Chương 2
Ngày thứ hai ở trường mới vẫn bắt đầu bằng cái nóng hầm hập. Lâm Tri Hạ bước vào lớp khi tiếng chuông vừa dứt. Cô vẫn như cũ, chiếc tai nghe màu trắng ôm sát lấy vành tai, tạo ra một thế giới riêng biệt ngay giữa đám đông ồn ào.
Vừa ngồi xuống ghế, cô đã cảm nhận được một luồng năng lượng tích cực đang tiến về phía mình.
“Chào buổi sáng, Tri Hạ!”
Chu Vãn, cô bạn bàn trên với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, xoay người lại, chìa ra một gói bánh quy nhỏ. Đôi mắt Chu Vãn cong tít, lấp lánh sự thiện cảm chân thành. “Tớ có mang thêm ít bánh này, cậu ăn thử không? Nhà tớ tự làm đấy.”
Tri Hạ hơi khựng lại. Cô từ từ tháo một bên tai nghe xuống, nhìn gói bánh rồi nhìn Chu Vãn. Sự nhiệt tình này làm cô thấy hơi bối rối. Trong đầu cô, những quy tắc tự bảo vệ mình lại trỗi dậy: Đừng thân thiết quá, đừng nhận quà, đừng tạo ra bất kỳ sợi dây liên kết nào.
“Cảm ơn cậu, nhưng tớ không đói.” Tri Hạ trả lời, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng. Cô cố tình giữ nét mặt bình thản, không biểu lộ chút cảm xúc nào để đối phương biết đường mà rút lui.
Chu Vãn không hề tỏ ra tự ái, cô bạn chỉ “ồ” một tiếng nhẹ nhàng rồi cất gói bánh đi, nhưng vẫn không quay lên ngay. “Vậy nếu cần gì cứ bảo tớ nhé. Ở trường này tớ rành đường lắm, chỗ nào bán trà sữa ngon tớ cũng biết hết.”
Tri Hạ chỉ gật đầu nhẹ rồi lại đeo tai nghe vào. Cô cảm thấy hơi có lỗi, nhưng sự an toàn trong vỏ bọc của mình vẫn quan trọng hơn. Cô lén nhìn sang bên cạnh.
Tạ Dịch Thần đã ngồi đó từ bao giờ. Vẫn là chiếc sơ mi trắng phẳng phiu đến lạ lùng, vẫn là cái khí chất lạnh lẽo như một tảng băng trôi giữa dòng nước nóng. Cậu ta không nhìn cô, không nhìn Chu Vãn, đôi mắt chỉ dán chặt vào trang sách.
Hôm nay là trang 43. Cậu ta đã lật được một trang so với hôm qua. Tri Hạ thầm nghĩ, có lẽ cậu ta cũng đang tiến bộ trong việc “giả vờ” hơn cô.
Tiết thứ ba là môn Tiếng Anh. Giáo viên là một cô trẻ tuổi, nổi tiếng là nghiêm khắc và hay kiểm tra bài cũ bất chợt. Cả lớp im phăng phắc khi cô giở sổ điểm ra.
Tri Hạ đang mải mê nhìn một vết nứt nhỏ trên mặt bàn gỗ. Cô đang tưởng tượng vết nứt đó giống như một con sông nhỏ trên bản đồ, và cô đang đi lạc dọc theo dòng sông đó. Tâm trí cô trôi dạt đến ngôi trường cũ, đến cái ngày cô đứng giữa hành lang và nhìn thấy những người từng là bạn mình đang ném cặp sách của cô vào thùng rác.
“Lâm Tri Hạ.”
Tiếng gọi vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Tri Hạ giật mình, nhưng cơ thể cô cứng đờ. Tai nghe vẫn đang áp vào tai, dù không có nhạc nhưng nó đủ để làm cô phản ứng chậm hơn bình thường một nhịp. Cô không nghe rõ câu hỏi, cũng không biết cô giáo đang yêu cầu đọc đoạn văn nào.
Cô đứng dậy, tay bấu chặt vào mép bàn. Sự hoảng loạn bắt đầu dâng lên trong lồng ngực. Cả lớp quay lại nhìn. Những ánh mắt đó… cô ghét chúng. Chúng giống hệt những ánh mắt ở trường cũ, chờ đợi cô thất bại, chờ đợi để cười nhạo.
