cậu nhớ lại ánh mắt của Tri Hạ lúc chiều – ánh mắt của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

toi-nam-nghe-nguoi-ta-ban-ve-cai-chet
Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
March 14, 2026
ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
xuyên sách thành nữ phụ
XUYÊN SÁCH THÀNH NỮ PHỤ, TÔI CƯỚP LUÔN KỊCH BẢN NỮ CHÍNH
May 6, 2026
xuyen-thanh-me-ke-ac-doc
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
March 16, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay