Chương 6
Ngày thứ hai. Rồi ngày thứ ba.
Cái “một ngày” của Thu Linh cứ thế kéo dài trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ của dòng họ. Sự thương hại ban đầu đã chuyển thành sự mất kiên nhẫn, rồi cuối cùng là những lời chỉ trích cay nghiệt.
Tôi nằm đó, thính giác như một chiếc máy ghi âm tàn nhẫn, thu lại tất cả những gì Thu Linh phải gánh chịu.
- Linh, con định thế này đến bao giờ? Nhìn con xem, người ngợm chỉ còn da bọc xương. Thằng bé thì gửi hàng xóm cả ngày, nó khóc đòi mẹ đến khản cả cổ rồi!
- Con có biết mỗi ngày ở đây tốn bao nhiêu tiền không? Tiền đó để mà nuôi con, để mà lo cho tương lai. Con giữ một cái xác thế này là thương chồng hay là đang hành hạ nó?
- Cô ích kỷ vừa thôi! Khải nó mà biết cô bắt nó sống dở chết dở thế này, nó cũng không nhắm mắt nổi đâu!
Tiếng quát tháo của bác Cả vang vọng khắp hành lang. Tôi nghe thấy tiếng Thu Linh quỳ xuống, tiếng đầu gối va chạm với sàn gạch lạnh lẽo.
- Con xin mọi người. Đợi thêm một ngày nữa thôi.
Vẫn là câu nói đó. Nó không còn là một lời cầu xin, nó là một lời nguyền, một đức tin điên rồ mà em đang bám víu lấy. Giọng em khản đặc, xước xát như có mảnh thủy tinh găm trong cổ họng.
- Một ngày cái gì? Ba ngày rồi! Bác sĩ đã nói hy vọng bằng không! Cô định để cả nhà này chết theo nó à?
Họ bắt đầu lôi kéo em, mắng nhiếc em là kẻ không biết nghĩ cho người sống. Tôi nằm đó, tim tôi như bị ai đó dùng dao cùn mà cưa từng đoạn. Linh ơi, đứng dậy đi em. Đừng quỳ nữa. Đừng vì một kẻ bỏ đi như anh mà để họ chà đạp.
Trong bóng tối của thần thức, những thước phim cũ bắt đầu quay chậm.
Tôi nhớ những chiều muộn đi làm về, thấy em gục đầu bên mâm cơm đã nguội ngắt để đợi tôi. Tôi nhớ lần tôi hứa sẽ làm lụng thật nhiều để mua cho con chiếc xe đạp mới, để đưa em đi du lịch lần đầu tiên kể từ ngày cưới. Tôi nhớ những lúc em mệt đến mức mặt tái mét, nhưng khi tôi hỏi, em chỉ cười: “Em không sao, anh nghỉ ngơi đi”.
Hóa ra, bấy lâu nay tôi chỉ là một kẻ hưởng thụ sự hy sinh của em như một lẽ đương nhiên. Tôi tự hào mình là “trụ cột”, nhưng đến lúc sụp đổ, tôi mới nhận ra chính em – người đàn bà nhỏ bé, lầm lì ấy – mới là người đang gồng gánh cả linh hồn của cái gia đình này.
- Khải ơi…
Tiếng thì thầm của em sát bên tai. Tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi và mùi tóc khô xơ của em.
- Mọi người nói em ác. Nói em không thương anh.
- Nhưng em biết anh vẫn ở đây. Anh chưa dặn dò em điều gì, anh chưa kịp nhìn con lớn lên… Anh chưa thể đi được.
- Đợi thêm một ngày nữa thôi, nếu ngày mai anh vẫn không nhìn em… em sẽ…
Tiếng em nghẹn lại thành một tiếng nấc cụt ngủn. Tôi biết em đang nói dối. Em sẽ không bao giờ buông tay, trừ khi trái tim em ngừng đập trước tôi.
Sự lì lợm của em khiến tôi vừa yêu đến tận xương tủy, vừa đau đến xé tâm can. Mạng sống của tôi bây giờ không còn thuộc về tôi, không còn thuộc về y học. Nó đang được duy trì bằng từng giọt nước mắt và chút sức tàn lực kiệt cuối cùng của em.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình nợ một người nhiều đến mức, dù có chết đi sống lại bao nhiêu kiếp cũng không thể trả hết.