Đúng lúc đó, một âm thanh trầm thấp, lạnh nhạt vang lên bên cạnh.
“Trang 58, đoạn hai, từ chữ ‘However’.”
Giọng nói không lớn, chỉ đủ để cô và cô giáo nghe thấy. Tạ Dịch Thần vẫn không ngẩng đầu lên, tay cậu ta đang xoay xoay cây bút bi một cách lơ đãng, nhưng cuốn sách của cậu ta đã được đẩy sang phía giữa hai bàn, ngón tay dài chỉ vào đúng vị trí cần đọc.
Tri Hạ định thần lại ngay lập tức. Cô nhìn vào dòng chữ cậu chỉ, hít một hơi thật sâu và bắt đầu đọc. Giọng cô trong trẻo, phát âm chuẩn xác, không hề có một lỗi sai nào.
“Tốt, lần sau chú ý hơn nhé Tri Hạ. Em ngồi xuống đi.” Cô giáo gật đầu hài lòng.
Tri Hạ ngồi xuống, tim vẫn còn đập thình thịch. Cô nhìn sang Tạ Dịch Thần. Cậu ta đã thu sách về, tiếp tục trạng thái “người vô hình” của mình. Cậu ta cứu cô, nhưng dường như hành động đó chỉ là một phản xạ tự nhiên, không hề chứa đựng ý định làm quen hay thân thiết.
Giờ ra chơi, sân trường lại ồn ào tiếng ve kêu – à không, vẫn không có tiếng ve. Tri Hạ bước ra ngoài hành lang đứng, tựa người vào lan can. Tạ Dịch Thần cũng bước ra, nhưng cậu đứng ở một góc xa hơn, nhìn xuống sân trường vắng lặng.
Tri Hạ lấy hết can đảm, tháo hẳn tai nghe xuống, tiến lại gần cậu một chút.
“Cảm ơn cậu chuyện lúc nãy.” Cô nói, mắt vẫn nhìn về phía những cây ngô đồng.
Tạ Dịch Thần không quay lại, giọng cậu nhạt như nước ốc: “Không có gì. Đừng để bị gọi tên nữa, ồn ào lắm.”
Tri Hạ khựng lại một chút. Cách cậu ta trả lời thật sự… khó ưa. Nhưng cô nhận ra trong lời nói đó không có sự ác ý, chỉ là một sự mệt mỏi với thế giới xung quanh.
“Cậu cũng không thích nói chuyện sao?” Cô hỏi, một câu hỏi mà chính cô cũng thấy hơi đường đột.
Lúc này, Tạ Dịch Thần mới từ từ quay mặt sang. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu trên hàng lông mi dài của cậu, tạo thành những vệt sáng tối đan xen. Đôi mắt cậu sâu thẳm, nhưng trống rỗng đến đáng sợ. Cậu nhìn cô, như thể đang quan sát một sinh vật lạ cùng loài.
“Không phải.” Cậu trả lời, giọng thấp xuống một tông. “Là không cần.”
Nói xong, cậu quay lưng đi thẳng vào lớp, để lại Tri Hạ đứng ngẩn ngơ.
“Không cần…” Cô lặp lại lời cậu trong đầu.
Hóa ra là vậy. Cô không nói chuyện vì cô sợ hãi, vì cô muốn bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương. Còn cậu, cậu không nói chuyện vì cậu cảm thấy thế giới này không còn gì đáng để cậu phải mở lời nữa.
Cậu không phải là người lạnh lùng vì kiêu ngạo. Cậu là người đã mất đi lý do để giao tiếp.
Tri Hạ đeo tai nghe vào, nhưng lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô không bật chế độ chống ồn. Cô muốn giữ lại dư âm của câu nói đó.
Hóa ra ở cái nơi xa lạ này, cô đã tìm thấy một người giống mình. Không phải giống về hoàn cảnh, mà là giống về sự cô độc được nuôi dưỡng trong im lặng.
Chiều hôm đó, khi bóng nắng đổ dài trên sân trường, Tri Hạ viết vào cuốn nhật ký mới mua của mình một dòng duy nhất:
“Tháng Tám. Trường mới không có tiếng ve. Nhưng có một người giống mình, ngồi ngay bên cạnh.”