Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Novel Info

Chương 8

  1. Home
  2. Khi Tôi Nằm Nghe Người Ta Bàn Về Cái Chết Của Mình
  3. Chương 8
Prev
Novel Info

Sự hồi sinh không giống như một bộ phim điện ảnh, nơi nhân vật chính đột ngột bật dậy và ôm lấy người thân. Nó là một quá trình đau đớn và chậm chạp, như thể tôi đang phải học cách làm người lại từ đầu.

Ba ngày sau đêm định mệnh đó, ống nội khí quản cuối cùng cũng được rút ra. Cảm giác không khí tự nhiên tràn vào phổi, dù đau rát nhưng nó mang theo mùi vị của sự tự do.

Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn nắng sớm của thành phố S nhảy múa trên bậu cửa sổ. Cơ thể tôi vẫn còn yếu, các cơ bắp bị teo đi ít nhiều sau thời gian dài bất động, nhưng đôi mắt tôi đã có thể nhìn rõ người phụ nữ đang ngủ gục bên cạnh giường.

Thu Linh trông già đi mười tuổi. Tóc em xác xơ, quầng thâm trên mắt sâu hoắm, nhưng đôi tay em dù trong giấc ngủ vẫn nắm chặt lấy tay tôi, như sợ rằng chỉ cần lỏng ra một chút thôi, tôi sẽ lại tan biến vào hư không.

Tôi cố gắng cử động những ngón tay, khẽ vuốt lên mu bàn tay gầy guộc của em.

Thu Linh giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt em ngơ ngác mất vài giây, rồi khi thấy tôi đang nhìn em và mỉm cười, nước mắt em lại trào ra. Lần này, không phải là những giọt nước mắt tuyệt vọng trong bóng tối hành lang, mà là những giọt lệ của sự vỡ òa.

  • Anh… anh tỉnh thật rồi. Anh nhìn em đúng không?
  • Đừng nói… bác sĩ bảo anh cần giữ sức. Chỉ cần anh nhìn em thế này là đủ rồi.

Tôi mấp máy môi, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải than nóng. Tôi phải mất rất lâu mới thốt ra được những âm thanh khàn đặc:

  • Linh… anh nghe thấy hết…
  • Mọi chuyện… anh đều nghe thấy.

Cả cơ thể Thu Linh run lên. Em hiểu ý tôi. Em hiểu rằng tôi đã nghe thấy những lời bàn tán về cái chết, nghe thấy sự buông xuôi của họ hàng, và nghe thấy cả tiếng em quỳ xuống xin thêm từng ngày.

Chiều hôm đó, căn phòng bệnh đông đủ hơn bao giờ hết. Những người từng đòi rút ống nội khí quản của tôi đều có mặt. Họ đứng đó, vừa vui mừng, vừa có chút ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Bác Cả hắng giọng, cố xua đi bầu không khí gượng gạo:

  • Thằng Khải phúc lớn mạng lớn thật. Lúc đó bác cũng chỉ vì lo cho tương lai của vợ con mày nên mới…
  • Thôi, tỉnh lại là tốt rồi. Cả nhà đại hỷ!

Tôi nhìn họ, trong lòng không có lấy một chút oán hận. Trong hoàn cảnh đó, sự thực dụng của họ là điều dễ hiểu. Họ không sai, họ chỉ là không yêu tôi đủ nhiều để tin vào những điều không thể.

Nhưng khi ánh mắt tôi chạm vào Thu Linh đang đứng ở góc phòng, trái tim tôi thắt lại. Tôi ra hiệu cho em lại gần, rồi trước mặt tất cả mọi người, tôi nắm lấy tay em, giọng nói dù còn yếu ớt nhưng vô cùng rõ ràng:

  • Con không trách ai cả. Nhưng con muốn mọi người biết, nếu không có “một ngày” mà vợ con đã xin, thì bây giờ con đã nằm dưới ba tấc đất rồi. Mạng của con không chỉ do bác sĩ cứu, mà là do cô ấy giành lại từ tay tử thần.

Cả căn phòng im lặng. Mẹ tôi bật khóc, bà tiến lại ôm lấy cả hai chúng tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm lời xin lỗi.

Sau khi mọi người ra về, căn phòng chỉ còn lại gia đình nhỏ của tôi. Con trai tôi được vào thăm, nó leo lên giường, thơm lên má tôi rồi khoe chiếc robot mới mua. Thu Linh ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai tôi.

Tôi nhận ra, nọc độc của rắn cạp nia có thể làm tê liệt thần kinh, nhưng không thể làm tê liệt được sợi dây gắn kết của những người thật lòng yêu nhau. Đêm đó, trong tiếng máy thở đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng hơi thở đều đặn của vợ con, tôi hiểu rằng mình đã trải qua một cuộc hành trình dài nhất để trở về nhà.

Người ta thường nói, đàn ông là trụ cột gia đình, là người che chở cho vợ con. Nhưng sau biến cố này, tôi mới hiểu:

“Anh sống sót không phải vì anh mạnh mẽ hơn chất kịch độc, mà vì anh có một người vợ đã dùng cả mạng sống và lòng lì lợm của mình để không cho phép anh được chết.”

Thu Linh không cần nói những lời lớn lao. Chỉ một câu “Đợi thêm một ngày nữa thôi” của em, đã viết lại cả định mệnh của cuộc đời tôi.

Prev
Novel Info

Comments for chapter "Chương 8"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

toi-tu-choi-quyen-thua-ke
Tôi từ chối quyền thừa kế
Tháng 3 14, 2026
mua-ha-khong-co-tieng-ve
Mùa hạ không có tiếng ve
Tháng 3 21, 2026
ca-nha-bo-toi-lai
Cả Nhà Bỏ Tôi Lại, Chỉ Có Anh Hai Quay Đầu
Tháng 3 14, 2026
tham-chap-an
Thẩm Chấp An
Tháng 3 13, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay