Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 7

  1. Home
  2. Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
  3. Chương 7
Prev
Next

Bệnh viện về đêm im lìm đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề của bác bảo vệ và tiếng rít đều đặn của những cỗ máy giữ mạng người.

Hôm nay là thời hạn cuối cùng. Gia đình đã họp mặt lần cuối ở ngoài hành lang. Tôi nghe thấy tiếng bác Cả dằn giọng, dứt khoát như một vị thẩm phán tuyên án tử:

  • Linh, bác đã cho con thêm ba ngày rồi. Sức người có hạn, tiền bạc cũng đã cạn. Sáng mai đúng 8 giờ, bác sĩ sẽ rút máy.
  • Con không cần phải có mặt ở đó. Bác sẽ đưa con và thằng bé về nhà trước. Đừng để nó phải nhìn thấy cảnh này, tội nghiệp nó.

Tôi nằm đó, nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc. Có lẽ Thu Linh lại quỳ xuống, hoặc em đang bám lấy vạt áo ai đó để van xin. Nhưng lần này, không ai đáp lại em. Chỉ có tiếng thở dài đồng loạt của những người ruột thịt.

  • Con không về.
  • Mọi người cứ đi đi. Đêm nay, cho con ở lại với anh ấy lần cuối. Con hứa, sáng mai con sẽ không cản nữa.

Giọng em bình thản đến mức lạ lùng. Đó không phải là sự buông xuôi, mà là sự chết lặng của một trái tim đã bị đẩy đến đường cùng.

Đêm đó, cả phòng bệnh chỉ còn lại tôi và em. Thu Linh không được phép vào bên trong ICU quá lâu, em chỉ có thể ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang, nhìn tôi qua tấm kính mờ đục.

Tôi nằm trong lồng kính, nghe thấy tiếng gió mùa hạ thổi qua khe cửa sổ, nghe thấy tiếng con trai mình thút thít ngủ trong lòng mẹ. Thằng bé có lẽ đã quá mệt vì khóc.

Khải ơi… anh có thấy lạnh không?

Tôi nghe thấy tiếng em thì thầm, dù em đang ở bên kia tấm kính. Tôi biết, em đang nhìn chằm chằm vào tôi, tìm kiếm một dấu hiệu, dù là nhỏ nhất.

Giây phút ấy, một nỗi căm phẫn mãnh liệt bùng lên trong linh hồn tôi. Tôi không muốn chết! Tôi không thể chết như thế này! Tôi không thể để vợ mình trở thành góa phụ khi mới chưa đầy ba mươi tuổi, không thể để con mình lớn lên mà không có hơi ấm của cha.

Tôi bắt đầu tập trung toàn bộ ý chí vào bàn tay trái.

Cử động đi! Làm ơn, chỉ một chút thôi!

Tôi tưởng tượng mình đang dùng hết sức bình sinh để phá vỡ một bức tường đá nghìn năm. Nọc độc giống như những sợi xích vô hình, quấn chặt lấy từng sợi thần kinh của tôi. Tôi gào thét trong thâm tâm, mồ hôi có lẽ đang đổ ra trong suy nghĩ nhưng cơ thể vẫn trơ ra như gỗ đá.

Một tiếng đồng hồ trôi qua. Hai tiếng.

Đồng hồ trên tường nhích dần về con số 3 sáng. Thời gian của tôi chỉ còn tính bằng giờ.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tôi nghĩ về bữa cơm chiều em nấu, nghĩ về cái nắm tay ngượng ngùng ngày đầu gặp gỡ. Tôi không cầu xin ông trời, tôi cầu xin chính bản thân mình.

Dậy đi Khải! Mày không phải là một cái xác! Mày là chồng của Linh, là bố của con mày!

Một cơn đau nhói đột ngột xuyên qua cánh tay. Nó không phải cái đau của vết thương, mà là cái đau của sự kết nối lại.

Trên màn hình theo dõi, nhịp tim tôi bỗng nhảy vọt lên 110, rồi 120. Máy thở bắt đầu phát ra âm thanh cảnh báo vì tôi đang cố gắng hít vào một hơi thật mạnh, trái ngược với nhịp điệu cài đặt của nó.

Tít… Tít… Tít…

Tiếng chuông báo động ở trạm y tá vang lên xé toạc màn đêm.

Bên ngoài, tôi nghe tiếng Thu Linh bật dậy, tiếng em đập tay vào cửa kính.

  • Bác sĩ! Bác sĩ ơi! Nhìn cái máy kìa! Anh ấy đang động đậy!
  • Em thấy ngón tay anh ấy rồi! Anh Khải ơi!

Ở đầu giường, ngón tay trỏ của tôi không còn nằm yên nữa. Nó run rẩy, rồi khẽ co lại một nhịp cực nhỏ, nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng đối với tôi, đó là cú nổ Big Bang khởi đầu cho một sự hồi sinh.

Tiếng bước chân dồn dập của bác sĩ trực đêm lao vào phòng.

  • Huyết áp tăng vọt! Bệnh nhân có nỗ lực tự thở!
  • Nhanh lên, kiểm tra lại phản xạ ánh sáng!

Ánh đèn pin soi thẳng vào mắt tôi. Lần này, bóng tối không còn đặc quánh nữa. Tôi thấy một tia sáng mờ ảo len lỏi qua khe mi.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 7"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-thanh-me-ke-ac-doc
Xuyên Thành Mẹ Kế Ác Độc
Tháng 3 16, 2026
thien-kim-tro-ve-khong-cuop-di-ai-ca
Thiên Kim Trở Về, Nhưng Không Cướp Đi Ai Cả
Tháng 3 14, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
Tháng 3 21, 2026
ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
Tháng 3 14, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay